Mấy ngày hôm nay, việc Mỹ điều tàu khu trục áp sát các đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc thuộc quần đảo Trường Sa của VN đã làm dấy lên một làn sóng trong xã hội trong nước cũng như thế giới….sự kiện này đáng ra là một câu chuyện dài đáng để ta suy nghĩ, nhưng dưới con mắt của những kẻ ngu ngơ, ngày đêm chống phá đất nước một cách mù quáng, luôn đi tôn sùng Mỹ thì lại có một cái cớ để vin vào rồi hô hào đấng Mỹ tối cao và kêu gọi VN nên thỏa thuận với Mỹ và nhờ vào sự giúp sức của Mỹ để lấy lại những gì đã mất về biển, đảo và “dạy” cho Trung Quốc một bài học. Tuy nhiên những cái đó chỉ là cách nhìn một cách thiển cận mà chưa thấy được lịch sử đã chỉ ra những điều gì khi cuộc chơi “bóng bàn ngoại giao” giữa các nước lớn vẫn chưa kết thúc, hay nói cách khác là cuộc đi đêm giữa Mỹ và Trung Quốc trong hoàn cảnh hiện nay để thực hiện một trò chơi lợi ích?
Vào những năm 70 của thế kỷ trước, người ta nghe thấy từ Trung Quốc cất lên câu ve vãn “người không động đến ta thì ta không động đến người”. Năm 1972, Nixon thăm Trung Quốc, sau đó là chiến dịch ném bom do máy bay chiến lược B52 thực hiện nhằm hủy diệt thủ đô Hà Nội. Sau những lời ve vãn theo kiểu “thỏ thẻ” là đến ngôn ngữ kiểu cao bồi khi Đặng Tiểu Bình tuyên bố ngay trên đất Mỹ, rằng Trung Quốc sẽ “dạy cho Việt Nam một bài học”. Hệ quả của những chuyến “đi đêm” này là việc Mỹ bật đèn xanh cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, là cuộc chiến tranh xâm lược của quân đội Trung Quốc dọc toàn bộ tuyến biên giới Việt-Trung, trong đó có những trận đánh được giới bình luận coi là đẫm máu nhất lịch sử châu Á sau Chiến tranh thế giới lần thứ 2. Không phải chỉ người Việt thấm thía mà nhân loại cũng nhận thấy, rằng không chỉ Mỹ thành công trong việc chơi con bài Trung Quốc mà Trung Quốc cũng phần nào toại nguyện khi “đi đêm” được với Mỹ trong việc gây áp lực với Việt Nam.
Đừng nên đặt trọn niềm tin vào những thứ vẫn còn mơ hồ khi tất cả chưa đi đến hồi kết 
(Ảnh: Internet )
Đừng mới nhìn vào những hành vi điều một cái tàu, một vài cái máy bay mà nên ngả theo và đánh giá tính “thiện” của Mỹ khi tất cả chưa ngã ngũ và bài học lịch sử đắt giá vẫn còn ám ảnh. Thực tế hiện nay cho thấy, với một thị trường gần 1,4 tỷ người, với lượng dự trữ ngoại hối khoảng 3.400 tỷ USD, với kho vũ khí hạt nhân và vũ khí thông thường khổng lồ, thật khó để người ta công khai đối nghịch với một Trung Quốc vừa lắm tiền, nhiều đạn, vừa hung hăng, ngạo mạn. Tướng lĩnh Hoa Kỳ có những tuyên bố mạnh mẽ phê phán hành động bành trướng của Bắc Kinh ở Biển Đông, nhưng đồng thời cũng xem sự hợp tác với Trung Quốc là “mô hình khôn ngoan” bảo đảm lợi ích của nước Mỹ.  Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ đề xuất một thỏa thuận của hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương với Cảnh sát biển Trung Quốc “cùng duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông”.  Hải quân Mỹ rõ ràng đã nhận thấy đối đầu với lực lượng hùng hậu hơn 200 tàu cảnh sát biển có vũ trang khá mạnh của Trung Quốc không phải là chuyện đơn giản. Là tướng ngoài chiến trường, trực tiếp ngồi máy bay quan sát thực địa, Scott Swift thừa biết các tàu cảnh sát biển Trung Quốc nhiều chiếc thực chất là tàu chiến hải quân được cải tạo lại.
Thấy Mỹ hỗ với việc viện trợ vài cái tàu vừa bé, vừa cũ trị giá vài chục triệu USD cũng đã khiến một số người từ chỗ nghi ngờ bỗng hoan hỉ đặt niềm tin vào “sức mạnh Mỹ”,  bọn thân Mỹ hóng hớt nhảy nhót cả lên để rồi kích động viết bài xuyên tạc Nhà nước, chính quyền bảo chính quyền VN sợ TQ, không dám bắt tay với Mĩ khi Mỹ tỏ rõ cái “thiện chí” của mình. Nhưng xin thưa. Cần phải biết rằng, như số liệu nêu trong bài viết trên Infonet.vn ngày 16/3/2012, mỗi năm Mỹ viện trợ cho Israel gần 3 tỷ USD. Nếu so với khoản viện trợ mà Mỹ “hào phóng” cung cấp cho “bạn bè” châu Á thì có nên nhắc đến?
Nói thế để cho cái bọn hóng hớt Việt Tân, một số phan cuồng Mỹ đang rêu rao, gào thét điên cuồng trên các trang mạng xã hội thấy rằng bản chất của vấn đề còn xa lắm, không nông cạn như cái đầu của bọn chống điên cuồng. VNCH bị Mỹ và Trung Quốc đâm dao sau lưng nhưng chế độ hiện tại với những con người yêu tổ quốc đất nước hiện tại không để lặp lại cái sai lầm tai hại và tủi nhục đó. Trên thế giới ngày nay, sẽ là thiếu khôn ngoan nếu đặt trọn niềm tin vào những “lời có cánh”. Không có bất kỳ cơ sở nào cho một “niềm tin vững chắc” vào bất kỳ “người bạn” nào dù là ở góc độ ý thức hệ, lịch sử hay kinh tế, chính trị. Sự “đi đêm” của các nước lớn là bản chất cố hữu không bao giờ thay đổi, theo dõi với sự cảnh giác cao độ các cuộc “đi đêm” là cần thiết nhưng không phải là thượng sách, cần phải bằng hành động khiến những cuộc “đi đêm” ấy không xảy ra mới là điều nước nhỏ cần làm.
Một đất nước với 90 triệu dân, rộng hơn 300.000 kilômét vuông không thể cứ mãi tự xưng là nước nhỏ. Nói chuyện “đi đêm” giữa các nước lớn, trong đó có Mỹ và Trung Quốc có thể là thừa bởi chính trị là như vậy, nhưng vẫn phải nói bởi nếu không nói thì người ta cứ nghĩ rằng người Việt ngây thơ mất cảnh giác từ thời An Dương Vương đánh mất nỏ thần vào tay Triệu Đà. Nói ra để cho ai đó hiểu rằng đừng có làm liều bởi người Việt dù bị ăn cắp mất nỏ thần nhưng chưa bao giờ đánh mất lòng yêu nước. Và những con người lãnh đạo của đất nước VN hiện tại thừa sức hiểu biết để làm những gì để bảo vệ tổ quốc và dân tộc, và điều quan trọng là để làm được điều đó không phải là ngày một ngày hai mà cần cả một quá trình dài nhưng nhất định thắng lợi!
Hiểu Minh


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"