Mô hình dân chủ mà những nhà “đấu tranh” cho dân chủ ở Việt Nam đang hướng tới là học tập theo Mĩ và các nước Phương Tây. Tuy nhiên, thứ dân chủ đó đẹp mà không đẹp.
Ảnh: Tội ác hay sự giúp đỡ????. Nguồn Internet
Xét về điều kiện xã hội, mô hình phát triển kinh tế, Việt Nam mình hoàn toàn khác. Thường thì kinh tế sẽ quyết định việc làm của một con người, và quyết định xã hội. Khi của cải được dôi ra nhiều, con người sẽ nghĩ tới những việc làm nhằm cải thiện đời sống của mình. Đương nhiên, họ có thể trở nên siêng năng hơn, cần cù hơn nhưng cũng có thể trở nên lười biếng hơn. Dân chủ sẽ trở nên hoàn thiện hơn xã hội phát triển, hoàn thiện. Mặt khác xét mô hình kinh tế thị trường của Việt Nam thì có thể khẳng định được rằng vai trò quan trọng của nhà nước trong điều hành nền kinh tế là vô cùng to lớn, những thành phần kinh tế khác dường như chỉ là sự bổ sung cho hoàn thiện quy luật phát triển kinh tế mà thôi.
Xét về trình độ, năng lực con người. Chúng ta phải tự nói với nhau, năng lực con người Việt Nam mình không thua nhưng cách chúng ta phối hợp với nhau còn kém. Do đó, cái chúng ta cần là sự đoàn kết, là sự dân chủ tập trung chứ không phải dân chủ quá trớn, theo kiểu: “anh thích làm thế nào kệ anh, còn tôi tôi không làm kệ tôi”
Ảnh: Tội ác của lĩnh Mĩ. Nguồn: internet
Dân chủ Mĩ, đẹp mà không đẹp. Nếu nhìn bề ngoài, có thể thấy, ở Mĩ dân chủ thật, người dân được tự do tranh cử và bầu cử, quyền lập hội, quyền tự do ngôn luận,  tất cả đều là “thiên đường”…. Nhưng hãy để ý, lãnh đạo đất nước Mĩ bấy nhiêu năm qua cũng chỉ là Đảng dân chủ hoặc Đảng cộng hòa. Cái thứ bầu cử và ứng cử đó chỉ là thử nghiệm ai có nhiều tiền hơn và thuyết trình tốt hơn và sau đó là thực hiện các chính sách nhằm “thu hồi” lại vốn của mình đã bỏ ra.
Cái đẹp mà không đẹp đó còn là cách ứng xử của họ,  họ đối xử trong “nội bộ” bằng thứ “dân chủ” thiên đường và thường xuyên rao bán thứ “dân chủ” đó như một loại hàng hóa thông qua những nhà “đấu tranh” cho dân chủ. Sự thật thời gian qua cho thấy, chính những chính sách của Mĩ, thông qua dân chủ, nhân quyền đã gây ra nhiều bất ổn trên thế giới. Mỹ luôn tìm cách đẩy những mâu thuẩn do chính mình gây ra ra các nước ngoài lãnh thổ quốc gia, buộc các quốc gia khác phải gánh chịu những hậu quả do họ gây nên, Trung Đông bất ổn là minh chứng rõ ràng nhất.
“Dân chủ” kiểu Mĩ đó cũng không hoàn toàn hợp với người Việt Nam mình,  bởi trình độ phát triển con người chúng ta khác với họ và quan trọng nhất là việc phát triển thứ “dân chủ” đó vào Việt Nam cũng chỉ là công cụ gây ảnh hưởng,  gây mâu thuẩn trong nội bộ nước ta mà thôi. Để chứng minh thứ “dân chủ” đó hợp với Việt Nam, cần hơn những căn cứ khoa học, căn cứ thuyết phục và tạo cho người khác một con đường cụ thể để thực hiện lý tưởng của mình.
Trước những trò bày đặt đưa thứ dân chủ đó vào Việt Nam, chúng ta cần nhất quyết giữ quan điểm, chí hướng của mình. Việt Nam cũng có dân chủ, và cách thể hiện của Việt Nam là thể hiện gián tiếp, thông qua tập thể. Tập thể sẽ cử ra người đại diện về quyền lợi và nghĩa vụ để bày tỏ những tâm tư nguyên vọng của các thành viên.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"