Tại Viêt Nam, hiện nay chưa có khái niệm tù nhân lương tâm, khái niệm đó mới chỉ được thiểu số con người trong xã hội này dùng, và họ chính là những người hành nghề “dân chủ, nhân quyền”. Tôi tin, trong tương lai, Việt Nam cũng sẽ không công nhận cái gọi là “tù nhân lương tâm” khi hiểu bản chất của nó. Và đương nhiên, ngày tù nhân lương tâm cũng sẽ không tồn tại, không thể có chuyện công nhận cho một bộ phận người như thế được.
Ảnh: Huỳnh Ngọc Chênh – anh chỉ là người viết thuê ( nguồn Internet)
Ý kiến đề xuất của Huỳnh Ngọc Chênh đưa ra và được trang mạng xuandienhannon.blogspot.com  đăng tải đang thực sự gây bức xúc cho bản thân tôi và những người đã quá hiểu về bản chất của tù nhân lương tâm. Theo ý kiến của Huỳnh Ngọc Chênh thì nên có một ngày cho tù nhân lương tâm, và Việt Nam sẽ là nước đi đầu trong việc công nhân một ngày như thế,  từ đó, thế giới sẽ làm theo. Như thế có thể khẳng định, trên thế giới chưa có khái niệm tù nhân lương tâm, cũng chưa có nước nào công nhận một ngày nào đó là ngày của tù nhân lương tâm.
Tại sao những con người này không có một hoạt động nào kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ, ngày của những con người đã anh dũng hi sinh vì độc lập dân tộc như hiện nay. Chỉ cần một hành động nhỏ thế thôi, người ta sẽ đánh giá nhân cách của các bạn. Ngược lại, các ông lại đi tổ chức ngày tuyệt thực, để tưởng nhớ tới ai, tời các tù nhân, nói đúng hơn là tới những người thân quen các ông đang ở trong tù. Và để tránh cá nhân hóa thì các ông thêm vào sau hai chữ “lương tâm”. Vây lương tâm đây là lương tâm về cái gì, lương tâm của những tù nhân này đang nằm ở đâu.
Và việc yêu cầu một ngày cho tù nhân lương tâm, như thế những ngày còn lại là cho tù nhân không lương tâm ư. Thế ra, cứ là tù nhân lương tâm thì sẽ đặc biệt hơn, được quan tâm hơn. Và như thế, tù nhân nào cũng sẽ muốn làm tù nhân lương tâm cho xem. Mặt khác, tôi cũng không thấy có sự phân biệt giữa tù nhân lương tâm và tù nhân không lương tâm đó, đa số đều là những con người vi phạm kỉ luật của xã hội, vi phạm các quy định của các tập thế, đơn vị nên bị xử lí theo quy định chung của pháp luật
Mặt khác, tuy nói là tù nhân lương tâm, nhưng hiện nay chưa có một tiêu chuẩn nào cho những người tù nhân lương tâm. Và cơ chế tên gọi đó đang theo tinh thần “giới thiệu” của những zân chủ thành viên cho những zân chủ có vai vế. Việc tổ chức này nói lên điều gì, đó là hỗn láo trong tổ chức và cái tầm cũng như cái tâm của những con người này không có.
Còn với con người có đề xuất này, Huỳnh Ngọc Chênh cũng không có một cống hiến, không có một hoạt động gì nổi bật hết, âu hắn cũng là Chí Phèo của xã hội, một con sâu sớm được phát hiện. Và con sâu đó cũng thích được thể hiện, thích được người ta khen. Do vậy, đề xuất đó của y củng chỉ là sự hứng thú nhất thời mà thôi. Mặt khác, một con người không có tiếng nói, lông bông suốt ngày, thì có đáng tin không chứ???
Mặc dù, một năm có tới 365 ngày, nhưng để kiếm một ngày kỉ niệm tù nhân lương tâm, tôi nghĩ là quá khó, vì không hơi đâu người ta dở hơi đi làm mấy cái việc vô công dồi nghề đó, trừ người ngồi làm anh hùng bàn phím quá nhiều như Huỳnh Ngọc Chênh, nên phải đi tập thể dục bằng cái việc đi bộ, đi biểu tình, đi tưởng niệm. Đây rõ ràng không phải là sự ích kỉ nhưng mà thực tế nó như thế, muốn quậy phá thì đi nơi khác, rảnh rỗi quá thì nuôi mấy con chó cho nó sủa cho vui nhà.
Trên đây là suy nghĩ của tôi, còn các bạn, các bạn nghĩ thế nào về việc chọn một ngày cho tù nhân lương tâm???

Niềm Tin
Vào bài viết, tôi xin được khẳng định,  đất nước Việt Nam trước tới nay không cản đường về của một công dân Việt Nam nào, miễn là họ chấp hành đúng các quy định pháp luật Việt Nam cũng như pháp luật của nước sở tại công dân đó đang sống. Mặt khác, Việt Nam hiện cũng đang thực hiện chính sách hòa hợp dân tộc, Việt Nam cũng tạo điều kiện cho những công dân Việt Nam hồi hương, đặc biệt là những công dân của chế độ cũ, có thiện chí với Việt Nam.
Tuy nhiên, ở một bài viết trên trang radio chantroimoi với tiêu đề “tôi là ai? Việt hay Mỹ?” đã thể hiện một cảm xúc khác hẳn, nó hoàn toàn trái với tâm lí chung của những người con Việt xa xứ muốn trở về quê hương. Có lẽ, đây là một cảm xúc của một người con lầm lỗi với quê hương, bản thân tự cảm thấy hổ thẹn khi nhắc tới hai chữ Việt Nam, tổ quốc của chính họ. Bài viết nói về sự phân vân của một người Việt Nam sống xa quê hương một thời gian dài, đang dần bị mất gốc,  cũng đang trở nên lạc lõng nơi quê người. Con người đó đang tiến thoái lương nam, đang cảm thấy tội lỗi khi văn hóa Việt đang dần phai nhạt, tới mức khi về quê nhà, nhân được cái nhin xa xăm từ những người thân, từ hang xóm năm xưa của mình. Vậy, những người đang cộng tác, làm việc cho chính trang mạng, đồng thời là đài chân trời mới,  ở nơi phương xa đã nghĩ tới hoàn cảnh đó chưa???
Ảnh: Hảy chọn một con người chính xác để không hối tiếc (nguồn Internet)
Một câu chuyện về một con người có quá khứ chạy trốn quê hương khi quê hương đang khó khăn, khi quê hương đang cần họ nhất để có thể đánh đuổi giặc ngoại xâm. Họ rời quê hương ở thời điểm, người ta sống vì lí tưởng giải phóng dân tộc hơn là miếng cơm manh áo. Vậy, họ đã phản bội dân tộc, họ sang sống với người Mĩ ở nơi xa xứ, nhận sự bảo trợ vô điều kiện của người Mĩ, để rồi, hôm nay, họ vẫn là khách ở cái nơi “thiên đường” mà họ đã chọn.
Họ, chính là một bài học cho những người Việt Nam hiện nay đang tìm mọi cách ra nước ngoài, không phải để làm ăn, mà để chống lại độc lập, phản bội lại dân tộc, đi ngược với lợi ích quốc gia. Còn nhớ tới sự ra đi của Hải điếu cày, của Cù Huy Hà Vũ và nhiều con người khác. Nơi xa xứ đó, họ chống lại quê hương,  nhưng tôi tin chắc, ở cuối cuộc đời mình, họ sẽ phải lặp lại cảm xúc này. Vì sao, vì họ đang đi trên vết xe đổ của những người lầm đường lạc lối năm xưa.
Ngược lại với những con người này, người dân Việt Nam cũng đi làm ăn xa, họ cũng trở về quê hương, được anh em, bạn bè đón tiếp nồng hậu. Tại sao họ lại như thế??? Đơn giản, họ đi xa với một khao khát vươn lên, với một tinh thân cầu tiến và hơn hết là con người Việt trong họ không còn, con người Việt đó được gìn giữ vì tình yêu quê hương nồng nàn đó.
Sự trái ngược cảm xúc đó, chính là một bài học rất quý, đặc biệt với những người nhân mình là đấu tranh cho dân chủ, đấu tranh một cách mù quáng ở nước ngoài hoặc đang tìm cách để ra nước ngoài, sinh sống. Sự chống lại quê hương sẽ khiến khoảng cách của các bạn với quê nhà thêm xa mà thôi.
Còn với câu hỏi, “tôi là ai, Việt hay Mĩ?” có lẽ không cần câu trả lời. Nếu xuất phát từ lòng yêu nước, yêu quê hương mà phải xa quê, họ sẽ không bao giờ có chuyện phân vân trong việc chọn nơi nào là quê hương mình. Câu hỏi đó chỉ là sự vô vọng, đi vào ngõ cụt của một con người chọn sai con đường.
Vây nên, hãy đừng để tương lai phải hối hận, đừng để lựa chọn hiện tại của mình là nỗi khổ tâm trong tương lai. Mình có quyền quyết định, đã yêu nước thì hãy luôn hướng về tổ quốc bằng tấm lòng, chứ không phải bằng hơn thua đồng tiền. Yêu nước,  hãy tự hào về nó cho dù nó còn nghèo, còn tụt hậu so với thế giới, vì không ai biết lịch sử Việt Nam đã trải qua những thăng trầm như thế nào.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"