Ra tù vào ngày 26-5 vừa qua, Trương Duy Nhất vẫn tỏ ra hung hăng chống đối bất chấp sự lên án mạnh mẽ của dư luận trong và ngoài nước. Thông qua các bài viết trên trang “một góc nhìn khác”, hắn đã lộ rõ bản chất ăn hại khi lợi dụng chiêu bài “dân chủ, nhân quyền” như công cụ để kiếm cơm. Điều đó một lần nữa lại được khẳng định, khi hắn có cuộc phỏng vấn trên đài ăn hại BBC. Được dịp hiếm có, Nhất liền PR quảng cáo cho bản thân khi nói về vai trò của y và đồng bọn đối với tình hình dân chủ, nhân quyền ví dụ như tôi và những lực lượng tự nội tại trong nước, cái đó mới quan trọng”. Không hiểu anh quan trọng đến đâu, chỉ biết anh mới được ra tù vì tội quy định tại Điều 258!

Ảnh: Trương Duy Nhất lộng ngôn trên BBC (Nguồn: Internet)
          Câu nói trên đồng thời đã thể hiện cách nhìn ảo tưởng của hắn về vấn đề “dân chủ, nhân quyền” trong nước và vị trí hư danh của Nhất trong xã hội hiện tại. Trong cuộc phỏng vấn, Nhất nêu luận điệu: “ở một thể chế này thì tự do ngôn luận, tự do báo chí, Việt Nam vẫn chưa cho phép thành lập báo chí tư nhân, thì cái khát vọng đó, tự do ngôn luận, tự do báo chí, vẫn còn là một hạn chế”. Tất thảy chúng ta đều công nhận tự do ngôn luận, tự do báo chí đều là quyền cơ bản của con người, Đảng, Nhà nước ta luôn tôn trọng và đảm bảo điều đó. Tuy nhiên cần hiểu mỗi đất nước có điều kiện kinh tế, xã hội khác nhau thì cách tiếp cận về vấn đề này cũng khác nhau sao cho phù hợp nhất với đất nước mình. Không hề có một mô hình nào là chuẩn đúng cho tất cả các nước trên thế giới. Thế nhưng, hầu hết các quốc gia từ Mỹ. Đức, Úc… đến các nước kém phát triển hơn như Việt Nam, Thái Lan… đều có các quy định cụ thể để hạn chế các quyền này, vì mục đích an ninh trật tự, sự phát triển bền vững của đất nước. Việc ở nước ta, báo chí tư nhân chưa được khuyến khích là vì nó chưa thật sự cần thiết, báo chí nhà nước hoàn toàn có đủ khả năng, điều kiện để cung cấp thông tin đầy đủ cho nhân dân. Sự xuất hiện của báo chí tư nhân sẽ khiến nhiễu loạn thông tin trong nước, là cơ hội để cho các thế lực hại nước hại dân gây rối phá hoại, gián tiếp thúc đẩy âm mưu “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch. Vậy sự xuất hiện của báo chí tư nhân liệu có cần thiết khi mà lợi bất cập hại như vậy? Đó rõ ràng là cách nhìn nhận phiến diện của Nhất đối với tình hình dân chủ, nhân quyền ở nước ta.
          Buồn cười hơn, Nhất ra vẻ ta đây là “anh hùng” đối với phong trào chống đối trong nước, là nhân tố để thúc đẩy tình hình “dân chủ, nhân quyền”. Nhưng anh ta thực chất chỉ là “anh hùng chém gió”, với một nhận thức hạn hẹp về quyền con người, kết hợp với tư tưởng cực đoan đã khiến cho Nhất trở thành một “con tốt” của các thế lực thù địch bên ngoài. Cái mà hắn gọi là “lực lượng nội tại trong nước” chỉ là một tập hợp của những kẻ hám danh hám lợi như Lê Quốc Quân, Lê Công Định…, những kẻ vô học như Bùi Thị Minh Hằng, Trần Thị Nga…mà thôi. Với một lực lượng ăn hại bá đạo như vậy thì liệu có thể làm nên trò trống gì trong một xã hội ngày càng dân chủ, văn minh như hiện nay. Như Nhất đã thốt lên “thì khát khao cởi mở đó mãi mãi là khát khao”, nhưng đó hoàn toàn không phải là khát khao làm cho đất nước ngày một dân chủ, phát triển, mà là khát khao tìm kiếm đô la, tìm kiếm những lợi ích vật chất nhỏ nhen trong con người hắn. Những thứ hư danh đó đã khiến Nhất mù lòa trước hai chữ vì nước, vì dân, tiếp tay cho lũ phá hoại bên ngoài tàn phá đất nước.
          Nhất anh vẫn luôn là số một, đúng với cái tên của anh. Anh nổ trên BBC, RFA, được chúng ca ngợi là “tù nhân lương tâm”. Có lẽ anh phê lắm, nhưng anh đâu biết cả đất nước Việt Nam đang nhìn anh với đôi mắt ghê tởm và lên án!
Quang Phúc


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"