Có một lý luận rất dễ thấy trong nhiều năm sau khi Việt Nam đi theo Chủ nghĩa Xã hội đó là Việt Nam đã có một mô hình chính trị sai lệch, dẫn đến đất nước tụt hậu. Và dẫn chứng là điểm mặt chỉ tên nhiều nước Châu Á hóa hổ, hóa rồng như Singapore, Thái Lan, Hàn Quốc…vì họ có quốc gia đi theo con đường dân chủ đa nguyên, đa đảng. Một thứ biện minh hợm hĩnh mà đám dân chủ giả cầy Việt Nam đang dựa vào đó để đả phá chế độ, kiếm cơm qua ngày. 
Vậy, các nước phát triển tại Châu Á như Singapore, Hàn Quốc…liệu có một nền dân chủ thực sự hay không? Xin thưa là không. Singapore, trên thực tế là một nền chính trị gia đình cha truyền con nối, cụ thể là sự nối tiếp cầm quyền của gia đình Lý Quang Diệu. Ông Lý Quang Diệu, một người tầm cỡ về trí tuệ, với tài năng bất hủ, suy nghĩ thiên tài và sự quyết đoán đến rất sắt máu, đã có rất nhiều biện pháp hà khắc như tống giam đám dân chủ giả cầy biểu tình phản đối thực hiện các chính sách lớn, phạt tiền, đánh đòn bằng trượng nếu vi phạm pháp luật. Và con trai ông, ông Lý Hiển Long, hiện là thủ tướng đương nhiệm Singapore. Còn nhắc đến Hàn Quốc, chúng ta phải nhớ đến tổng thống Park Chung Hee, cũng một vị tổng thống sắt máu.  Hàn Quốc, đã từng rất nghèo đói, bị Nhật chiếm đóng và cai trị tàn tệ. Pak Chung Hee đã từng lãnh đạo một quốc gia mà ngân khố thâm hụt, đến nỗi di dự họp Liên Hợp Quốc cũng không có máy bay mà phải đi ghế thương gia của hãng hàng không Nhà nước. Tuy nhiên ông đã nghiêm trị bọn phản loạn, bắn bỏ bọn tham nhũng và tập trung cho phát triển kinh. Nhờ sự sắt máu, ông đã xây dựng thành công nền kinh tế Hàn Quốc như ngày hôm nay với những SamSung, Huyndai vươn khắp địa cầu.
Ảnh Lý Quang Diệu (nguồn: Internet)
Còn các nước dân chủ khác như Philipine, Thái Lan…chúng ta chỉ nhìn thấy đất nước như là một bãy thử dân chủ thì đúng hơn là dân chủ thực sự. Thái Lan, phát triển bởi họ được hưởng quy chế quân sự NATO cho thành viên duy nhất ngoài Khối quân sự Bắc Đại Tây Dương. Tuy cũng có nhiều bước phát triển vượt bậc nhưng nhìn chung, sự phát triển đó không phải là do các yếu tố dân chủ thúc đẩy. Bởi Thái Lan, từ năm 1923 đến nay vẫn là một nước quân chủ lập hiến, quân đội nắm quyền lực trên thực tế và đảo chính quân sự diễn ra thường xuyên với một tần suất dày đặc. Philipine, một nước dân chủ giống Mỹ nhất nhưng lại là ví dụ điển hình nhất cho sự đói nghèo, lạc hậu, tham nhũng và bất công. Một đất nước dân chủ nhưng có tỉ lệ người dân sống trong ổ chuột rất cao, đất nước bất lực với nạn tham nhũng. Thử hỏi, một quốc gia trong thời bình nhưng có lúc không có nổi một chiếc tàu chiến, một chiếc máy bay chiến đấu thực thụ. Vậy năng lực bảo vệ đất nước của chế độ chính trị dân chủ này nằm ở đâu? Nền dân chủ sẽ không cần thiết nếu chỉ để học đòi.
Ảnh Bạo loạn ở Thái Lan (nguồn: Internet)
Các nước bé ở Đông Nam Á, trên thực tế chỉ cần một thể chế chính trị ổn định, kiên quyết loại trừ tham nhũng tệ nạn, chấp nhận hội nhập quốc tế đa phương với một đường lối đối ngoại rõ ràng hơn là một nền dân chủ dựa dẫm thiếu thực tế. Việt Nam, cần giữ vững chế độ và có chăng thì đổi mới dần dần từng bước. Cái mà thiếu đó chính là pháp chế chưa nghiêm, đúng sai nhiều lúc còn duy tình và khó nhất là dân trí chúng ta vẫn còn thấp.
Nhưng hỡi ôi, đất nước này luôn tồn tại những kẻ dốt nát và sính ngoại, thiếu hiểu biết. Đám dân chủ Việt Nam, chỉ nhìn thấy Myanmar của ngày hôm nay và chúng muốn được như Aung San Suu Kyi, nhưng đâu biết rằng hệ lụy sẽ lớn ra sao đối với Việt Nam nếu có một kịch bản đa nguyên đa đảng xảy ra.
Quốc Thái


Vụ việc khủng bố đẫm máu tại Paris, Pháp vừa qua là một nỗi đau thương không chỉ riêng đất nước Pháp mà còn là sự mất mát của nhân loại trong việc gìn giữ, bảo vệ hòa bình, bảo vệ con người, gây ảnh hưởng trực tiếp tới hòa bình nhân loại. Đây là một hình thức khủng bố tàn ác, cướp đi sinh mạng của những người dân vô tội nhằm đạt được mục đích trả thù của những kẻ khủng bố chống lại loài người.
Ngay sau vụ việc trên, ngay trong lòng đất nước Pháp, những người dân Pháp đã mở cửa để cứu đón những người bị nạn, giúp đỡ những người bị thương. Còn đối với những lái xe taxi thì sẵn sàng chở miễn phí để cùng đưa những người dân về nơi an toàn. Đặc biệt hơn, ngay sau khi biết có rất nhiều nạn nhân cần được cứu giúp, hàng loạt người dân nước Pháp đã xếp hàng chờ nhau để được hiến máu cứu giúp những người bị nạn. Đây là hình ảnh khiến cả thế giới khẩm phục cũng như nên án mạnh mẽ hơn nữa về sự tàn ác của chủ nghĩa khủng bố. Một lần nữa, tiếp sức cho tinh thần bảo vệ nhân loại, vì hòa bình nhân loại.
Tại Việt Nam cũng đã có rất nhiều hoạt động chia sẻ cùng những người dân nước Pháp, Việt Nam đã gửi công điện chia buồn, cũng như có những hoạt động tưởng niệm và chia sẻ tại đại sứ quán Pháp tại Việt Nam. Khẳng định Việt Nam cùng chung tay với thế giới xóa bỏ chủ nghĩa khủng bố, xây dựng một thế giới hòa bình, thịnh vượng.
Ảnh minh họa trên trang tin phản động (nguồn: Internet)
Tuy nhiên, trên các trang mạng phản động thì bọn chúng lại cổ súy cho hành động khủng bố, lại cho rằng vụ việc khủng bố đẫm máu tại Pari giống như những cuộc đấu tranh của cách mạng Việt Nam năm 1975. Thật là suy diễn.Việc cách mạng Việt Nam đấu tranh là vì mục tiêu độc lập, dân tộc, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, đấu tranh vì hòa bình. Vậy mà chúng lại đem so sánh với việc tổ chức khủng bố IS trong vụ việc tại Pháp vừa qua. Hoàn toàn nghịch lý. Chẳng qua đây chỉ là lí do để chúng xuyên tạc lịch sử, phủ định những kết quả mà Việt Nam đã đạt được từ đấu tranh dân tộc. Đây thể hiện tư duy phản động, luôn tìm cách áp đặt các sự kiện khác nhau trên các nội dung và phương diện khác nhau vào một mục đích phản động của chúng.
Tại sao các thế lực phản động luôn nói rằng chúng vì nhân quyền, vì con người, nhưng hành động của chúng thì lại luôn ngược lại những gì chúng nói?

                                                                                     Nguyễn Huy
Mấy hôm nay thấy các nhà chấy sĩ, dâm chủ xứ Việt ca ngợi Aung San Suu Kyi và Thein Sein và cuộc bầu cử dân chủ ở Myanmar rần rần. Tỉnh lại đi nha mấy bạn,các chính trị gia Myanmar (phe nào cũng thế) cũng chỉ là những kẻ nói dối,mị dân. Cho dù có thắng cử, Aung San Suu Kyi cũng không thể lên làm tổng thống theo luật định (do kết hôn với người nước ngoài và có 2 đứa con mang quốc tịch Anh ). Còn đảng do quân đội lập ra vẫn sẽ nắm quyền lực. Dân chủ kiểu gì thế?
Kỳ thực mà nói, đối với hàng triệu người dân Miến Điện và các ủng hộ viên của bà Aung San Suu Kyi trên thế giới, cuộc bầu cử dường như là sự ứng nghiệm của những giấc mơ của họ để chấm dứt hơn 50 năm cai trị của chế độ độc tài quân sự. Tuy nhiện, liệu dân chủ cuối cùng đã đến và nhân dân Myanmar đã có nó?
Liệu dân chủ và nhân quyền đã đến được với người dân Myanmar sau một cuộc bầu cử đầy biến động? (Nguồn: Internet)
Miến Điện hiện có một hệ thống quyền lực của chế độ quân sự và dân chủ . Đó là dân chủ trên một dây xích mà quân đội là mắt xích cốt lõi . Họ đưa một điều khoản đặc biệt trong hiến pháp mà một tổng thống trúng cử không thể nhậm chức, đó là có con là công dân của nước ngoài với mục đích để ngăn cản cô trở thành tổng thống. Người đứng đầu quân đội Miến Điện cũng được lựa chọn các bộ trưởng chính phủ . Bộ trưởng Bộ Quốc phòng , Bộ trưởng Bộ Nội vụ và Bộ trưởng Bộ Nội vụ Border tất cả sẽ được phục vụ các chiến sĩ . Điều này đặt các lực lượng vũ trang bên ngoài “sự kiểm soát” của chính phủ mới. Chính phủ cũng sẽ không có quyền kiểm soát của cảnh sát , hệ thống tư pháp , dịch vụ an ninh hoặc các vấn đề trong nội bộ dân tộc , là những công cụ quan trọng để chấm dứt cuộc xung đột đã kéo dài hơn 60 năm .
Trong điều kiện của quyền con người, đây là một thảm họa. Quân đội Miến Điện đã được cam kết vi phạm nhân quyền khủng khiếp đối với dân tộc thiểu số trong cả nước. “Hiếp dâm” được sử dụng như một vũ khí chiến tranh , người nông dân đang bị tra tấn và xử tử, các làng đang bị đánh bom và đốt cháy. Các chuyên gia pháp lý cho rằng lạm dụng đã và đang diễn ra và hệ quả về tội ác chiến tranh và tội ác chống nhân loại đã được hình thành. Một chính phủ mới sẽ được thành lập hầu như bất lực để ngăn chặn điều này.
Về mặt ngân sách, một chính phủ mới thậm chí không thể sử dụng ngân sách quân sự để cố gắng ngự trị trong quân đội. Quân đội đặt ngân sách riêng của mình. Chính phủ phải làm gì với số tiền còn lại? Không có bất ngờ sau đó , chi tiêu quân sự hơn là cao hơn so với chi tiêu cho sức khỏe và giáo dục cho nhân dân kết hợp lại. Trong một số trường hợp một chính phủ mới vẫn cố gắng để thực hiện chính sách quân sự không thích, trên cả hai cơ quan là quốc hội và chính phủ là một Hội đồng Quốc phòng và An ninh Quốc gia, nó là cơ quan quyền lực nhất ở Miến Điện . Tuy nhiên, cơ quan đó nó có mười một thành viên và sáu trong số đó lại đến từ quân đội. Nó có thể bác bỏ quyết định của một chính phủ mới .
Với tất cả điều này, vấn đề đặt ra cho một chính phủ mới là việc thay đổi hiến pháp. Tuy nhiên, các tướng quân đội đã nhận ra điều này và sự thay đổi hiếp pháp đất nước luôn nằm trong tầm tay của họ. Để thay đổi hiến pháp, hơn 75% các nghị sĩ phải phiếu cho nó nhưng số phiếu trong quân đội đã hơn phân nửa. Điều này có nghĩa là quân đội có quyền phủ quyết đối với cải cách hiến pháp. Không có thay đổi hiến pháp, trừ khi họ quyết định họ muốn thay đổi.
Như thế, một niềm tin mới hay là một bóng đêm dài bao phủ vẫn tiếp tục đang còn là cả một vấn đề dài theo hàng năm trời đối với người dân đất nước Myanmar. Sự độc tài cai trị của quân đội nào đâu đã bị loại bỏ khỏi một cuộc bầu cử, thế lực quân đội độc tài của đất nước này vẫn chưa bị giết chết. Mà sự độc tài tự trị đó hiện đang được giấu kín một cách tinh vi và khó nhận biết hơn. Điều đó có nghĩa rằng, những cái đầu bò của bọn CC ở Vn và nước ngoài luôn hùa theo nhưng lại không biết mình hùa theo một vấn đề gì và nó ra sao. Ở chúng, chỉ đưa cái đầu ra quan tâm tới hình thức mà không thể nhận biết cái bản chất bên trong của vấn đề là cả một vấn đề nhức nhối và phức tạp. VN cần học hỏi cuộc bầu cử ở Myanmar ư? Không, đó là câu trả lời ngay và luôn cho những con bò, bởi lẽ dân tộc VN đáng sống một cuộc sống tự chủ, một cuộc sống mà họ đang làm chủ vận mệnh cuộc đời mình mà không có bất kì một hạn chế nào về nhân quyền và dân chủ trong cuộc sống của họ.
Chính trị không dành cho những con bò, ở chính trị là tổng hợp nhận thức của một quá trình nghiên cứu kĩ lưỡng và lâu dài, là lợi ích của nhân dân và dân tộc chứ không chỉ là những cái nhìn thiển cận và thô thiển một cách ngu si.
Hiểu Minh


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"