Đây là một câu nói xuất phát từ thực tế khi tiếp xúc với loại người này. Cave thường hay kể lễ về hoàn cảnh của họ, điều kiện vất vả, vì cái này cái  nọ, lỡ sa đà lỡ bước,…Còn thằng nghiện thì cũng không kém, thằng nghiện lại trình bày về những chuyện buồn, những thứ không thể nào giải quyết được, những thứ khiến cho người ta bế tắc,….dẫn tới người ta phải tiếp xúc với thuộc phiện, với đập đá,… Và có lẽ, khi tiếp xúc với những hệ loại người này, người ta thường không muốn kéo dài cuộc nói chuyện. Bởi lẽ, người ta quá hiểu quy trình nói chuyện của những người này. Nó hoàn toàn rập khuôn, mặc dù xã hội này không ai giống ai.
Và trong giới dân chủ, những người nhân mình là ngọn cờ đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. Họ luôn mồm cho rằng, mình là vì tập thể, vì cộng đồng, nhưng thực chất, họ vì ai???
Ảnh: Tù nhân Thái Văn Dung vừa được ra tù (Nguồn: Internet)
Mới đây nhất, tù nhân Thái Văn Dung mới được thả ra tù sau khi chấp hành xong hình thức xử lí của pháp luật Việt Nam. Và, tù nhân đó, mới được ra tù nhưng đã có ngay một đôi tuyên truyền (trang radiochantroimoi) nhận là “tù nhân lương tâm”. Một khái niệm dành cho những người lầm lỗi, sai trái nhưng xấu hổ, không muốn nhận trách nhiệm về mình.
Có lẽ, “tù nhân lương tâm” cũng không khác gì những “cave”, “thằng nghiện”. Họ cũng kể lễ, tôi đấu tranh cho quyền lợi chính đánh của con người, tôi vì mọi người,…Trước đây, cũng có những tù nhân lương tâm khác như: Cù Huy Hà Vũ, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Hải,… Nhưng đáng thương, người vì mọi người lại đi ngược lại với quy định của pháp luật, quy tắc ứng xử chung của xã hội. Vậy, họ có vì mọi người không, họ có thực sự đặt cái chung lên trên cái riêng, họ có thực sự cao cả tới cái mức như thế không???
Thiết nghĩ, những người này cũng nên học tập và làm theo tấm gương của chủ tịch Hồ Chí Minh. Một con người đặt cái lợi ích quốc gia, dân tộc, đặt cái lợi ích chung của xã hội lên trên hết. Và rồi, người nhân được sự kính trọng của nhân dân, sự tôn trọng của cả một dân tộc. Nhưng, những con người này, ngay cả sự tôn trọng của những người xung quanh cũng không có thì lấy cái tư cách gì đấu tranh cho dân chủ, cho dân quyền, cho cái gọi là “tôi vì mọi người đấy”.
Và với loại người này, khi họ thốt lên một câu, tôi là “tù nhân lương tâm”, người ta sẽ biết ngay câu tiếp sau đó. Chính họ đã hạ thấp họ, biến họ trở thành những “cave”, “thằng nghiện” trong xã hội này. Cũng tới lúc, họ nên nhận ra điều đó và thay đổi đi. Thay đổi cho tương lai của chính họ, chứ người ta cũng không kì vọng vào tương lai cống hiến cho xã hội của chính những người này.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"