Người buôn giáo là một bút danh của một nhơn sĩ có nhiều bài viết “phân tích” về tính hình biến động xã hội Việt Nam. Đồng thời có sự đả kích nhằm chia rẻ khối đại đoàn kết dân tộc ở Việt Nam.
Trong bài viết “gay gắt quyền kiểm soát truyền thông” của y được đăng lại trên trang anhbasam, y đã có bài “phân tích” thực sự gây chú ý. Không rõ là may mắn hay không, tôi đã được đọc qua bài viết này. Tôi nhận thấy,  tác giả “nguôn buôn gió” đang thực sự thiếu “gió”, chính nó mà biến ông thành tâm điểm của “cơn bão” thông tin trong cộng đồng nhơn sĩ dân chủ.
Xem qua nội dung của bài viết có thể nhận thấy, tác giả đang muốn phân hóa nội bộ của chính quyền, đặc biệt là nội bộ của bộ thông tin truyền thông, một cơ quan có vị trí quan trọng trong việc cung cấp thông tin, định hướng dư luận, ngăn chặn những luồng thông tin “bẩn” từ ngoài xã hội đến với công dân Việt Nam, đồng thời là cơ quan quản lí hoạt động thông tin, truyền thông của Việt Nam, đảm bảo hoạt động được xuyên suốt. Cụ thể, cá nhân ông đưa ra quan điểm cho rằng hiện trong bộ thông tin truyền thông đang có sự đấu đá cho vị trí của bộ trưởng đó là Thứ trưởng Trương Minh Tuấn, ông Nguyễn Mạnh Hùng – ông chủ Viettel và ông Trần Bình Minh – ông chủ của VTV. Mặc dù ông chẳng là người trong nội bộ, cũng chẳng là thần thánh gì….-à>> Thánh phán.
Nguyên nhận của việc ông đưa ra thông tin như thế là dựa vào bối cảnh Việt Nam đang chuẩn bị thực hiện đại hội đại biểu các cấp, bầu lại các vị trí chủ chốt trong trung ương cũng như địa phương. Việc chia rẻ nội bộ bằng lời văn sắc nhọn đó sẽ đánh vào niềm tin của nhân dân, làm gia tăng hoài nghi vào  sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, đúng với âm mưu thâm độc trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của Mĩ và các nước tư bản cầm đầu.
Ảnh: “Người buôn gió” chém gió tuyệt đỉnh (Ảnh: Internet)
Mặt khác “người buôn gió” đó đã nhìn nhận sai lầm về cơ chế bầu ban lãnh đạo nhà nước, cũng không hiểu quy trình của việc chọn lựa lãnh đạo. Chính điều đó đã khiến ông lộ mục đích thứ hai là đả động tới mối quan hệ của bí thứ thành ủy Hà Nội và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Một mối quan hệ bình thường, không có sự mâu thuẩn hãy không có một vết gì trong quá khứ. Đây cũng là hai con người đã thể hiện được tên tuổi trong quá trình công tác của mình. Vậy đã kích bấy nhiêu con người trong bộ thông tin truyền thông chỉ là kép phụ, cái chính là chia rẻ đoàn kết trong quan hệ cấp trung ương với các tỉnh thành mà cụ thể là với thành phố Hà Nội, thủ đô, trung tâm kinh tế, chính trị, xã hội của Việt Nam. Ông đã già và rất khôn, khôn tới mức mà người ta không nhận ra việc đưa ra những căn cứ đó là hướng người đọc tới một đích cuối cùng như tôi đã trình bày.
Bên cạnh đó, việc dùng từ “kiểm soát truyền thông” cũng đã mặc nhiên gây ra sự phản cảm đối với người đọc về bộ thông tin truyền thông. Nó cũng sai với chức năng nhiệm vụ của bộ này. Bởi lẽ, bộ thông tin truyền thông là một cơ quan chức năng quản lý thông tin và truyền thông, nó khác hoàn toàn với kiểm soát. Người đọc có thể thấy được ý đồ trong việc này là quá rõ ràng rồi.
“Người buôn gió”, tuy đã có tuổi, tuy không có vị trí gì trong cơ cấu tổ chức của chính quyền, nhưng ngược lại, y lại là một mắt xích quan trọng trong cái gọi là “tiến trình dân chủ hóa” ở Việt Nam của những “dân chủ cuội”, tay sai cho cái “dân chủ” kiểu Mĩ.
Chính thiếu gió đã biến ông thành một công cụ, biến bài viết ông trở thành một thủ đoạn phá hoại sự đoàn kết của dân tộc. Đã bao giờ ông nghĩ lại những gì mình viết, những gì mình làm và hơn hết là nghĩ cho cảm nhận của người đọc. Xa hơn là nghĩ cho đất nước này, nghĩ cho dân tộc Việt, vị thế người Việt trên quốc tế. Người Việt cần một xã hội yên bình, ổn định để có thể chắp cánh ước mơ, chắp cánh tương laic ho chính người Việt. Người Việt cũng thừa hiểu được những nỗi đau chia cắt, nỗi đau lệ thuộc, nỗi đau của một thuộc địa từ trong quá khứ.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"