Cách đặt vấn đề chỉ với những cốc trà đá vừa bị tịch thu bởi Công an phường Thịnh Liệt quận Hoàng Mai, Hà Nội của những nhà dân chủ cuội, các admin Việt Tân cho đến các trang lề trái khác thật sinh động và phong phú nhưng không thoát khỏi một ám chỉ đó là cách làm việc duy lý thiếu tình người của những con người thực thi pháp luật. Với mục đích cuối cùng đó là đá thúc vào ngọc dương chế độ. Rằng “trà đá miễn phí” giành cho người nghèo mà cũng bị tịch thu, thật là máu lạnh và chụp mũ rằng chế độ thiếu nhân văn, thiếu tình người…
Rõ ràng trong các bài viết những ngày gần đây mà các nhà dân chủ cuội tung lên các trang lề trái, các fanpage…trong đó đều lợi dụng một từ “trà đá miễn phí cho người nghèo”. Họ đang có cơ hội để đả kích chính quyền mặc dù những người thi hành công vụ đã thực hiện đúng pháp luật. Tại sao làm việc gì từ thiện cho người nghèo thì được quyền phạm luật? Cứ nghèo là được dung túng sao? Đây chắc chắn không phải của những thời kỳ man di mọi rợ cướp bóc theo kiểu côn đồ thảo khẩu và thi hành sự tử tế một cách cảm tính bất chấp luật pháp, đây là thời kỳ pháp luật đã chặt chẽ và nghiêm minh. Từ thiện luôn được hoan nghênh nhưng từ thiện phải đúng nơi, đúng chỗ và phù hợp với các chuẩn mực xã hội. Không thể từ thiện giúp đỡ người nghèo, người khó khăn nhưng lại gây tổn hại đến lợi ích của một bộ phận khác trong cộng đồng. Hiến pháp đã quy định mọi người sinh ra đều có quyền sống, mưu cầu hạnh phúc. Không phải cứ từ thiện giúp người nghèo là có thể vi phạm pháp luật. Lật lại vấn đề liệu những cốc trà đá được đề miễn phí kia liệu chỉ mỗi người nghèo uống. Một bình nước to để vật vã dưới vỉa hè, người ra kẻ vào chụm đầu uống ừng ực, bất chấp cả xe cộ, trật tự đô thị ít nhiều sẽ bị ảnh hưởng.
Bình trà đá đang gây nên sự tranh cãi, Ảnh: Internet
Làm từ thiện đúng, đó là việc làm có đạo đức nhưng tôi tin nếu chỉ mỗi trà đá mà làm từ thiện mà coi đó là tất cả sự tử tế, có thể bỏ qua luật pháp thì không thể chấp nhận. Sự tử tế nào cũng đáng được khuyến khích nhưng nó phải nằm trong guồng quay đảm bảo cho xã hội ngày càng văn minh, con người ngày càng công chính và tử tế, không phải từ thiện để bù đắp cho một bộ phận nhỏ nhưng khiến cho con người trở nên ỉ lại và xã hội thiếu tôn tri trật tự, vịn vào lòng tốt, duy tình và bỏ qua cái lý đó là việc khó chấp nhận.
Xét về khía cạnh những người thực thi luật pháp, cụ thể là những công an trật tự ở các phường. Việc làm của họ là vô cùng khó khăn, nếu ai chứng kiến điều đó. Người ta thường ví von rằng người buôn kẻ bán là “dân chợ búa”, từ khó nghe nhưng đúng sự thật. Trước ống kính họ có thể kể lể con cà con kê tội nghiệp nhưng sau đó thì sao, họ bán hàng tràn lan ra vỉa hè, lòng đường, người đi đường va phải còn bị chửi bới, đòi bắt đền…Trong khi đó chính họ đang lấn chiếm lòng đường, vỉa hè, gây mất trật tự đô thị, mất vẻ đẹp mỹ quan đô thị, gây ảnh hưởng đến lợi ích chung của cộng đồng. Khi gặp phải lực lượng chức năng thi hành pháp luật những người buôn bán này cũng không phải dạng vừa, người chửi bới, không thiếu kẻ còn cấm chai cầm lọ ném vào mặt lực lượng trực tiếp làm việc, trong khi rõ ràng họ sai lù lù ra đấy. Những người thi hành luật pháp trong trường hợp này khó khăn, giằng xé là điều chắc chắn. Không ai muốn thu những quang gánh, bó rau của một người buôn bán lặt vặt, nhưng luật pháp nếu muốn công bằng thì công bằng từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Không thể viện vào bất cứ lý do nào để dung túng cho cái sai đi ngược lại lợi ích chung.
Trong vụ việc Công an thu bình trà đá miễn phí ở phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội vừa rồi có phần nào đó hơi cứng nhắc đi chăng nữa thì không nên trách họ. Càng không thể chĩa lời lẽ hằn học vào chế độ, đó là việc chụp mũ vô căn cứ. Người dưới quyền thi hành công vụ họ ít có quyền lựa chọn để duy tình, nhất là trường hợp công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Bình trà đá từ thiện, vẫn có thể đặt nhưng có thể đặt ở những nơi khác không ảnh hưởng đến vỉa hè, đi lại. Tôi tin những người có tâm thực sự muốn làm chuyện đó sẽ được ủng hộ nếu liên hệ với chính quyền địa phương để triển khai. Có những lúc chúng ta thấy về tình là không đúng nhưng về lý đó là việc nên làm. Có chăng chúng ta đừng gây ồn ào và hãy biết suy nghĩ hơn trước khi phán xét bất cứ điều gì.
Quốc Thái

        
Xưa nay người ta biết tới biểu tượng cờ vàng là biểu tượng của chế độ tay sai Việt Nam cộng hòa thời Việt Nam còn bị các nước thực dân, đế quốc xâm lăng. Hiện nay, biểu tượng cờ vàng vẫn đang được một bộ phận người Việt Nam lưu giữ, và hiện vẫn có một bộ phận người việt tuyên truyền cho nó. Tuy nhiên, việc lưu giữ những hoài cổ xưa đó có ý nghĩa như thế nào với thiếu số người còn lại thì chưa ai biết.
Ảnh: Cờ vàng (nguồn Internet)
Nhưng mọi người có thể tham khảo về quan niệm của một người trẻ tên Ngọc về cờ vàng khi cô mang theo nó đi dự một buổi gặp gỡ của Đại sứ Mỹ Ted Osius đã đến cộng đồng người Việt tại San Jose.
Sự việc thế này: “khi tới buổi thảo luận với Đại sứ Osius, trước khi vào phòng họp của hội đồng thành phố, tại cửa cô bị nhân viên yêu cầu cởi bỏ và tịch thu dây vải có hình cờ vàng ba sọc đỏ và cờ Mỹ mà cô đang đeo trên người.” (trích từ bài viết).
Ảnh: được chụp lại trên trang VOA
Cô đã đáp trả như sau: “Là người công giáo nên cô luôn mang trên người những biểu tượng của đạo này. Vì lúc nào cũng nghĩ mình là người Việt tự do nên cô cũng thường mang trên mình biểu tượng là hình ảnh cờ vàng.”
Như thế, với người Việt trẻ tên Ngọc này, cờ vàng như một biểu tượng của một tôn giáo. VIệc gìn giữ nó như một minh chứng cho đức tin của tôn giáo. Hóa ra, nó không còn tính chất chính trị,  nên những người này mới theo đuổi như thế. Có lẽ, cũng đúng thôi, khi những thực tế của thế chế tay sai cờ vàng trước đây đã đi vào quá khứ, đã không còn hiện thực, hoài niệm nó không còn có tác dụng gì cho người Việt Nam nữa.
Còn với lập luận cho rằng, cờ vàng là tự do cho người Việt đó, liệu nó có buồn cười không?  Khi người Việt trên thế giới có hơn 90 triệu, và thử xem xem, có bao nhiêu người theo cờ vàng đó??? Và thiểu số cờ vàng đó có tự do hơn số còn lại ư, có tự do mà không làm chủ được chính mình, không dám quay lại quê hương sau bao năm xa cách. Và thiểu số người theo cờ vàng đó đang ngộ nhận với thực tế về sự tiến bộ của người Việt Nam.
Vậy, có lẽ, biểu tượng của một tôn giáo là một sự so sánh đúng với thực tế của nhóm người này. Tuy nhiên, việc con người này nhận mình như một tôn giáo có lẽ cũng sẽ là sự xúc phạm với những người đi theo các tôn giáo trên thế giới.
Là một đứa con quái thai thời hậu chiến, tôi nghĩ những người theo cờ vàng nên thức tĩnh,  nên tự lượng sức cũng như biết vị trí của mình để không làm trò cười cho thiên hạ mãi như thế.

Niềm Tin
Như đã từng nói trong các entry trước đây tác giả đã chỉ ra rằng lá cải ngày càng đốn mạt, đưa tin giật tít câu vìu một cách dễ dãi thoáng đãng khác người bất chấp ngôn từ chuẩn hay thiếu chuẩn. Sau đây chúng ta sẽ đến với câu chuyện một ông bí thư Đảng ủy thị trấn Lăng Cô làm cho hai nhân viên nữ dưới quyền to bụng một cách bất thường, để minh chứng cho điều đó.
Theo như thông tin đã biết tràn lan ngập ngụa mạng internet thì ông Bí thư Đảng ủy thị trấn Lăng Cô vì quá yêu quý nhân viên cấp dưới mà khiến hai cô mang bầu một lúc, một cô 8 tháng và một cô 3 tháng. Sự việc đã rồi, nhưng báo giới tuy đã đánh trúng đích là một cán bộ có tư tưởng, đạo đức không tốt nhưng lại sai lầm khi đưa tin cũng như nhận xét vấn đề.
                                     Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
Chúng ta cần xác định ngay và luôn rằng ông Hải – Bí thư Đảng ủy thị trấn Lăng Cô là người đàn ông chưa có vợ, tuy ông đã gần tứ tuần, rõ ràng đây là một mẫu đàn ông quá lo sự nghiệp mà quên chuyện lập gia đình, một ao ước của khối chị em phụ nữ chưa và đã có chồng. Còn hai cô nhân viên kế toán vừa là tình nhân vừa là nạn nhân của cuộc tình tay ba kia cũng là hai người phụ nữ chưa chồng. Vậy theo luật, đó không là quan hệ bất chính vì “trai chưa vợ gái chưa chồng”, tình yêu là tự nguyện giữa hai bên, pháp luật không ngăn cấm và không có chế tài nào ép buộc chuyện yêu đương đôi lứa cả. Như vậy từ “bất chính” đã bị dùng một cách dễ dãi, bừa bãi trong các bài viết của một số báo, cụ thể như báo mạng thanh niên. Yêu đương là nhu cầu bình thường và chính đáng giữa con người với con người, tình yêu đôi lứa luôn luôn là đề tài bất hủ, dai dẳng muôn thửa của mọi lĩnh vực văn chương, kịch nghệ. Luật pháp không cấm chuyện yêu đương và không có sự ràng buộc trong các mối quan hệ yêu đương. Càng không có luật nào cấm việc yêu đương là không được quan hệ tình dục hay phải chịu trách nhiệm khi đã quan hệ tình dục. Sự việc ông Hải có quan hệ yêu đương cả hai cô nhân viên cùng một lúc và làm cả hai người này cùng có bầu đó là vấn đề đạo đức, không phải là vấn đề pháp lý. Có chăng đó chỉ là sự dối trá trong tình yêu, hay nhân dân chúng ta vẫn thường gọi là tình yêu tay đôi tay ba…
Quan hệ tình cảm chỉ bất chính khi ông Hải đã có vợ, hoặc một trong hai cô nhân viên cấp dưới đang dính bầu kia đã có chồng. Nó bất chính vì đã có sự ràng buộc của luật hôn nhân mà lén lút quan hệ với nhau, ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình của nhau. Đấy mới gọi là quan hệ “bất chính”.
Trong trường hợp này, ông Hải với tư cách là một Đảng viên, đồng thời là Bí thư Đảng ủy thị trấn thì cùng lắm ông Hải chỉ vi phạm những điều Đảng viên không được làm. Trong trường hợp này ông Hải đã vi phạm khoản 1 Điều 16 về chuẩn mực đạo đức nơi công sở. Cùng lắm ông Hải chỉ làm những việc mà gây ảnh hưởng đến lòng tin của người dân đối với cán bộ, đảng viên mà thôi. Trong Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không quy định cán bộ đảng viên chưa vợ không được quan hệ với phụ nữ chưa chồng. Vì thế việc nói ông Hải quan hệ bất chính là không đúng mà chỉ nên nói đây là hành vi “quá đà” trong quan hệ nam nữ và gây “hậu quả”.
Rõ ràng việc dùng từ dễ dãi gây lệch lạc suy nghĩ người đọc trên báo mạng, các tờ báo lá cải đang diễn ra quá thường xuyên mà nguyên nhân chính yếu là giật tít câu vìu, trò mang lại lợi nhuận cho các báo điện tử.  Như vụ thảm sát ở Chơn Thành – Bình Phước vừa qua, khi vừa bắt được nghi phạm thì các báo lá cải đã ngay lập tức chụp mũ một cách trắng trợn rằng hai nghi phạm vừa bị bắt là thủ phạm, là sát thủ thực sự…Tóm lại báo chí lá cải hiện nay đang tung hoành một cách thái quá, trong khi công tác quản lý và kiểm duyệt tin tức đang tỏ ra yếu kém trước đội ngũ đông đảo này. Cần có biện pháp để quản lý tốt hơn những tờ báo đang ngày đêm đưa tin trên mọi lĩnh vực nhưng cẩu thả, rẻ tiền và vô trách nhiệm.
Quốc Thái



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"