Hiện trong nước đang nổi lên một thực trạng, đó là việc tự đứng lên chống đối chính quyền, biến mình thành “tù nhân chính trị” và đi định cư ở Mỹ. Họ,  những người nhân mình là “yêu nước”, đấu tranh vì quốc gia này nhưng hiện đã “chuồn” khỏi quê hương, sang trời Tây sinh sống.
Một nghịch lý được đặt ra, đó là: “yêu nước sao trốn sang bên kia sống hết thế?”. Lần lượt các “nhà dân chủ” cổ thụ như: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Hải Điếu Cày) và mới đây nhất là Tạ Phong Tần. Họ dùng cái miệng mình phát ra hai chữ “yêu nước” nghe sao mà nống nàn, da diết, cảm động trái tim bao đàn em “dân chủ” khác. Nhưng đó là sự “tởm lợm” bởi họ lại là người ra đi đầu tiên, để lại một “bầy đàn dân chủ” tép riu bơ vơ nơi quê nhà. Những việc làm để chứng minh cho hai từ “yêu nước” của họ đều dẫn tới một mục đích cuối  cùng, đó là sang Mỹ định cư, đồng thời gia nhập “đội quân cờ vàng” Việt Nam cộng hòa hiện đang sống bên Mỹ và nhiều nhất ở quân Cam, califonia.
Ảnh: Ba nhân vật “dân chủ cuội” mới được tại ngoại gần đây nhất
Sống trong mối trường của tàn dư Việt Nam cộng hòa đó, tôi tin không chống chính quyền Việt Nam hiện tại thì cũng khó sống, khó hòa đồng. Đặc biệt, khi nhóm người này là sự khác biệt với người dân địa phương, họ càng gần nhau, buộc phải hành động giống nhau, đó là chống chính quyền Việt Nam nơi hải ngoại.
Có thể nói,  đây chính là một môi trường “ảo” cho những “nhà dân chủ” khi xuất cư sang đó, để họ nhầm tưởng rằng,  nơi đó, người ta cũng có lòng yêu nước như mình và quên đi cái phận đi “ăn nhờ ở đậu” đất Mỹ của chính họ. Thật đáng thương và vô cùng nhục nhã với những việc làm của một bộ phận người Việt Nam nơi hải ngoại.
Ấy vậy mà, với những từ mĩ miều như “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”, “yêu nước”,  họ vẫn là những ngọn cờ đầu với số còn lại trong nước. Nghịch lý đặt ra, số “dân chủ cuội” ở ngoài thì nương nhờ Mỹ, số “dân chủ cuội” trong nước thì nương nhờ số đã đi nước ngoài. Nhìn nhận một cách kỹ càng thì đó là sự nương nhờ của hệ thống “các nhà dân chủ” Việt vào các thế lực bên ngoài, không phải là người Việt. Tính độc lập trong quyết định đã không có, tôi nghĩ phong trào “đấu tranh cho dân chủ” trong nước cũng chỉ là hình thức “phá hoại” đất nước Việt Nam. Có thể đang tồn tại một chiến lược “dùng người Việt đánh người Việt” chăng?
Phương thức định cư ở Mỹ của lớp người cơ hội đó là dùng “khổ” để cảm động lòng người, đồng thời dùng đồng bọn bên ngoài để tác động với cơ quan ngoại giao nước ngoài gây sức ép với Việt Nam để tạo điều kiện cho những phần tử này di cư sang nước ngoài và đình cư ở đấy. Với đất nước Việt Nam, việc những con người này di cư đi cũng chẳng có vấn đề gì, bởi họ là sâu mọt của xã hội, là thứ thừa đi của cuộc sống. Nhưng họ đi theo cách đó, thì thực sự gây ra một tiếng xấu cho đất nước Việt Nam trong quan hệ bang giao với quốc tế.
Tôi mong các bạn hãy sống thật với chính mình, đừng biến việc làm ích kỉ cá nhân của mình thành thứ tai tiếng cho xã hội Việt Nam. Đừng biến mình thành trung tâm của sự chú ý khi bản thân chưa có một cái gì để cống hiến cho đất nước ngoài cái việc ngồi tù. Sống thật – tồn tại lâu các bạn nhé.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"