Tại Viêt Nam, hiện nay chưa có khái niệm tù nhân lương tâm, khái niệm đó mới chỉ được thiểu số con người trong xã hội này dùng, và họ chính là những người hành nghề “dân chủ, nhân quyền”. Tôi tin, trong tương lai, Việt Nam cũng sẽ không công nhận cái gọi là “tù nhân lương tâm” khi hiểu bản chất của nó. Và đương nhiên, ngày tù nhân lương tâm cũng sẽ không tồn tại, không thể có chuyện công nhận cho một bộ phận người như thế được.
Ảnh: Huỳnh Ngọc Chênh – anh chỉ là người viết thuê ( nguồn Internet)
Ý kiến đề xuất của Huỳnh Ngọc Chênh đưa ra và được trang mạng xuandienhannon.blogspot.com  đăng tải đang thực sự gây bức xúc cho bản thân tôi và những người đã quá hiểu về bản chất của tù nhân lương tâm. Theo ý kiến của Huỳnh Ngọc Chênh thì nên có một ngày cho tù nhân lương tâm, và Việt Nam sẽ là nước đi đầu trong việc công nhân một ngày như thế,  từ đó, thế giới sẽ làm theo. Như thế có thể khẳng định, trên thế giới chưa có khái niệm tù nhân lương tâm, cũng chưa có nước nào công nhận một ngày nào đó là ngày của tù nhân lương tâm.
Tại sao những con người này không có một hoạt động nào kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ, ngày của những con người đã anh dũng hi sinh vì độc lập dân tộc như hiện nay. Chỉ cần một hành động nhỏ thế thôi, người ta sẽ đánh giá nhân cách của các bạn. Ngược lại, các ông lại đi tổ chức ngày tuyệt thực, để tưởng nhớ tới ai, tời các tù nhân, nói đúng hơn là tới những người thân quen các ông đang ở trong tù. Và để tránh cá nhân hóa thì các ông thêm vào sau hai chữ “lương tâm”. Vây lương tâm đây là lương tâm về cái gì, lương tâm của những tù nhân này đang nằm ở đâu.
Và việc yêu cầu một ngày cho tù nhân lương tâm, như thế những ngày còn lại là cho tù nhân không lương tâm ư. Thế ra, cứ là tù nhân lương tâm thì sẽ đặc biệt hơn, được quan tâm hơn. Và như thế, tù nhân nào cũng sẽ muốn làm tù nhân lương tâm cho xem. Mặt khác, tôi cũng không thấy có sự phân biệt giữa tù nhân lương tâm và tù nhân không lương tâm đó, đa số đều là những con người vi phạm kỉ luật của xã hội, vi phạm các quy định của các tập thế, đơn vị nên bị xử lí theo quy định chung của pháp luật
Mặt khác, tuy nói là tù nhân lương tâm, nhưng hiện nay chưa có một tiêu chuẩn nào cho những người tù nhân lương tâm. Và cơ chế tên gọi đó đang theo tinh thần “giới thiệu” của những zân chủ thành viên cho những zân chủ có vai vế. Việc tổ chức này nói lên điều gì, đó là hỗn láo trong tổ chức và cái tầm cũng như cái tâm của những con người này không có.
Còn với con người có đề xuất này, Huỳnh Ngọc Chênh cũng không có một cống hiến, không có một hoạt động gì nổi bật hết, âu hắn cũng là Chí Phèo của xã hội, một con sâu sớm được phát hiện. Và con sâu đó cũng thích được thể hiện, thích được người ta khen. Do vậy, đề xuất đó của y củng chỉ là sự hứng thú nhất thời mà thôi. Mặt khác, một con người không có tiếng nói, lông bông suốt ngày, thì có đáng tin không chứ???
Mặc dù, một năm có tới 365 ngày, nhưng để kiếm một ngày kỉ niệm tù nhân lương tâm, tôi nghĩ là quá khó, vì không hơi đâu người ta dở hơi đi làm mấy cái việc vô công dồi nghề đó, trừ người ngồi làm anh hùng bàn phím quá nhiều như Huỳnh Ngọc Chênh, nên phải đi tập thể dục bằng cái việc đi bộ, đi biểu tình, đi tưởng niệm. Đây rõ ràng không phải là sự ích kỉ nhưng mà thực tế nó như thế, muốn quậy phá thì đi nơi khác, rảnh rỗi quá thì nuôi mấy con chó cho nó sủa cho vui nhà.
Trên đây là suy nghĩ của tôi, còn các bạn, các bạn nghĩ thế nào về việc chọn một ngày cho tù nhân lương tâm???

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"