Mấy hôm nay thấy các nhà chấy sĩ, dâm chủ xứ Việt ca ngợi Aung San Suu Kyi và Thein Sein và cuộc bầu cử dân chủ ở Myanmar rần rần. Tỉnh lại đi nha mấy bạn,các chính trị gia Myanmar (phe nào cũng thế) cũng chỉ là những kẻ nói dối,mị dân. Cho dù có thắng cử, Aung San Suu Kyi cũng không thể lên làm tổng thống theo luật định (do kết hôn với người nước ngoài và có 2 đứa con mang quốc tịch Anh ). Còn đảng do quân đội lập ra vẫn sẽ nắm quyền lực. Dân chủ kiểu gì thế?
Kỳ thực mà nói, đối với hàng triệu người dân Miến Điện và các ủng hộ viên của bà Aung San Suu Kyi trên thế giới, cuộc bầu cử dường như là sự ứng nghiệm của những giấc mơ của họ để chấm dứt hơn 50 năm cai trị của chế độ độc tài quân sự. Tuy nhiện, liệu dân chủ cuối cùng đã đến và nhân dân Myanmar đã có nó?
Liệu dân chủ và nhân quyền đã đến được với người dân Myanmar sau một cuộc bầu cử đầy biến động? (Nguồn: Internet)
Miến Điện hiện có một hệ thống quyền lực của chế độ quân sự và dân chủ . Đó là dân chủ trên một dây xích mà quân đội là mắt xích cốt lõi . Họ đưa một điều khoản đặc biệt trong hiến pháp mà một tổng thống trúng cử không thể nhậm chức, đó là có con là công dân của nước ngoài với mục đích để ngăn cản cô trở thành tổng thống. Người đứng đầu quân đội Miến Điện cũng được lựa chọn các bộ trưởng chính phủ . Bộ trưởng Bộ Quốc phòng , Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Bộ trưởng Bộ Nội vụ Border tất cả sẽ được phục vụ các chiến sĩ . Điều này đặt các lực lượng vũ trang bên ngoài “sự kiểm soát” của chính phủ mới. Chính phủ cũng sẽ không có quyền kiểm soát của cảnh sát , hệ thống tư pháp , dịch vụ an ninh hoặc các vấn đề trong nội bộ dân tộc , là những công cụ quan trọng để chấm dứt cuộc xung đột đã kéo dài hơn 60 năm .
Trong điều kiện của quyền con người, đây là một thảm họa. Quân đội Miến Điện đã được cam kết vi phạm nhân quyền khủng khiếp đối với dân tộc thiểu số trong cả nước. “Hiếp dâm” được sử dụng như một vũ khí chiến tranh , người nông dân đang bị tra tấn và xử tử, các làng đang bị đánh bom và đốt cháy. Các chuyên gia pháp lý cho rằng lạm dụng đã và đang diễn ra và hệ quả về tội ác chiến tranh và tội ác chống nhân loại đã được hình thành. Một chính phủ mới sẽ được thành lập hầu như bất lực để ngăn chặn điều này.
Về mặt ngân sách, một chính phủ mới thậm chí không thể sử dụng ngân sách quân sự để cố gắng ngự trị trong quân đội. Quân đội đặt ngân sách riêng của mình. Chính phủ phải làm gì với số tiền còn lại? Không có bất ngờ sau đó , chi tiêu quân sự hơn là cao hơn so với chi tiêu cho sức khỏe và giáo dục cho nhân dân kết hợp lại. Trong một số trường hợp một chính phủ mới vẫn cố gắng để thực hiện chính sách quân sự không thích, trên cả hai cơ quan là quốc hội và chính phủ là một Hội đồng Quốc phòng và An ninh Quốc gia, nó là cơ quan quyền lực nhất ở Miến Điện . Tuy nhiên, cơ quan đó nó có mười một thành viên và sáu trong số đó lại đến từ quân đội. Nó có thể bác bỏ quyết định của một chính phủ mới .
Với tất cả điều này, vấn đề đặt ra cho một chính phủ mới là việc thay đổi hiến pháp. Tuy nhiên, các tướng quân đội đã nhận ra điều này và sự thay đổi hiếp pháp đất nước luôn nằm trong tầm tay của họ. Để thay đổi hiến pháp, hơn 75% các nghị sĩ phải phiếu cho nó nhưng số phiếu trong quân đội đã hơn phân nửa. Điều này có nghĩa là quân đội có quyền phủ quyết đối với cải cách hiến pháp. Không có thay đổi hiến pháp, trừ khi họ quyết định họ muốn thay đổi.
Như thế, một niềm tin mới hay là một bóng đêm dài bao phủ vẫn tiếp tục đang còn là cả một vấn đề dài theo hàng năm trời đối với người dân đất nước Myanmar. Sự độc tài cai trị của quân đội nào đâu đã bị loại bỏ khỏi một cuộc bầu cử, thế lực quân đội độc tài của đất nước này vẫn chưa bị giết chết. Mà sự độc tài tự trị đó hiện đang được giấu kín một cách tinh vi và khó nhận biết hơn. Điều đó có nghĩa rằng, những cái đầu bò của bọn CC ở Vn và nước ngoài luôn hùa theo nhưng lại không biết mình hùa theo một vấn đề gì và nó ra sao. Ở chúng, chỉ đưa cái đầu ra quan tâm tới hình thức mà không thể nhận biết cái bản chất bên trong của vấn đề là cả một vấn đề nhức nhối và phức tạp. VN cần học hỏi cuộc bầu cử ở Myanmar ư? Không, đó là câu trả lời ngay và luôn cho những con bò, bởi lẽ dân tộc VN đáng sống một cuộc sống tự chủ, một cuộc sống mà họ đang làm chủ vận mệnh cuộc đời mình mà không có bất kì một hạn chế nào về nhân quyền và dân chủ trong cuộc sống của họ.
Chính trị không dành cho những con bò, ở chính trị là tổng hợp nhận thức của một quá trình nghiên cứu kĩ lưỡng và lâu dài, là lợi ích của nhân dân và dân tộc chứ không chỉ là những cái nhìn thiển cận và thô thiển một cách ngu si.
Hiểu Minh


Myanmar, một quốc gia nhỏ bé ở Đông Nam Á, được nhắc đến nhiều trong gần đây bởi nền chính trị đang dần được thay đổi mà theo như khái niệm thì đó là chuyển sang nền chính trị dân chủ. Và một lần nữa, cái tên Myanmar lại gây rúng động nền chính trị quốc tế khi mà vừa qua cuộc tổng tuyển cử đầu tiên đã được thực hiện. Theo tiên đoán, Đảng Liên đoàn Dân chủ Quốc gia (NLD) đối lập của bà Aung San Suu Kyi thắng áp đảo và sẽ giành quyền thành lập chính phủ mới. Một bước tiến dân chủ, nhưng khi nhìn mặt khác của vấn đề, liệu Myanmar có dễ tiến đến dân chủ một cách nhanh chóng như vậy.
Bà Aung San Suu Kyi (nguồn: Internet)
Myanmar đã từng là một quốc gia khép kín nhất Đông Nam Á và trên thế giới chỉ đứng sau Triều Tiên khi mà quốc gia này được xây dựng trên nền tảng một chế độ dựa trên chính quyền quân sự quản lý từ năm 1992 đến nay. Một nền chính trị ngột ngạt, thiếu vắng sự hội nhập quốc tế đã khiến Myanmar tụt hậu trong nhiều năm. Vì vậy, sự mở cửa, đón nhận dân chủ đã và đang là một ngọn gió mới, nhưng liệu đây có thể coi là một ngọn gió thần thúc đẩy Myanmar phát triển về mọi mặt hay không? Tác giả xin đưa ra một khẳng định rằng, dân chủ mà Myanmar vừa được hưởng và đón nhận sẽ không hẳn là một liều thuốc thần đối với đất nước nghèo nàn và què cụt Myanmar có thể đứng dậy nhanh chóng hay tiến đến văn minh một cách vội vã.
Như chúng ta đang thấy, ở Myanmar hiện nay là nền dân chủ vội vã bốc đồng hơn là một lộ trình dân chủ để tiến tới văn minh. Người phương Đông nói chung và châu Á nói riêng luôn gieo những ảo mộng và gặt hãi những tan thương bởi ước vọng dân chủ mà họ học mót phương Tây. Hiện thân thô thiển nhất đó là những Philipine, Thái Lan, nơi mà dân chủ đang xé nát xứ sở yên bình của họ. Có thể nói, dân chủ là thứ khó nuốt đối với Á Đông nếu không có một lộ trình nhất định để tiếp biến. Người Philipines, nếu được hỏi chắc sẽ chán ngán với một nền dân chủ mà kinh tế què quặt, mâu thuẫn, tệ nạn xã hội đầy rẫy và đạo đức xuống cấp. Người Thái, họ vẫn đang được ru ngủ bởi những cuộc biểu tình xen lẫn đập phá tài sản. Và hiện nay, Myanmar, một sự chuyển dịch quyền lực nhẹ nhàng sau hàng chục năm đấu tranh của nhà dân chủ Aung San Suu Kyi, một sự thay đổi về chính trị mà giới dân chủ giả cầy Việt Nam đang cho rằng đó là tiến bộ. Vậy, rất có thể Thái Lan, Philipine là một viễn cảnh không xa trong tương lai của Myanmar, nơi mà khủng bố triền miên, lực lượng chấp pháp yếu ớt, biểu tình như cơm bữa sẽ hoành hành khó kiểm soát.
Myanmar tổng tuyển cử (nguồn: Internet)
Quá trình chuyển sang nền dân chủ không hề dễ dàng nếu một đất nước đang nằm top đáy như Myanmar. Người Myanmar có gì là thành tựu về kinh tế? Quan trọng nhất để một nền dân chủ đó là nền kinh tế phát triển và một trình độ dân trí cao với tinh thần thượng tôn pháp luật. Dân chủ không là món quà từ trên trời rơi xuống các xứ sở mà thần dân không biết làm gì với số phận của chính mình. Người dân không thể chịu nổi một nền chính trị quân phiệt với súng ống nhưng càng khó sống khi phải chấp nhận một nền chính trị dân chủ vay mượn. Đất nước sẽ ra sao khi Myanmar có tới 93 đảng tham gia tranh cử, một sự hỗn loạn có tiền đề rõ thấy.
Thời gian tới, có thể Đảng Đảng Liên đoàn Dân chủ Quốc gia (NLD) đối lập của bà Aung San Suu Kyi sẽ giành quyền lãnh đạo và thành lập chính phủ nhưng cũng sẽ không xa đâu đó sẽ có những đòn bẩn của các đảng khác để giành quyền lãnh đạo. Và một vòng quay cứ tiếp diễn triền miên, nhất là với sự ủng hộ của ngoại bang giành cho các phe phái. Myanmar là một nước nhỏ bé, không phải là một nước Mỹ hùng cường, một nước Anh tiến bộ hay là một nước Pháp cổ kính và văn minh giữa lòng châu Âu.
Vậy, một nền dân chủ vội vã, sẽ là một hậu quả khôn lường và khó có thể khắc phục được nếu loạn lạc xảy ra trong tương lai.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"