Một sự kiện ồn ã vừa  xảy ra, có thể gây xúc động mạnh cho báo chí lề trái, đám kền kền dân chủ, đó là em Tạ Phong Tần vừa được Bộ Công an ân xá và cho lên đường sang với đất mẹ Mỹ. Tất nhiên, vẫn điệu cũ rich, dân chủ hoan hô, kền kền vỗ tay đồm độp và có khối kẻ vẫn chửi vọng về nước nhà từ hải ngoại, lạ gì bài cũ của chúng. Nhưng tác giả sẽ phân tích ngay và luôn rằng, niềm vui trước mắt chỉ là nhất thời, chóng vánh tan biến, số phận của Tạ Phong Tần rồi đây sẽ đi về đâu.
          Sự ra đi của Tạ Phong Tần ngày hôm nay, xét cho cùng, đó là một thành quả cá nhân của cô trong sự nghiệp đả phá chế độ Việt Nam hiện hành, sự trả giá cho những ham muốn mong muội, cao vợi của bản thân cô. Tạ Phong Tần đã từng là một sỹ quan Công an suy thoái, bị tước quân tịch và cuối cùng lâm vào con đường đi làm dân chủ, một nghề mà khi người ta không còn nghề nào khác để theo đuổi nữa. Tạ Phong Tần đã từng là đồng bọn của Nguyễn Văn Hải, kẻ cũng đang sống lang thang dật dờ nơi đất Mỹ sau nhiều màn tuyệt thực kinh điển và những trò hề thiên tài rúng động giới dân chủ. Cả hai đều là bị cáo trong vụ án tuyên truyền chống Nhà nước vào năm 2012, đã được xét xử nghiêm minh trước pháp luật và đều lĩnh những bản án đích đáng. Cụ thể Hải Điếu Cày trùm sỏ 12 năm tù giam, Tạ Phong Tần hoạt động tích cực với bản án 10 năm tù giam. Vậy, trong số những người đã được xuất ngoại này đều là những kẻ chống phá Nhà nước cực đoan, điên rồ.
          Chắc chắn thành quả hôm nay Tạ Phong Tần đang vênh váo thụ hưởng sẽ làm khối kẻ trong đám dân chủ rỏ dãi. Nhưng chắc chắn rằng không mấy ai hiểu ngược lại và nghĩ ngược lại được. Chúng ta hãy cùng xem những nhà dân chủ hiện nay đang ở Mỹ nói gì, làm gì. Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy…sau nhiều thành tích chống Cộng kịch liệt nơi quê nhà thì bây giờ im hơi lặng tiếng tại Mỹ. Điều này cho thấy số phận họ nơi đất khách quê người không êm thấm, thuận buồm xuôi gió như khối kẻ vẫn tưởng bở.
Niềm vui này được bao lâu, Ảnh: Internet
Chúng ta hãy xem những tiếng nấc trong uất hận của Trần Khải Thanh Thủy khi bị Việt Tân bịp, tiền không cấp cho,lại còn bị bồ của tổng bí thư đảng Việt Tân bôi nhọ, chà đạp, trù dập. Số phận em ấy thật bi thương, ai oán.  Sai lầm mà Trần Khải Thanh Thủy vấp phải đó chính là đã ảo tưởng và bị Vụ ngoại vận của Việt Tân cho ăn bã, thế là đời em sóng gió. Còn anh Điếu Cày thì sao? Cuộc đời của anh cũng bảy nổi ba chìm và hàng chục cái lênh đênh. Anh giở đủ chiêu trò tuyệt thực giống như anh Vũ lợn (Cù Huy Hà Vũ) và cuối cùng được ân xá, cho xuất ngoại. Sang đến đất Mỹ anh cũng được đón chào nồng nhiệt lấy lệ và sau đó là màn chào hỏi, làm tình làm tội của Việt Tân, chúng bắt anh phải khoác lên mình lá cờ vàng ba sọc oan nghiệt. Anh bật lại thì bị chúng đập cho tả tơi.  Cuối cùng trong lúc được phỏng vấn của đài SBTN anh đã phải quàng dải khăn ba sọc trên cổ một cách gượng gạo, đôi mắt thẫn thờ nhục nhã. Và tóm lại là đời anh Điếu Cày vẫn sẽ còn long đong lận đận.
Từ tấm gương tiêu biểu của hai nhà dân chủ trên đang du hí bất đắc dĩ nơi đất mẹ quan thầy cũng đủ cho chúng ta mường tượng ra một tương lai thê thảm đến thế nào đối với blogger Tạ Phong Tần. Người Mỹ vốn dĩ rất thực dụng và thực tế chứ không ảo tưởng mơ hồ như các nhà dân chủ xứ ta. Chánh phủ Mỹ chỉ nuôi những nhà dân chủ khi mà họ còn có giá trị sử dụng, cũng giống như nuôi con chó giữ nhà thì phải biết sủa ăng ẳng. Đất Mỹ, do những biến cố lịch sử đã và đang là một gánh nặng rất lớn vì nhiều thành phần dân chủ nửa mùa ăn bám. Như Việt Tân, nuôi lâu mà vẫn chỉ là thứ vô dụng, lại lắm thành phần từ  háo danh cho đến cướp bóc. Mà các nhà dân chủ Việt chỉ có giá trị khi sống tại Việt Nam. Vậy nên  việc dung dưỡng chứa chấp những thành phần hữu danh vô thực sẽ rất khó. Trong khi đó Tạ Phong Tần hiện nay nhìn lại chỉ là con số không, chỉ có một lịch sử chống cộng và một thâm niên ngồi tù kha khá. Nghề ngỗng thì không có, vốn ngoại ngữ cũng không..vậy thử hỏi đây không là gánh nặng cho xã hội thì là gì. Vậy tương lai cắt cỏ, bảo vệ, bỏ bao thực phẩm siêu thị vẫn đang chờ Tạ Phong Tần, nhưng cũng khó.

Vậy, mọi thứ đang ở phía trước với nhà dân chủ đang được tung hô này. Dẫu sao cũng nên vui, vui vì xứ sở này đã tống tiễn được một kẻ phá hoại, một tên ăn bám bất tài. Nước Mỹ thật nhân đạo, khi đã gánh được cho Việt Nam một mối họa.
Quốc Thái
Trên trang của đài Rfa hiện đang đăng bài “tiếng nói bên ngoài và cuộc đấu tranh bên trong”. Trong đó nội dung chủ yếu là việc tung hô, khen ngợi nhau theo kiểu mèo khen mèo dài đuôi, hết sức vớ vẩn và nực cười. Trong bài viết có đưa ra nhiều ý kiến của những nhà dân chủ như Thúy Nga - dân chủ Hà Nam, như…… để chứng minh rằng có một sự kết hợp ở trong và ngoài, và sự kết hợp đó rất là ăn ý với nhau. Nhưng hãy xét những khía cạnh sau để hiểu được sự hợp tác của “dân chủ cuội” trong nước và những tổ chức, những cá nhân, chính khách ở nước ngoài.
Thứ nhất, tác dụng của những việc mà những nhà dân chủ Việt Nam làm hiện nay, hầu như họ tập trung bôi xấu hình ảnh Việt Nam cho người nước ngoài biết, lợi dụng ảnh hưởng của những tổ chức người nước ngoài, lợi dụng những chính khách các nước tư bản để đã kích Việt Nam trên trường quốc tế. Mặt khác, lũ “cuội” cũng tập trung khai thác ảnh hưởng của những người Việt Nam ở nước ngoài để gây ảnh hưởng số đông với người trong nước. Như trường hợp của Ngô Bảo Châu chẳng hạn, đây cũng là người Việt Nam khá có danh tiếng ở nước ngoài, gần đây, ông cũng có những phát biểu để nói về tình hình Việt Nam. Lũ “cuội” tranh thủ rất nhanh những lời nhận xét của Ngô Bảo Châu, chẳng hạn như việc Ngô Bảo Châu có ý kiến về việc chặt hạ cây xanh ở Hà Nội. Tuy nhiên, khi Ngô Bảo Châu có ý kiến cho rằng “giới trẻ Việt Nam nên học tập trước đã….” Thì ngay lập tức cũng bị những nhà “cuội” chửi bới và tẩy chay ngay, trong đó có “cuội” Nguyễn Lân Thắng, hay Mai Tú Ân với việc đánh giá tượng Ngô Bao Châu,…--à>>> phối hợp đó chỉ là bôi xấu hình ảnh người Việt Nam cho quốc tế thấy,  chứ không làm thay đổi tình hình trong nước. Mặt khác, làm mất đi những cơ hội của Việt Nam trong các quan hệ quốc tế nhằm phát triển đất nước.
Thứ hai, sự phối hợp đó chẳng qua là sự chỉ đạo của “bề trên” ở nước ngoài mà thôi. Những ý kiến của những tổ chức, cá nhân nước ngoài đó gần như là quyết định. Họ nói, và phần còn lại trong nước chỉ có nghe theo. Chẳng hạn vụ em Phương Uyên, với Nguyên Kha rải truyền đơn, đó cũng có sự chỉ đạo của tổ chức “nhật kí yêu nước” – chân rết của Việt Tân. Cũng như vụ lập nhóm “6700 cây xanh” cũng do Nguyễn Công Huân, một người ở Canada chỉ đạo.
Ảnh: “Dân chủ” như thế nào cho đúng (nguồn: Internet)
Mặt khác, phần trong nước khi bị pháp luật xử lý, hoặc cố ý cho pháp luật xử lí thì luôn hướng tới sự can thiệp của nước ngoài trong đó chúng thương kêu gọi sự giúp đỡ của những chính khách người Mĩ hay những nghị sĩ có tư tưởng chống đối Việt Nam. à>> phối hợp trong ngoài đó chỉ là sự vin vào sức mạnh chính trị của những cá nhân tổ chức người nước ngoài.
Thứ ba, với vị tác  giả có bài viết trên trang RFA đó, con người này cũng là một người Việt “lầm đường”, đài RFA là một đài tự do châu Á do Mĩ thành lập. Trong bài viết đó, tác giả này không dấu được cái bản chất tinh vi của mình bằng cách ca ngợi chính ông chủ của RFA.---à>> thằng cấp dưới khen thằng cấp trên hay đơn giản là chúng đang diễn bài nịnh nhau để sống.
Như vậy, cái gọi là “tiếng nói bên ngoài” đó chỉ là cái lí luận suông cho lũ “cuội” sáng lập ra mà thôi. Bản thân nó không có gì mới lạ hết và chỉ cần vạch rõ bản chất của những việc làm này thì đương nhiên tiếng nói của những nhà “cuội” ở trong nước cũng gần như bị dập tắt.
Do vậy, là một công dân Việt Nam, nên cảnh giác với những lý thuyết suông này của những nhà dân chủ cuội. Nếu như họ thực là sự phối hợp với nhau thì không có chuyện chính phủ các nước sử dụng việc mãn hạn tù sớm cho các đối tượng chính trị làm điều kiện để hợp tác. Vậy, các tổ chức nhân quyền, các tổ chức phi chính phủ đỡ đầu cho hoạt động của các nhà dân chủ cuội trong nước chỉ là một thước đo cho việc hợp tác của những quốc gia này với Việt Nam, hay đơn giản, chính họ là một công cụ để chính phủ các nước này thăm dò tình hình Việt Nam và gây sức ép với Việt Nam.
Chính bởi điều đó, bản thân tôi càng thấy hận những con người đấu tranh cho cái gọi là “dân chủ”, “nhân quyền” đó, bởi một điều đơn giản cách họ đấu tranh xã hội không thể làm cho xã hội tốt đẹp hơn mà chính điều đó làm cho xã hội thêm xấu đi, thêm khó khăn hơn.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"