“Dân chủ cuội” như đã từng nói trước đây,  đó là tập hợp những người nhận mình là “đấu tranh” cho “dân chủ” ở Việt Nam, để biến dân chủ ở Việt Nam như dân chủ ở các nước Phương Tây và Mĩ.
Ảnh: Sự thật - thứ mà “dân chủ cuội” còn thiếu
Công việc để diễn ta hai từ “đấu tranh” của họ là “truyền bá” thứ văn hóa phương Tây, thứ “xã hội dân sự” vào Việt Nam, qua đó thay đổi suy nghĩ, hành động tiến tới thực hiện các cuộc cách mạng lật đổ như ở Đông Âu và Bắc Phi. Mưu đồ đó được thực hiện trên các việc làm như:
- Dùng “biểu tình” với nội dung yêu nước để lừa bịp, lôi kéo người tham gia. Qua đó, cân, đo, đong, đếm sự phản ứng của người dân, xem họ ủng hộ, bàng quang hay phó mặc. Điều này đã được thực hiện khá nhiều qua nhiều lần kêu gọi tụ tập biểu tình. Tiêu biểu nhất là lúc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép vào Việt Nam, chúng đã kêu gọi công nhân đập phá máy móc của người Trung Quốc, Đài Loan gây thiệt hại lớn về mặt kinh tế. Điển hình cho việc này là các hội nhóm “dân chủ” như: No U, Hội dân oan, Việt Tân, Tập hợp thanh niên dân chủ, hội phụ nữ nhân quyền,…
- Thành lập các trang mạng, các website, các blog để tuyên truyền thứ “dân chủ”, “đa nguyên” bằng nhiều hình ảnh, bài viết trên nhiều chủ để khác nhau. Trong thời gian gần đây, giới “dân chủ” luôn có những bài viết chống phá Đại hội Đảng sắp diễn ra, trong đó chọc ngoáy vào nhân sự đại hội, vào nhân thân, lai lịch của những người có vị trí cao trong Đảng hiện nay. Bên cạnh đó, lợi dụng sự lan tỏa của trang mạng xã hội, đặc biệt là facebook, chúng đang tìm cách chia rẻ khối đại đoàn kết dân tộc, gây mâu thuẫn người miền Bắc với người miền Nam, mâu thuẫn người trong nước với ngoài nước. Xem đây là lỗi của chính quyền, và buộc chính quyền phải nhận trách nhiệm, từ đó hạ thấp uy tín của chính quyền trong nước.
- Tổ chức các khóa đào tạo “dân chủ” ở nước ngoài (Phiplippines, Thái Lan, Mỹ…)  và đưa người được “tuyển chọn” trong nước ra nước ngoài học tập, sau đó tung trở lại Việt Nam hoạt động, chống lại đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước. Nguyễn Quang A, Đoan Trang,.. là một trong những người thường xuyên ra nước ngoài học tập thứ “dân chủ” đồng thời là ngọn cờ “dân chủ” chấm chọn đầu mối trong nước.
Để có thể tiến hành thành công các công việc trên, giới dân chủ không ngần ngại tung những sự kiện PHI sự thật, viết lại lịch sử. Trong đó hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, nhất là hạ thấp hình tượng Hồ Chí Minh. Giới dân chủ cuội cũng tranh thủ sự “trở cờ” của một bộ phận cán bộ lão thành, xúi giục họ việt “Hồi Kí” để thay đổi lịch sử. Điển hình là Nguyễn Thanh Giang, Trần Đĩnh,...
Ngoài ra, những nhân vật này thường xuyên có các cuộc trao đổi với chính giới các nước như Mỹ, Úc, Canada, Anh, Thụy Sĩ,… để lợi dụng sự ảnh hưởng của chính giới này gây sức ép cho chính phủ Việt Nam trao trả tự do cho một số tù nhân mà chúng cho là “tù nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”. Trong các cuộc gặp đó, chúng cũng kêu gọi các nguồn tài trợ phục vụ cho “đấu tranh” trong nước nhằm đẩy mạnh hơn các hoạt động “đấu tranh” này.
Một điểm khiến tôi không ưu gì những “hoạt động dân chủ” này là sự giả dối, thiếu chân thực, luôn vin vào các tiêu cực xã hội để đánh đồng cho tất cả. Xem đó là sự không hoàn thiện của xã hội Việt Nam và yêu cầu sự “đổi thay”. Đó là một lí do cho thấy sự bịp bợm và thiếu tinh thần đóng góp cho xã hội đồng thời xem cái tôi cá nhân quá cao. Xây dựng xã hội là sự tiếp nối trên những gì đã có,  chứ không phải là đập phá nó đi và làm lại cái mới. Ý tưởng cá nhân cũng nên xem xét trên tình hình đất nước chứ không thể áp đặt khuôn mẫu của một nước khác.
Thứ “dân chủ” mà một bộ phận thiểu số người Việt Nam đang rong đuổi phải chăng là thứ “hàng hóa” và họ chính là những người phát triển thị trường, những nhân viên Marketting chuyên nghiệp. Tôi không chấp nhận điều đó, còn các bạn thì sao???
Hơn hết,  chúng ta đã ngã người ra khi một đài truyền hình Mỹ phát bộ phim “Khủng bố ở Little Saigon” để nói về sự thật kinh hoàng của tổ chức “Việt Tân” – một trong những tổ chức cầm đầu, chỉ đạo các hoạt động “dân chủ” trong nước. Thứ dân chủ đó mà truyền bá vào Việt Nam bởi chính những con người đó thì liệu có chấp nhận được không???
Tái bút: Bài viết được tổng hợp thông qua theo dõi các bài viết trên các trang mạng dân chủ như danlambao, danoan, rfa, voa,... do vậy bạn đọc có thể đánh giá thêm.

Niềm Tin
Đóng góp cho vấn đề: “Nhập hay vẫn giữ nguyên môn lịch sử trong chương trình học phổ thông”, dư luận xã hội đã có nhiều ý kiến khác nhau. Có người cho rằng: không nên nhập môn lịch sử với môn khác, bởi tính quan trọng trong việc học lịch sử. Lập luận đưa ra là: Nếu chúng ta bắn vào lịch sử bằng súng lục, lịch sử sẽ trả chúng ta bằng đại bác, họ lịch sử để trau dồi cho thế hệ tương lai biết được những giá trị của cuộc sống hôm nay chính là sản phẩm của thế hệ cha ông đã viết lên và nhắc nhở cho thế hệ hiện tại biết được, lịch sử sẽ được các bạn viết tiếp cho thế hệ tương lai. Có ý kiến lại cho rằng, nên nhập môn lịch sử, vì căn cứ vào tình hình thực tế hiện nay, lịch sử đang bị các em học sinh chểnh mảng, không để ý, nếu cho chọn môn tư chọn thi đại học thì các em không chọn,  nếu bắt ép các em thi thì bài thi cũng đạt điểm không cao…Còn giới “dân chủ” - kẻ cơ hội lại đóng góp ý kiến theo kiểu viết khẩu hiệu: “giáo viên thách Bộ giáo dục Việt Nam dạy lịch sử bằng thông tin đa chiều”; “Học sinh thách Bộ giáo dục Việt Nam dạy lịch sử bằng thông tin đa chiều”. Kiểu đóng góp ý kiến của giới dân chủ cuội là hình thức ném cát bụi tre, làm nhiễu thông tin chứ không mang lại hiệu quả gì. Hơn nữa nó còn đầu độc thế hệ tương lại bằng những hành động vô nghĩa vì trẻ em cần được học tập chứ không nên biến chúng thành công cụ chính trị.
(Tôi dự đoán những em bé trong hình này là con em của giới dân chủ cuội, các bạn có thể tìm hiểu thêm)
Bình luận về câu khẩu hiệu của giới dân chủ cuội
Vấn đề giáo dục mang ra thách, đó là sự sai sót về quy trình, giáo dục chứ không phải kinh doanh, đầu tư mà có thể mạo hiểm được, đồng thời, đóng góp ý kiến theo kiểu đó cũng nên đưa ra một lộ trình, chứ không thể nói rồi vứt đấy??? Và cũng cần nói rõ lý do của việc thách thức đó, chuyên gia nào sẽ đứng ra làm …
Dạy lịch sử bằng “thông tin đa chiều”. Vậy thế nào là thông tin đa chiều, hay cứ thông tin do một số “dân chủ cuội” cung cấp là đúng, là chuẩn, là đa chiều. Chúng ta đều biết, lịch sử viết lên bằng những sự kiện, bằng những con người cụ thể, không thể có chuyện bịa đặt lịch sử, xuyên tạc lịch sử. Nó không thể như một bài phân tích văn học, bình luận xã hội,  người này có ý kiến, người kia có ý kiến và từ các ý kiến đó hình thành nên bài viết hoàn chỉnh được.
Việc học lịch sử hiện nay nhằm trang bị cho thế hệ tương lai một cái nhìn về những sự kiện trong quá khứ, về quá trình đấu tranh của dân tộc trước giặc ngoại xâm,  hay đơn giản là sự hình thành đất nước, hình thành các nền văn hóa. Đó là những thông tin mang tính logic, có chứng minh rõ ràng. Nếu có đa chiều, có ý kiến thì chỉ trong quá trình biên soạn sách giáo khoa, chứ không có chuyện đa chiều để vượt ra nội dung sách giáo khoa được.
Trước phong trào vớ vẩn của giới dân chủ cuội, tôi nhận thấy đấy là sự không cần thiết, cần bỏ ngay. Đồng thời mong rằng những nhà dân chủ sẽ bớt vô công dồi nghề làm những việc không đâu vào đâu như thế.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"