Nhân ngày “tự do báo chí” của Liên hợp quốc, một số tổ chức phi chính phủ như: Tổ chức phóng viên không biên giới (RFS), Ngôi nhà tự do (Freedom house), Liên minh Báo chí Đông Nam Á (SEAPA)… đã công bố cái gọi là “phúc trình” hay “thông cáo” về “tình hình tự do báo chí thế giới và khu vực 2015”, trong đó lại vẫn những luận điệu vu cáo, xuyên tạc về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam và xếp Việt Nam vào danh sách “quốc gia không có tự do báo chí”.
Freedom House, SEAPA, RSF đang có cái nhìn méo mó về tự do báo chí Việt Nam
(Nguồn: Internet)
Trong buổi họp báo, ngày 01-5-2015, tại Washington, Mỹ, giám đốc Freedom House, David Kramer xiên xẹo rằng: “Việt Nam không có một nền báo chí tự do…”. Còn Kulachada Chaitipat, phụ trách công tác vận động của SEAPA thì dựng chuyện “tự do báo chí ở Việt Nam đang ngày càng tồi tệ…”, “Việt Nam là kẻ thù internet”. Chưa dừng lại, David Kramer và Kulachada Chaitipat, … còn đơm đặt “Việt Nam kiểm soát và ngăn chặn internet, vẫn bắt giữ và giam cầm các bloggers có tiếng nói đối lập…” hoặc “Việt Nam tăng cường đàn áp các nhà báo và bloggers...”
Đây không hẳn không phải là lần đầu Freedom House, SEAPA, RSF… dựng chuyện đơm đặt, phán xét hồ đồ, sai lệch về tự do báo chí ở Việt Nam như vậy. Từ nhiều năm gần đây, họ đều có những hành động công kích, đả phá thành tựu tự do báo chí ở Việt Nam, tạo cớ để các phần tử xấu, phàn tử cơ hội, đám phản động lưu vong lợi dụng mở chiến dịch chống Việt Nam. Những người có cách nhìn khách quan, đúng đắn về hoạt động báo chí ở Việt Nam hẳn nhận ngay thấy hành động của Freedom House, SEAPA, RSF… là hoàn toàn phiến diện, vu cáo, xuyên tạc sự thật. Sự thật, tự do báo chí ở Việt Nam đã chứng minh rõ ràng điều này bằng những con số.
Thật vậy, tính đến tháng 3-2015, ở Việt Nam có gần 17.000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề (tăng gấp 3 lần so với năm 1986), hàng nghìn phóng viên đang hoạt động báo chí đang chuẩn bị đến thời hạn cấp thẻ, hơn 19.000 hội viên nhà báo, hàng nghìn phóng viên hoạt động ở các cơ quan báo in với hơn 1.016 ấn phẩm, 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và cấp tỉnh, 47 đơn vị hoạt động truyền hình cáp, 9 đơn vị truyền dẫn tín hiệu truyền hình cáp, sản xuất 62 kênh truyền hình, trên hệ thống truyền hình trả tiền hiện có 75 kênh truyền hình nước ngoài, phục vụ gần 2,5 triệu thuê bao trên toàn quốc. Internet ở Việt Nam cũng ngày càng phát triển và quyền tự do internet được đảm bảo. tính đến cuối tháng 2-2015, đã có hơn 30 triệu người Việt Nam sử dụng internet, chiếm gần 40% dân số.
Theo kết quả nghiên cứu Net Index 2011 công bố, internet đã vượt qua radio và báo in để trở thành phương tiện truyền thông được sử dụng hằng ngày phổ biến nhất tại Việt Nam. Trong giai đoạn 200-2010, tỷ lê tăng trưởng người sử dụng internet ở Việt Nam đạt hơn 12%/năm. Nếu tháng 12-2004, số hộ gia đình có máy vi tính chiếp 5,1% dân số thì đến cuối năm 2010, tỷ lệ này đạt hơn 15%/ Theo tổ chức Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU), năm 2010, Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ người dân sử dụng internet cao nhất trong khu vực Đông Nam Á, chiếm 31,06% dân số, đứng trước 6 nước: Phillipines (25%), Thái Lan (21,2%), Indonesia (9,1%), Lào (7%), Campuchia (1,26%), Mianma (0,22%), vượt khá xa tỷ lệ trung bình của khu vực Đông Nam Á (17,86%), khu vực chấu Á (17,27%) và thế giới (21,88%).
Những số liệu thống kê nêu trên tự nói lên tình hình tự do báo chí ở Việt Nam được đảm bảo như thế nào. Trong hoạt động thực tiễn, chưa bao giờ báo chí Việt Nam được phát huy quyền dân chủ, hoạt động cởi mở, thông thoáng như những năm qua, báo chí luôn phát huy quyền dân chủ rộng rãi, chủ động tham gia phản biện xã hội, đóng góp tích cực vào việc hoạch định đường lối, chính sách, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của Nhà nước và đấu tranh ngăn chặn đẩy lùi quốc nạn tham nhũng và các tệ nạn, tiêu cực xã hội. Báo chí Việt Nam thực sự là diễn đàn để phát huy quyền làm chủ, quyền tự do ngôn luận của người dân, đồng thời là một kênh thông tin quan trọng phục vụ công tác lãnh đạo, quả lý, điều hành của Nhà nước, là cầu nối giữa Nhà nước với nhân dân.. Báo chí Việt Nam không có “vùng cấm”, mà luôn phản ánh trung thực, toàn diện mọi mặt đời sống xã hội, cả những mặt tích cực và tiêu cực, cả tình hình trong nước và quốc tế.
Mỗi đất nước, mỗi quốc gia, dân tộc đều có đặc điểm lịch sử và chế động chính trị khác nhau. Thực tế ở Việt Nam không có báo chí tư nhân, nhưng hầu hết các Bộ, Ban, ngành, đoàn thể từ Trung ương tới địa phương, các giai cấp, tầng lớp, lực lượng, các hội nghề nghiệp, các tổ chức phi chính phủm các giới, các thành phần trong xã hội đều có tờ báo, tạp chí, bản tin của mình. Mỗi công dân Việt Nam, khi tham gia sinh hoạt, hoạt động ở bất kì tổ chức nào cũng đều có ấn phẩm báo chí của tổ chức đó bảo đảm quyền được thông tin của mình. Bên cạnh tờ báo tiếng phổ thông (tiếng Kinh), ở Việt Nam có nhiều cơ quan báo chí Trung ương và địa phương xuất bản ấn phẩm bằng tiếng dân tộc thiểu số hay xuất bản tờ báo dành riêng cho bà con dân tộc thiểu số. Đài tiếng nói Việt Nam và Đài truyền hình Việt Nam đã có hẳn kênh phát thanh, truyền hình phát bằng nhiều thứ tiếng dân tộc như Mông, Khơ-me, Ê-đê, Jarai, Bana, Xơ-đăng, Cho, Thái, Chàm, Dao, Mnông…. Không những thế, hiện nay Nhà nước còn cấp miễn phí 18 tờ báo, tạp chí và 20 loại ấn phẩm chuyên đề, báo, tạp chí dành riêng cho đồng bào các dân tộc vùng đặc biệt khó khan với tổng số lượng hằng năm hơn 31 triệu bản.
Những thành tựu nổi bật nêu trên là minh chứng rõ ràng rằng, tự do báo chí ở Việt Nam luôn được bảo đảm bằng hệ thống luật pháp, những cơ chế, chính sách thông thoáng, thuận lợi và được thể hiện sinh động trong thực tế cuộc sống. Ý kiến của tổ chức “Phóng viên không biên giới” (RFS) và một số tổ chức, cá nhân ở nước ngoài cho rằng Việt Nam không có tự do báo chí là hoàn toàn vô căn cứ.
Nhà nước nào cũng quản lý xã hội bằng hệ thống pháp luật, công dân hay người nước ngoài có hành động vi phạm đã quy định trong văn bản pháp luật, đều có thể bị xử lý theo quy định của pháp luật của nước sở tại là điều hết sức bình thường, hoàn toàn phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế. Việc Việt Nam bắt, xử lý những đối tượng lợi đụng vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền” có hành động chống đối chính quyền hoặc có hành vi gây rối, vi phạm pháp luật Việt Nam cũng không nằm ngoài phạm vi đó. Tuy nhiên, Freedom House, SEAPA, RFS… lại vu cáo, cho rằng việc Việt Nam đàn áp, bắt bớ “người bất đồng chính kiến”, “nhà đấu tranh dân chủ”, bắt giam các blogger… rồi can thiệp, kêu gọi đòi trả tự do cho những người này. Hành động đó chính là sự cổ vũ, khuyến khích, kích động các đối tượng chống đối Việt Nam và can thiệp thô bạo vào công việc của một quốc gia có chủ quyền.
Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền, đảm bảo quyền con người được quy định khá toàn diện, đầy đủ trong hệ thống văn bản pháp luật của mình và ngày càng hoàn thiện. Những năm qua, Việt Nam đã hợp tác, đối thoại, trao đổi thông tin liên quan với các nước, các bên hữu quan về nhân quyền trên tinh thần hợp tác, thẳng thắn và hiểu biết lẫn nhau; nhưng Việt Nam cũng không thể chấp nhận được những luận điệu vu cáo trắng trợn, thiếu căn cứ như luận điệu của RFS và các NGO khác về tình hình báo chí ở Việt Nam.
Ngọc Tuấn


          Xây dựng tượng Bác hơn nghìn tỷ tại Sơn La, lại phản đối. Như thường lệ, bọn phát động ra phong trào này không là ai khác ngoái đám dân chủ cuội đang chầu chực để giẫm nát xứ sở đang bình yên này. Tôi lạ gì các anh chị dân chủ, nói thì hay, nghe có vẻ dân chủ và vì dân lắm thế lọ thế chai, nhưng đấy chỉ là bài của các anh các chị, vẫn chỉ là chửi thuê đong xèng kiếm ăn.
          Không đâu như cái xứ sở Giao Chỉ này, luôn có một đám kền kền tự xưng yêu nước và có quyền chĩa cái mõm của chúng vào bất cứ nơi nào chúng hít thấy có mùi kiếm ăn và chính quyền lại hứng chịu những luồng dư luận do chúng phản tuyên truyền tạo ra. Đúng là lũ sâu bọ. Nhớ lại trước đây, xây cái gì to to là chúng be be cái mồm lên phản đối, Nhà nước có chủ trương, quyết sách nào là chúng hùa nhau chửi bới. Từ việc xây dựng tháp truyền hình cao nhất nhì thế giới, phản đối. Xây dựng văn miếu, cũng phản đối và đến bây giờ xây tượng Bác Hồ cao lớn, hoành tráng, chúng phản đối nốt. Tài thật, tài đến thế là cùng.
          Bài của chúng là dân còn nghèo, xây dựng tháp truyền hình làm gì, xây dựng văn miếu làm gì, xây dựng tượng đài Bác Hồ làm gì, để tiền đấy mà xây dựng bệnh viện, trường học. Nghe qua thấy chúng nhân đạo lắm người ơi, nhưng chúng là lũ khốn nạn, đang lợi dụng cái thiếu hiểu biết của một bộ phận quần chúng để phá nát cái xứ sở này. Cuộc sống đâu chỉ có mỗi trường học, bệnh viện, còn có các giá trị văn hóa và các lĩnh vực khác. Có đất nước nào mà không có tượng đài, đền đài miếu mạo thờ các thần các thánh…Trong khi Việt Nam đang thừa đầy rẫy trường học trong khi tỷ suất sinh đang giảm, bệnh viện không thiếu nhưng do người dân không ưa tuyến dưới, nhảy vot lên tuyến trên khám chữa bệnh khiến cho quá tải, nằm vật vờ bờ bụi hành lang bệnh viện. 

Tượng đài Bác Hồ (Ảnh minh họa, nguồn: Internet)
          Tôi sẽ phân tích luân cho các anh các chị thấy được những lợi ích khi xây dựng một công trình lớn. Xây dựng một công trình lớn đồng nghĩa với việc sẽ tạo ra vô số công ăn việc làm từ ý tưởng, thiết kế, thi công, nhân dân cần lao tha hồ mà kiếm xèng từ đấy. Sau khi có công trình hoành tráng sẽ là một điểm du lịch trong một số tour du lịch của các hãng lữ hành, tại đấy sẽ mọc lên san sát hàng quán, dịch vụ và nhân dân lại tha hồ đong xèng, tiền thu từ đấy mà ra, đó là quốc kế dân sinh chứ còn đâu. Nếu nước Pháp của Napoleon mà có đám dân chủ cuội từ thế kỷ 19 như ở xứ An Nam này thì lấy đâu ra tháp Ép – Phen, kỳ quan kỳ vĩ của Pari cổ kính và của thế giới. Hay nước Mỹ của Washington mãi mãi không có nổi một tượng nữ thần tự do. Vì thế, các anh chị dân chủ hãy im mồm ngay và luôn, đừng bật lại các chính sách của chế độ này, nơi đang cưu mang các anh các chị. Biết đâu sau khi xây dựng tượng đài, các anh các chị đi phượt Sơn La lại là những kẻ khoác ba lo, nhe răng vàng vẩu, tay tạo dáng hình chữ V và chụp ảnh liên hồi dưới tượng đài.
          Về xây dựng tượng đài tại Sơn La, đây là một dự án lớn đã được địa phương trình lên trung ương không dưới 5 năm chờ xét duyệt. Trung ương để xét duyệt một dự án 1400 tỷ, tương đương 70 triệu đô la chắc chắn phải khảo sát rất kỹ lưỡng khi chắc chắn dự án này phù hợp với nguyện vọng nhân dân, nhu cầu của địa phương mới chắc chắn dám xuống bút giấy trắng mực đen dấu đỏ.  Đây là một dự án xây dựng tượng Bác Hồ, sẽ phù hợp với nguyện vọng người dân. Bác Hồ vẫn luôn là một lãnh tụ kiệt xuất của thời đại, có cần lao nào mà không gật đầu như bổ củi khi tượng của người uy nghi lẫm liệt được đặt nơi quê hương họ cơ chứ. Một dự án được nghiên cứu kỹ lưỡng về mọi mặt và ra quyết định, không phải cứ muốn thay đổi là có thể thay đổi, như vậy khác gì trò hề. Sơn La cũng không dại gì để tuột mất một dự án mang tầm cỡ như vậy.  
          Một dự án có quy hoạch chi tiết, rõ ràng, thay đổi mục đích đâu phải dễ. Cái khôn quá hóa dại của lũ dân chủ cuội đó là dự án chưa bắt đầu mà chúng đã lu loa là có tham nhũng, thật chết cười với lũ kền kền cầm đèn chạy trước ô tô. Đất nước này, dân tộc này mà không xây dựng tượng đài Bác Hồ thì còn xây cái gì nữa hả lũ kền kền?

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"