Nhân ngày giỗ của anh Hoàng Cơ Minh, anh trùm sỏ phản động Việt Tân, blog xin có bài chia sẻ bài viết vui về lai lịch cũng như bản chất của anh ngụy này để bạn đọc được hiểu rõ hơn về ảnh cũng như tổ chức của ảnh mà hiện nay chúng ta đang được biết, đó là Việt Tân - tổ chức khủng bố kiêm phản động lừng danh nức tiếng.
Hoàng Cơ Minh nguyên là một sỹ quan quân đội thuộc hải quân của chế độ Ngụy quyền Sài Gòn, là người gốc Bắc, anh vốn tính hám danh tham lợi và chịu luồn cúi nên qua bao sự thịnh suy của Nam triều thì anh cũng kiếm được tí chức gọi là Phó đề đốc, cũng thuộc hạng có số có má vào thời đó. Tiếc thay anh Minh đen vận, gặp thời diều được nước gió thì chế độ Việt Nam Cộng hòa sụp đổ như tổ kiến gặp nước, đang từ một Chuẩn tướng uy danh lừng lẫy, tiền bạc, vinh hoa phú quý hưởng không hết anh bỗng dưng trắng tay. May mắn nên anh vẫn giữ được mạng, anh cùng gia đình, tùy tòng ôm càng trực thăng Mỹ chạy sang Cali sống kiếp lưu vong. Uất hận, tức đời bạc vận đen anh nghĩ cách đổi phận, lật lại thế cờ. Đó chính là nguồn gốc cho kết cục bi thảm của cuộc đời anh và sự manh nha cho một tổ chức phản động lâu dài sau này.
Hình ảnh Hoàng Cơ Minh tại Cali (Theo Internet)
Nghĩ là làm, anh Minh máu me tập hợp đồng bọn gồm tàn quân gồm một đám tham sống sợ chết định một phen sống chết, quyết đòi lại giang sơn. Được sự chuẩn y của nước mẹ Mẽo và một số đồng bọn cấp trên như Cao Kỳ…Hoàng Cơ Minh đã khởi binh xuất phát quay về nước hòng lật đổ chính quyền mới. Nhẽ anh hơi ảo tưởng nên tháng 1/1986 anh tổ chức Đông Tiến 1, quân của anh bị bộ đội Lào đuổi chạy như chó lạc, vật vờ mãi cũng quay được về Mẽo. Lần thất bại này anh làm Minh Đề đốc tỉnh táo hơn, anh chuẩn bị tốt hơn, xin quan thầy xuống xèng nhiều hơn, lừa phỉnh bà con kiều bào được ủng hộ nhiều hơn nên anh tổ chức Đông Tiến 2. Vào tháng 7/1987 Hoàng Cơ Minh cho quân của mình xuất phát, biên chế thành 4 tổ, nghe đâu có cắt máu ăn thề, Minh chi mạnh tay cho đám đồ đệ đô la, vàng, tiền bạt Thái…dọc đường y và đám tàn quân bất tài cũng không ngoan ra phết, chúng sống dựa vào thổ phỉ, súng ống, đạn dược, cung tên mua dọc chợ giời và mua lại của đám phỉ binh. Thế là một đội quân ô hợp với đủ loại trang bị thượng vàng hạ cám đã ra đời. Anh Minh nhẽ khôn ngoan và sợ chết hơn nên anh thủ luôn cả khẩu cối cho phi đội của anh đi chính giữa, anh tính làm lãnh tụ nên giữ mình lắm, đầu trận không xông pha, cuối trận cũng lảng tránh, anh sợ trúng đạn tèo thì ai sẽ tiếp tục sự nghiệp.
Nhưng số anh vốn đã nhọ thì mãi nhọ. Đã tính toán kỹ lưỡng nhưng vào trận quân anh gặp phải ổ phục kích, anh bị liên quân Việt Lào đánh cho tan tác chim muông, chạy thừa sống thiếu chết, bị truy đuổi gắt gao. Quân của anh vốn toàn thằng đầu đất, hạng ăn chơi vô độ, lang bạt đó đây, côn đồ thảo khấu nên chỉ giỏi ăn chơi nhảy múa, tuyệt nhiên không thiện chiến. Gặp phải địa hình hiểm trở, rừng thiêng nước độc, dân quân Lào phục kích…nên bộ đội a chết như ngả rạ, bản thân Hoàng Cơ Minh cũng bị thương be bét máu, đến phút cuối vì không chịu nổi sự phẫn uất và nhục nhã nên anh đã ra đi một cách nhẹ nhàng nhất bằng một viên đạn xuyên đầu do chính anh tự xử. Thế là Đông Tiến chấm hết từ đây.
Vốn có chút lọc lừa và ranh mãnh nên Hoàng Cơ Minh trước khi Đông Tiến 2 đã chỉ thị cho đám lính dàn cảnh đánh trận trong rừng tre khóm nứa hòng lừa mị thiên hạ. Và những tấm hình đó vẫn là tư liệu quý giá cho tới tận ngày nay mà Việt Tân vẫn huênh hoang láo khóe. Cái chết của anh Hoàng Cơ Minh và đồng bọn là cái chết nhạt nhẽo, chết vô nghĩa do một phần anh Minh ảo tưởng và tham vọng. Anh quên rằng mấy quân đoàn của Việt Nam Cộng hòa có máy bay, tàu chiến, thiết giáp và quân chính quy mà còn chạy té re trước bộ đội cộng sản, khiếp như chó khiếp pháo. Đằng này anh lại lôi mấy quân ăn mày cửa chợ cho đi đánh nhau, anh Minh tèo chóng vánh là kết cục có hậu.
Dù sao anh Minh cũng để lại một di sản rực rỡ cho bao thế hệ chống Cộng đó là tổ chức Việt Tân, xuất phát điểm là từ sự bịp bợm, lừa mị kiều bào nên Việt Tân của ngày hôm nay vẫn nguyên bản chất ấy. Đáng lẽ anh Minh sẽ có một cơ hội làm lại cuộc đời trên đất Mỹ, nhưng chia buồn với anh. Anh ra đi và tội của anh đã được nhiều kẻ chống cộng tôn vinh và nối tiếp lợi dụng.

Quốc Thái
Học sinh đi trên đống vụn thủy tinh vỡ, có đáng sợ không? Có nguy hiểm không? Xin trả lời ngay và luôn là không có gì đáng sợ, và không nguy hiểm như các bạn tưởng. Và vụ này, đám dân chủ cuội lại là những kẻ be be cái mồm đầu tiên, chúng lại được cớ chửi Bộ giáo dục,đi liền đó là vu khống nền giáo dục Cộng sản và chụp mũ cho Đảng, Nhà nước. Một sự liên tưởng hay ho nhất có thể.
Trước hết, tôi sẽ giảng giải về bản chất của đi trên thủy tinh. Đi trên đống vụn thủy tinh, sẽ rất ghê nhưng đó là cảm giác. Cái cảm giác con người sợ thủy tinh sẽ đâm vào chân, gây thương tích nhoe nhoét máu như bình thường chúng ta vẫn mắc phải khi giẫm phải vụn thủy tinh thông thường. Nhưng xin thưa, vụn thủy tinh vỡ chỉ sát thương con người khi nó có điểm tựa, tức là nó nằm một mình, mặt đất sẽ là cái kệ vững chãi cho nó. Nó chỉ nguy hiểm khi ở trong trường hợp này. Lúc đó bất kỳ ai giẫm phải vụn thủy tinh sẽ bị máu chảy là điều không tránh khỏi.Nhưng vụn thủy tinh sẽ trở nên hiền lành và dịu dàng khi nó có số lượng lớn, rải đều trên mặt đất. Bởi vì lúc đấy là một đống vụn bằng phẳng như rải thảm, lực từ bàn chân người giẫm lên sẽ bị phân tán và sẽ không gây thương tích. Lúc này trò đi trên thủy tinh chỉ là một trò chơi không hơn không kém.
Hình ảnh các em học sinh thực hành đi trên thủy tinh vụn (Nguồn: Internet)
Vậy kỹ năng sống sẽ được rèn luyện cho trẻ đi trên đống thủy tinh vụn là gì? Đó là sự can đảm, dám vượt khó, thậm chí là dám mạo hiểm. Thế gian này sẽ tẻ nhạt và ù lỳ tại chỗ nếu không có những cá nhân dám đánh đổi, dám mạo hiểm thay đổi. Văn minh nhân loại sẽ trở nên u tối nếu tất cả mọi nền giáo dục đều chỉ yêu cầu con người phải hiền dịu và sống trong khoảng an toàn. Cũng giống như các anh chị tự vỗ ngững xưng danh dân chủ nhưng luôn không chịu thay đổi. Anh chị dân chủ luôn hô hào thay đổi, cách tân nhưng bản thân anh chị sợ sệt và nhát gừng, thậm chí là những hủ nho thời đại. Cũng tương tự như các anh chị dân chủ luôn hô hào lòng yêu nước này nọ nhưng sẽ trốn trong chum hoặc trùm chăn hô khẩu hiệu mỗi khi đất nước đang có họa xâm lăng, đó là bản chất.
Tôi cũng đánh giá rằng anh chị dân chủ cuội chẳng biết gì về thế giới cả, cụ thể trò cho trẻ con đi trên đống vụn thủy tinh là một trò chơi mà Tây đã áp dụng từ lâu. Nó thách thức lòng can đảm và độ tự tin của con trẻ chứ không phải là sự nguy hiểm ảnh hưởng đến tính mạng. Vì vậy, hãy im miệng nếu cái gì không biết, đừng phán bừa khi không hiểu đó là cái gì.
Tôi vẫn tin rằng sự tốt đẹp hay thánh thiện không phải là mục đích của anh chị dân chủ vì anh chị luôn sủa càn cắn bậy bất kể lúc nào có dịp, Nhà nước ra chính sách nào cũng chê bai sùi bọt mép bất luận sai đúng. Anh chị dân chủ chỉ giỏi a dua bây đàn, đúng là nghiệp chướng cho xứ sở hình chữ S này.
Đất nước sẽ khó lòng thay đổi, khó mà hội nhập và phát triển được nếu không chịu đón nhận bất cứ thứ gì. Xây cái gì to to cũng phản đối, đưa ra một bài học mới cho học sinh cũng phản đối và tất nhiên cái cớ vẫn chỉ là cái cớ. Rồi chúng ta sẽ đi về đâu nếu trong nước vẫn còn một bộ phận tự xưng là dân chủ nhưng họ ngăn cản tất cả những chính sách nhằm phát triển đất nước. Muốn đất nước này có thể phát triển, trước hết hãy nhốt lũ dân chủ cuội lại!

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"