Như đã biết, Chính Phủ vừa đưa ra dự thảo luật về hội, đây sẽ là những bước đi cơ bản nhất theo đúng trình tự để sắp tới cho ra đời luật về hội. Một bước đi đúng đắn của Nhà nước trong tiến trình xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Nhưng như thường lệ, lũ dân chủ cuội, đám kền kền lề trái vẫn dở thói đốn mạt nhà nghề ra tuyên bố phản đối về luật này, ngay cả khi nó mới là dự thảo còn trong trứng nước.
Có dự thảo luật, một lũ vô công rồi nghề gọi là các tổ chức xã hội dân sự tự xưng trên mạng đã ra tuyên bố, hòng đập chết ngay dự thảo luật về hội của chính phủ. Thật là tài cho các anh các chị dân chủ quá đi. Các anh các chị dân chủ thủ đoạn trơ trẽn, nhưng lại chẳng hiểu biết gì về luật pháp và chính trị. Ví dụ, các anh các chị đã vô tình ngộ nhận hài hước rằng “Đảng Cộng sản là một hội và các anh các chị vu cho Đảng là đứng trên các tổ chức xã hội, chà đạp quyền tự do lập hội, Đảng độc tôn…”. Các anh các chị đổ thừa cho Đảng hàng nghìn thứ, vô thiên lủng nhưng thưa rằng Hiến pháp đã quy định vậy. Các anh các chị đầu óc bã đậu, thật tội nghiệp.
Các anh chị dân chủ còn nhầm cơ bản giữa Hội với các tổ chức chính trị xã hội và các tổ chức xã hội khác. Các anh các chị ngây thơ rằng chỉ cần lập một hội kiểu chợ búa lề đường góc phố là có thể ngang hàng với các tổ chức có thâm niên dày dặn kiểu như Mặt Trận Tổ Quốc, Hội thanh niên, Hội phụ nữ…Thật khôi hài, tính khôi hài của anh chị dân chủ thuộc hạng thượng thừa đỉnh của đỉnh. Các tổ chức chính trị - xã hội mà Nhà nước vẫn khuyến khích và bảo trợ đã được xây dựng và trưởng thành qua các thời kỳ các mạng, cống hiến và hy sinh cho Tổ Quốc. Nay tự dưng các anh các chị lập lấy hội bầu bí, hội đĩ điếm, hội bia các anh các chị nghiễm nhiên được ngồi ngang hàng. Trong khi các anh các chị dân chủ là ai? Chỉ là những văn sỹ lề đường, hết thời mọt sách, ngồi chửi đời từ sáng đến tối, may quá vớ được nghề văn nô bồi bút. Các anh các chị lớn lên thời bình và nhổ toẹt vào lịch sử, quá khứ đau thương và bi tráng của dân tộc.
                 Ảnh tuyên bố chung của tổ chức xã hội dân sự - Nguồn: Internet
Ai chẳng biết tỏng các anh các chị dân chủ, lập hội lập bè chỉ cốt xây dựng lực lượng chống phá chính quyền, tàn phá đất nước và đong xèng tư bản. Đó là nghề của các anh các chị, nhưng các anh các chị không có quyền bật lại luật, luật pháp để quản lý xã hội giành cho tất cả và các anh các chị đừng đòi hỏi đặc quyền. Dân chủ nhưng không có nghĩa là quá trớn. Ai đời các anh chị dân chủ đòi rằng quyền tự do lập hội là tuyệt đối, Nhà nước không được can thiệp, các anh chị dân chủ cứ lập là lập mà không có thủ tục, quy trình, miễn cần thông báo, cóc cần Nhà nước quản lý. Các anh chị nên nhớ, sống dưới vòm trời nào cũng vậy, Nhà nước quản lý tất cả mọi lĩnh vực, hội nhóm không nằm ngoài pháp luật. Quyền tự do, dân chủ quan trọng nhưng lợi ích quốc gia, an nguy đất nước và sự trường tồn của dân tộc còn quan trọng gấp vạn lần. Tôi sẽ ví dụ cho các anh các chị. Việt Tân là một tổ chức con nuôi, được Mỹ dung dưỡng với lợi ích kép trong lòng nước Mỹ nhằm vươn vòi để “chuyển lửa về quê hương” giành lại lợi ích. Nhưng cứ thử xem, Việt Tân bây giờ dám hé mồm ra đòi chính phủ Mỹ cho nó tự do tuyệt đối, Đảng Việt Tân có lớn đến mấy, mạnh đến mấy thì cũng còn lâu mới ngang vị thế với đảng Dân chủ và Cộng hòa của Mỹ. Việt Tân mà dám bật thì Mỹ nó cho ra rìa, Lý Thái Hùng lúc đó sẽ tèo chẳng khác gì Saddam Hussen. Việt Tân vẫn hô hào dân chủ nhưng núp ở Mỹ vẫn phải cụp đuôi, có chăng chỉ nhẹ nhàng vẫy đúng lúc may ra mới được khúc xương mà gặm, còn không thì không chốn dung thân. Các anh các chị cũng vậy, là con dân Việt Nam nên góp tay xây dựng đất nước chứ không phải được voi đòi tiên, khi chưa soạn luật các anh các chị chửi chính quyền, lúc soạn luật tạo hành lang pháp lý cho hội nhóm các anh chị cũng chửi. Để đất nước có được dân chủ, văn minh thật sự trước hết người dân phải bình đẳng và tuân thủ luật pháp. Chứ không phải luôn là những tuyên bố đao to búa lớn chống lại chính quyền.
Suy cho cùng các anh chị dân chủ cũng chỉ là đám theo voi hít bã mía, hở đâu chầu đấy mà thôi!

Quốc Thái
Nhân ngày “tự do báo chí” của Liên hợp quốc, một số tổ chức phi chính phủ như: Tổ chức phóng viên không biên giới (RFS), Ngôi nhà tự do (Freedom house), Liên minh Báo chí Đông Nam Á (SEAPA)… đã công bố cái gọi là “phúc trình” hay “thông cáo” về “tình hình tự do báo chí thế giới và khu vực 2015”, trong đó lại vẫn những luận điệu vu cáo, xuyên tạc về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam và xếp Việt Nam vào danh sách “quốc gia không có tự do báo chí”.
Freedom House, SEAPA, RSF đang có cái nhìn méo mó về tự do báo chí Việt Nam
(Nguồn: Internet)
Trong buổi họp báo, ngày 01-5-2015, tại Washington, Mỹ, giám đốc Freedom House, David Kramer xiên xẹo rằng: “Việt Nam không có một nền báo chí tự do…”. Còn Kulachada Chaitipat, phụ trách công tác vận động của SEAPA thì dựng chuyện “tự do báo chí ở Việt Nam đang ngày càng tồi tệ…”, “Việt Nam là kẻ thù internet”. Chưa dừng lại, David Kramer và Kulachada Chaitipat, … còn đơm đặt “Việt Nam kiểm soát và ngăn chặn internet, vẫn bắt giữ và giam cầm các bloggers có tiếng nói đối lập…” hoặc “Việt Nam tăng cường đàn áp các nhà báo và bloggers...”
Đây không hẳn không phải là lần đầu Freedom House, SEAPA, RSF… dựng chuyện đơm đặt, phán xét hồ đồ, sai lệch về tự do báo chí ở Việt Nam như vậy. Từ nhiều năm gần đây, họ đều có những hành động công kích, đả phá thành tựu tự do báo chí ở Việt Nam, tạo cớ để các phần tử xấu, phàn tử cơ hội, đám phản động lưu vong lợi dụng mở chiến dịch chống Việt Nam. Những người có cách nhìn khách quan, đúng đắn về hoạt động báo chí ở Việt Nam hẳn nhận ngay thấy hành động của Freedom House, SEAPA, RSF… là hoàn toàn phiến diện, vu cáo, xuyên tạc sự thật. Sự thật, tự do báo chí ở Việt Nam đã chứng minh rõ ràng điều này bằng những con số.
Thật vậy, tính đến tháng 3-2015, ở Việt Nam có gần 17.000 nhà báo được cấp thẻ hành nghề (tăng gấp 3 lần so với năm 1986), hàng nghìn phóng viên đang hoạt động báo chí đang chuẩn bị đến thời hạn cấp thẻ, hơn 19.000 hội viên nhà báo, hàng nghìn phóng viên hoạt động ở các cơ quan báo in với hơn 1.016 ấn phẩm, 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và cấp tỉnh, 47 đơn vị hoạt động truyền hình cáp, 9 đơn vị truyền dẫn tín hiệu truyền hình cáp, sản xuất 62 kênh truyền hình, trên hệ thống truyền hình trả tiền hiện có 75 kênh truyền hình nước ngoài, phục vụ gần 2,5 triệu thuê bao trên toàn quốc. Internet ở Việt Nam cũng ngày càng phát triển và quyền tự do internet được đảm bảo. tính đến cuối tháng 2-2015, đã có hơn 30 triệu người Việt Nam sử dụng internet, chiếm gần 40% dân số.
Theo kết quả nghiên cứu Net Index 2011 công bố, internet đã vượt qua radio và báo in để trở thành phương tiện truyền thông được sử dụng hằng ngày phổ biến nhất tại Việt Nam. Trong giai đoạn 200-2010, tỷ lê tăng trưởng người sử dụng internet ở Việt Nam đạt hơn 12%/năm. Nếu tháng 12-2004, số hộ gia đình có máy vi tính chiếp 5,1% dân số thì đến cuối năm 2010, tỷ lệ này đạt hơn 15%/ Theo tổ chức Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU), năm 2010, Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ người dân sử dụng internet cao nhất trong khu vực Đông Nam Á, chiếm 31,06% dân số, đứng trước 6 nước: Phillipines (25%), Thái Lan (21,2%), Indonesia (9,1%), Lào (7%), Campuchia (1,26%), Mianma (0,22%), vượt khá xa tỷ lệ trung bình của khu vực Đông Nam Á (17,86%), khu vực chấu Á (17,27%) và thế giới (21,88%).
Những số liệu thống kê nêu trên tự nói lên tình hình tự do báo chí ở Việt Nam được đảm bảo như thế nào. Trong hoạt động thực tiễn, chưa bao giờ báo chí Việt Nam được phát huy quyền dân chủ, hoạt động cởi mở, thông thoáng như những năm qua, báo chí luôn phát huy quyền dân chủ rộng rãi, chủ động tham gia phản biện xã hội, đóng góp tích cực vào việc hoạch định đường lối, chính sách, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội của Nhà nước và đấu tranh ngăn chặn đẩy lùi quốc nạn tham nhũng và các tệ nạn, tiêu cực xã hội. Báo chí Việt Nam thực sự là diễn đàn để phát huy quyền làm chủ, quyền tự do ngôn luận của người dân, đồng thời là một kênh thông tin quan trọng phục vụ công tác lãnh đạo, quả lý, điều hành của Nhà nước, là cầu nối giữa Nhà nước với nhân dân.. Báo chí Việt Nam không có “vùng cấm”, mà luôn phản ánh trung thực, toàn diện mọi mặt đời sống xã hội, cả những mặt tích cực và tiêu cực, cả tình hình trong nước và quốc tế.
Mỗi đất nước, mỗi quốc gia, dân tộc đều có đặc điểm lịch sử và chế động chính trị khác nhau. Thực tế ở Việt Nam không có báo chí tư nhân, nhưng hầu hết các Bộ, Ban, ngành, đoàn thể từ Trung ương tới địa phương, các giai cấp, tầng lớp, lực lượng, các hội nghề nghiệp, các tổ chức phi chính phủm các giới, các thành phần trong xã hội đều có tờ báo, tạp chí, bản tin của mình. Mỗi công dân Việt Nam, khi tham gia sinh hoạt, hoạt động ở bất kì tổ chức nào cũng đều có ấn phẩm báo chí của tổ chức đó bảo đảm quyền được thông tin của mình. Bên cạnh tờ báo tiếng phổ thông (tiếng Kinh), ở Việt Nam có nhiều cơ quan báo chí Trung ương và địa phương xuất bản ấn phẩm bằng tiếng dân tộc thiểu số hay xuất bản tờ báo dành riêng cho bà con dân tộc thiểu số. Đài tiếng nói Việt Nam và Đài truyền hình Việt Nam đã có hẳn kênh phát thanh, truyền hình phát bằng nhiều thứ tiếng dân tộc như Mông, Khơ-me, Ê-đê, Jarai, Bana, Xơ-đăng, Cho, Thái, Chàm, Dao, Mnông…. Không những thế, hiện nay Nhà nước còn cấp miễn phí 18 tờ báo, tạp chí và 20 loại ấn phẩm chuyên đề, báo, tạp chí dành riêng cho đồng bào các dân tộc vùng đặc biệt khó khan với tổng số lượng hằng năm hơn 31 triệu bản.
Những thành tựu nổi bật nêu trên là minh chứng rõ ràng rằng, tự do báo chí ở Việt Nam luôn được bảo đảm bằng hệ thống luật pháp, những cơ chế, chính sách thông thoáng, thuận lợi và được thể hiện sinh động trong thực tế cuộc sống. Ý kiến của tổ chức “Phóng viên không biên giới” (RFS) và một số tổ chức, cá nhân ở nước ngoài cho rằng Việt Nam không có tự do báo chí là hoàn toàn vô căn cứ.
Nhà nước nào cũng quản lý xã hội bằng hệ thống pháp luật, công dân hay người nước ngoài có hành động vi phạm đã quy định trong văn bản pháp luật, đều có thể bị xử lý theo quy định của pháp luật của nước sở tại là điều hết sức bình thường, hoàn toàn phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế. Việc Việt Nam bắt, xử lý những đối tượng lợi đụng vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền” có hành động chống đối chính quyền hoặc có hành vi gây rối, vi phạm pháp luật Việt Nam cũng không nằm ngoài phạm vi đó. Tuy nhiên, Freedom House, SEAPA, RFS… lại vu cáo, cho rằng việc Việt Nam đàn áp, bắt bớ “người bất đồng chính kiến”, “nhà đấu tranh dân chủ”, bắt giam các blogger… rồi can thiệp, kêu gọi đòi trả tự do cho những người này. Hành động đó chính là sự cổ vũ, khuyến khích, kích động các đối tượng chống đối Việt Nam và can thiệp thô bạo vào công việc của một quốc gia có chủ quyền.
Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền, đảm bảo quyền con người được quy định khá toàn diện, đầy đủ trong hệ thống văn bản pháp luật của mình và ngày càng hoàn thiện. Những năm qua, Việt Nam đã hợp tác, đối thoại, trao đổi thông tin liên quan với các nước, các bên hữu quan về nhân quyền trên tinh thần hợp tác, thẳng thắn và hiểu biết lẫn nhau; nhưng Việt Nam cũng không thể chấp nhận được những luận điệu vu cáo trắng trợn, thiếu căn cứ như luận điệu của RFS và các NGO khác về tình hình báo chí ở Việt Nam.
Ngọc Tuấn


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"