Từ lâu nay, cứ nhắc đến hai từ “độc tài” thì mọi người nghĩ ngay đến cái gì đó xấu xa và nguy hiểm lắm. Cứ quy cho độc tài là phải đánh, phải thay đổi phải diệt trừ một cách không thương tiếc cho dù nó có mang lại điều gì. Nên văn minh và cuộc sống nhân loại một số nơi hiện đang đi lùi đấy các bạn. Theo quan điểm của tôi, chỉ những suy nghĩ và hành động đưa nhân loại đi lùi mới là độc tài, chứ còn độc tài mà mang lại “cơm” thay cho “đạn” thì đó không phải là “độc tài” mà là “thần tài”.
Theo nghiên cứu của các nhà khoa học chính trị, kinh tế-xã hội học và các nhà nghiên cứu chiến lược đương đại hiện nay cho thấy, bất cứ nơi nào, nước nào có bàn tay, dấu chân của các anh Mĩ cao to và tập đoàn cộng hưởng phương Tây của anh Mĩ xuất hiện thì i như rằng ở ngay tại những nơi đó, từ những nền “độc tài” đang  mang lại cơm áo cho nhân dân thì sẽ biến thành một đất nước có nền dân chủ, nhân quyền, tự do với cái ăn luôn là bom đạn, xung đột, li khai, khủng bố, di cư và chết chóc.
Nghĩ ra cũng đúng, “nồi nào úp vung đấy” đã dân chủ nhân quyền kiểu Mĩ thì phải như thế, chứ một nền “phi dân chủ” như chính quyền các ông Sadam Husein, Gadafi, Bashar Al Assad, Hosni Mubarak, Musharraf và hiện nay là có kèm theo mấy ông Cộng sản thì làm gì có đủ tư cách nói về một nền dân chủ, nhân quyền kiểu mới khi tất cả người cầm quyền mang cơm áo đều là “độc tài”.
Irac thì phải do Tổng Thống độc tài Sadam Husein cai trị; Lybia thì phải do Tổng Thống Gadafi độc tài cai trị; Syria thì phải do Tổng Thống độc tài Bashar Al Assad cai trị; Ai cập thì phải do Tổng Thống độc tài Hosni Mubarak cai trị; Afganistan thì phải do đám độc tài Taliban cai trị; Dân Hồi giáo Pakistan thì phải do Tổng Thống độc tài Musharraf cai trị. Những Tổng Thống độc tài này đã từng cai trị đất nước của họ hàng mấy chục năm trời đâu đó im re, chính trị ổn định, dân tình có ăn có mặc, có vui chơi, giải trí , không thấy dân Hồi giáo nào trong nứơc họ dám cục kịch nhúc nhích.
Đến khi mấy anh cao bồi Mỹ và Âu châu quyết đòi tự do, dân chủ, nhân quyền, muốn hà hơi thổi ngạt cho họ và xúm nhau lật đổ các Tổng Thống độc tài đó thì dân Hồi Giáo các nước đó nổi loạn như ngày nay chúng ta đã thấy. Với các ngôn từ dân chủ nhân quyền mĩ miều như: “Cách mạng hoa Nhài”, “Cách mạng hoa Tuy líp”, “Mùa xuân Ả rập”,.. thì nền dân chủ, nhân quyền thực sự đã đến tay mấy anh em của các nước Trung Đông, Bắc Phi như đã dự định. Đó là gì? Từ cơm no, áo mặc từ các chế độc “độc tài” đã chuyển sang bom đạn, chết chóc, khủng bố và li khai,... Ơ hay, độc tài nghĩ ra mà nhân đạo thế? Công nhận mấy anh Mĩ và phương Tây giỏi kiến tạo thật.
Ảnh: Chọn “độc tài”cơm gạo hay dân chủ nhân quyền súng đạn kiểu Mĩ (Nguồn: Internet)
Ấy thế mà, mấy anh bạn CC cứ ngày đêm đục sâu, đào khoét về đất nước, về dân tình dưới sự “cai trị” của ĐCS, với những chiêu bài chó mèo và bộ mặt của bọn với bản chất xôi thịt, các bạn CC cứ kêu đòi bỏ Điều 4, đòi đa nguyên, đòi theo Mĩ, rồi thấy hối tiếc cho đất nước khi không tận dụng cơ hội khi Mĩ còn ở miền Nam VN. Đem so sánh đất nước hiện nay với Thái, rồi Hàn Quốc. Xin thưa, về vấn đề dân chủ nhân quyền thì mấy anh Thái cũng đã hiểu gì đâu, cứ nội chiến, cứ đấu đá tranh giành, dân làm gì sướng, làm gì có thời gian làm ăn khi đất nước luôn biến động. Còn ông bạn Hàn Quốc thì đất nước đã định hình mấy chục năm nhưng người còn cha còn mẹ, người còn anh em ruột thịt thân thích có được gặp nhau đến lúc cuối đời vì đất nước chia cắt. Dân chủ thế, nước Việt từ trước đến nay đâu có cần, so sánh làm cái mẹ gì cho rách việc.
“Độc tài” mà có cơm ăn thì dân theo, dân ửng hộ là tất yếu không thể tranh cãi, còn dân chủ mà cứ cho dân ăn đạn thì xin thưa có anh dân nào dám mong muốn điều đó. Cho nên mấy anh CC cực đoan thì đừng hòng kêu ca vớ vẩn để rồi bị dân vả cho rồi lại bảo VN vi phạm nhân quyền, mà dân chủ, dân quyền kiểu Mĩ và phương Tây thì tôi tin không ít người dân của mình muốn đánh đấy.

Niềm Tin 
Một số người mang đầu óc nô lệ cộng hưởng theo cái tư duy nghèo và thấp mà vẫn cứ ngày đêm đi đấu tranh cho dân chủ, đi phát biểu ngông với những bút tích so sánh đến nực cười mà vẫn không chịu nhận thấy những thứ mình nói, thứ mình viết không ra một cái hình thể hệ thống gì. Chiến tranh đi qua, những gì mà đế quốc thực dân mang lại cho dân tộc mà đến ngày nay vẫn chưa khắc phục hết, nhưng với những cái đầu nô lệ với tư duy mặt đất vẫn còn lải nhải ca ngợi “công ơn” nước mẹ mìn Pháp. Sau những gì xảy ra, họ vẫn cho rằng Pháp không ít thì nhiều đã đem đến lợi ích gì đó cho Việt Nam. Vậy mẹ mìn Pháp đã mang lại cho chúng ta cái gì?
Thứ nhất, về cơ sở hạ tầng. Pháp hốt tài nguyên về nước, khai thác triệt để nhân công nô lệ mười phần thì bỏ ra một phần xây dựng cơ sở vật chất phục vụ...Pháp ở Việt Nam. Vậy chúng ta có cần nhớ ơn Pháp giựt đi chín phần kia đem về làm giàu cho nước Pháp không?! Nếu Pháp không vào “khai hóa” bằng cách ăn cướp gần 100 năm, thì với chín phần kia chúng ta đã xây dựng được bao nhiêu cơ sở hạ tầng khác nữa?
Nhìn đâu xa, ngay anh bạn Thái Lan đâu cần cho một nước thực dân phương tây nào vào xây dựng cho họ đâu nhưng hạ tầng cơ sở của họ vẫn hơn Việt Nam đấy thôi? Chẳng lẽ người Việt ngu hơn người Thái nhiều đến thế? Nhất định phải có Pháp “khai hóa” thì mới có cơ sở hạ tầng?!
Thứ hai, về chữ viết. Chữ quốc ngữ hiện nay là công cụ được phát minh bởi những linh mục Công giáo phương tây và một số con chiên người Việt với mục đích tiếp cận sâu rộng quần chúng để lôi kéo phần hồn người Việt về với nước mẹ mìn Pháp rồi dùng họ chống lại dân tộc. Như vậy đây có phải là một món quà?! Nó chỉ là một thứ vũ khí của phương tây và tay sai mà chúng ta đã trưng dụng như một chiến lợi phầm. Từ cổ chí kim đến nay, chưa kẻ thắng cuộc nào lại cảm ơn về những chiến lợi phẩm cả, mà bản chất chính là ở chỗ mình chỉ lấy lại những gì thuộc về phần mình mà thôi, đó là cái hồn của dân tộc! Nhìn sang các dân tộc Đông Á như TQ, Triều tiên, Nhật họ có cần dùng mẫu tự Latinh làm chữ viết đâu nhưng họ vẫn phát triển hơn Việt Nam đấy thôi?

Ảnh: Sau 100 năm Pháp cai trị Đông Dương, đời sống người dân đã trở nên tồi tệ hơn cả trước đó. (Nguồn: Internet)
Thứ ba, về văn hóa. Để bình định Việt Nam, Pháp tiến hành chính sách ngu dân. Xây dựng nhà tù nhiều hơn trường học. Có mở trường thì cũng dạy theo hướng đào tạo tay sai. Các kiểu giáo dục mở mang dân trí như Cụ Phan Chu Trinh hay đào tạo theo kiểu du học về cứu nước của Cụ Phan Bội Châu đều bị Pháp dẹp bỏ. Khi giành chính quyền, Việt Minh phải đối diện với 95% dân số mù chữ! Pháp bắt buộc dân chúng phải tiêu thụ rượu mạnh, mở nhà hút thuốc phiện đầu độc cả mấy thế hệ. Người Việt không được đảm nhiệm các chức vụ quản lý vĩ mô dẫn đến việc thiếu thốn kinh nghiệm điều hành đất nước sau này. Điều này thể hiện rất rõ trong các chính quyền ngụy cũng như cách mạng sau này.
Sự thật về “công ơn” của nước mẹ mìn Pháp ở Đông Dương nói chung và Việt Nam nói riêng đã được chính tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt thừa nhận và đúc kết: “Sau 100 năm Pháp cai trị Đông Dương, đời sống người dân đã trở nên tồi tệ hơn cả trước đó.” https://www.mtholyoke.edu/acad/intrel/fdrjs.htm
Sản phẩm của chính sách ngu dân của thực dân Pháp nói trên vẫn tiếp tục sinh sôi nảy nở cho đến ngày hôm nay và tiếp tục tinh thần đó, các phan cuồng CC bám gót dày thực dân mang hình hài của một khối óc nô lệ và tư duy mặt đất vẫn ngày đêm ảo tưởng, salon tên tuổi để mơ về một chế độ hiện hữu tại VN sinh sôi và nảy nở dưới kiếp nô lệ, phụ thuộc như chế độ nô lệ của ông cha để lại nhằm ca ngợi công ơn “khai hóa” của Pháp bất chấp sự thật lịch sử. Nhưng cũng chính loại người mang đầu óc nô lệ phương tây này lại hay so sánh, thắc mắc tại sao VN không giàu mạnh như những nước thực dân đế quốc phương tây!

Hiểu Minh
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"