Nguyễn Văn Đài đã bị bắt, một tin sốt giẻo và giật gân đối với đám dân chủ  giẻ rách xứ An Nam, bởi như bao lần chúng lại có cơ hội đong xèng mãnh liệt, một thú vui tao nhã của giới dân chủ. Và như bao lần, tôi lại rất đỗi vui mừng, một tên vô lại đã được tống vào tù đếm kiến, nhân gian như trút nỗi lo âu.
Nói ngay và luôn rằng Nguyễn Văn Đài cũng chỉ là một tên dân chủ, tạng giống với kiểu như Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ…phường ba vạ hành nghề luật sư nhưng đá ngang sang ngạch dân chủ cốt kiếm tí tiền đong gái. Nhưng ai dè thấy nghề dân chủ ngon nghẻ quá, đám này lấn sân và làm quá lên nên bị ngồi tù cả lũ. Bằng chứng là Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ hay Nguyễn Văn Đài đều có những thâm niên ngồi tù kha khá, bóc lịch quanh năm nên vấn đề chống phá rồi vào tù, ra tù rồi lại chống phá rồi lại vào tù, đó như là một quy luật sinh sống của đám dân chủ. Tất nhiên Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài vẫn bám trụ nghề dân chủ bởi chúng dù sao cũng là thành phần có ăn có học, không phải hạng ba chớp ba nhoáng hạ đẳng như Bùi Hằng, Nga Phủ Lý. Nói nôm na Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài…vẫn là dây trên của quan thầy, là ngọn cờ phá hoại mà nước ngoài đã dung dưỡng và tiếp sức để phá hoại Việt Nam. Cứ nhìn Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Cù Huy Hà Vũ…ăn trắng mặc trơn, nhà lầu xe hơi, chân dài thì rõ biết chúng nhiều tiền đến cỡ nào. Nhưng nhìn lũ tay sai tay gậy tay bị diễn hài kịch đường phố như Bùi Hằng, Chí Đức, Nga Phủ Lý…một nét tương phản hoàn toàn.
Từ những phân tích trên đủ cho chúng ta kết luận rằng Nguyễn Văn Đài, kẻ đã phạm phải sai lầm, đã phải ngồi tù sẽ không bao giờ hối cải được, vẫn chứng nào tật nấy. Vì sao thế? Bởi vì làm dân chủ lắm tiền, và đã đâm lao thì trót phải theo lao. Nguyễn Văn Đài có được tha bồng ngàn lần thì vẫn quay đầu đường cũ, và đám dân chủ lại tha hồ kiểu mèo khóc chuột. Có gì đâu, chúng vẫn giở bài cũ càng khóc càng có nhiều tiền. Nguyễn Văn Đài bị bắt là đúng rồi, hắn tập trung nhiều người lại và dạy dỗ những thứ nào là dân chủ, nhân quyền nhưng cái hắn tóm lại là tất cả hãy cùng nhau cầm gạch đá, bom xăng đi đập, đốt, phá tất cả những gì liên quan đến chế độ này, nói chung là hắn mở những lớp dạy cách làm loạn và xúi người khác làm loạn.
Công việc chính của Đài là bao biện cho những kẻ nào cùng giuộc với Đài, và dụ dỗ những thành phần tham ăn lười lao động, muốn việc nhàn lương cao vất vơ vất vưởng khắp nơi để tụ họp dân chủ, truyền bá vào đám đầu đất này chống chính quyền. Nhiều bạn trẻ vì nhẹ dạ cả tin, có kẻ thì không tiền, lười lao động lại muốn đi du học, muốn ăn ngon mặc đẹp nên Đài đứng ra phỉnh nịnh là “về đội của Đài” sẽ không cần làm mà vẫn có ăn. Thế là khối con giời tham ăn váng nổi bị Đài chăn dắt, lừa bán. Vừa rồi Nguyễn Văn Đài bị bắt có lòi ra nhiều tên đã tham gia cái gọi là Hội anh em dân chủ của Nguyễn Văn Đài như Đỗ Nam Trung, Lê Thị Phương Anh và Phạm Minh Vũ.  Đài tập hợp đám ô hợp này là sử dụng chúng để moi tiền từ quan thầy,  thế hắn mới có tiền để ăn xài xả lãng, nói rõ hơn Đài là kẻ cai thầu dân chủ.
Ảnh Nguyễn Văn Đài và Hội anh em dân chủ (Nguồn: Internet)
Đất nước đang yên bình đẹp đẽ, con người sống chan hòa, môi trường trong lành vậy mà Nguyễn Văn Đài cùng đồng bọn tổ chức lớp dạy trực tiếp, lớp dạy trực tuyến hòng đả phá, lật đổ chế độ hiện hành thì nước này chỉ có tù chung thân mới hết tội. Tiếc thay, chế độ này toàn tha bổng cho lũ ăn không ngồi rồi, buôn dân bán nước. Hạng như Đài, bị bắt theo điều 88 Bộ luật hình sự là quá đúng, không có gì phải bàn cãi. Lỗi là do Đài, đám dân chủ cứ be be cái mồm làm gì lắm, tham làm và ngu thì chết chứ đổ lỗi cho ai!

Quốc Thái
Một nghịch lí cho những cái đầu ngu dốt của những con bò CC ngày đêm bảo chính quyền CSVN nhụt chí, bám Tàu, bán đất bán biển cho Tàu Khựa nhưng chúng đâu có biết, theo như chúng nói thì các quốc gia khác cũng giống như chính quyền CSVN lại đưa đất, đưa biển bán lại cho Tàu khựa. Ấy thế mà dân chủ của họ lại không thấy nói gì và đám bò nhà mình cũng không thấy ca tụng và cảnh tỉnh thế giới rằng hành vi bán đất bán biển của CS đã được nhân bản qua các nước tư bản.
Pakistan cho Trung Quốc thuê cảng trong 40 năm
Vừa qua, Tập đoàn Cảng nước ngoài của Trung Quốc (COPHCL) chính thức được bàn giao quyền kiểm soát cảng Gwadar. Gwadar là cảng nước sâu nằm ở tỉnh Balochistan, Pakistan. Với diện tích 8.093 km2 trong 40 năm, Trung Quốc hỗ trợ xây dựng cả về tài chính và kỹ thuật.  Khu vực kinh tế đặc biệt và cảng này là một phần của Hành lang Kinh tế Trung Quốc - Pakistan, nhằm kết nối Gwadar với vùng Tân Cương, Trung Quốc thông qua mạng lưới giao thông và nhằm tăng cường hợp tác kinh tế giữa hai nước.
Australia cho Trung Quốc thuê cảng trong 99 năm
Chính quyền bang Northern Terrority Australia đã ký với tập đoàn Landbridge Group (Trung Quốc) hợp đồng thuê cảng Darwin trong 99 năm đổi lấy 506 triệu AUD (trước đó tập đoàn này đã mua lại một công ty khí đốt Australia). Theo đó, Landbridge Group sẽ thuê đất thuộc Cảng Darwin và cơ sở hạ tầng của bến cảng East Arm bao gồm căn cứ quân sự cung ứng hải quân Darwin, bến cảng Fort Hill trong 99 năm.
WSJ dẫn thông tin từ một quan chức quốc phòng Australia lo ngại an ninh quốc gia bị vi phạm, vì cảng biển Darwin là nơi gần nhất để nước này tiến vào biển Đông, là nơi Trung Quốc đang muốn độc chiếm với các tuyên bố chủ quyền gây tranh cãi. Vấn đề an ninh còn được đặt ra khi Australia có kế hoạch tuần tra cùng với Mỹ, trong đó có khả năng tàu chiến hai nước cùng xuất phát từ cảng Darwin. Ngoài ra, mỗi năm, hàng nghìn thủy quân lục chiến cùng máy bay chiến đấu Mỹ tập trận và hơn 15 nghìn binh sỹ (chiếm 2/3 quân lực Australia) đồn trú tại đây.
Ảnh: Cảng Darwin của Australia (Nguồn Internet)
Tuy nhiên, từ cái ghét hành vi quân sự và trái phép trong việc cải tạo biển, đảo trái phép thuộc chủ quyền của VN đã khiến nhiều người VN cho rằng cứ bài Trung, ghét Trung mới là yêu nước, mà đã yêu nước thì phải ghét bỏ “vơ đũa cả nắm” cái bọn TQ bẩn bựa này. Nhưng phải khẳng định rằng đó là cách nhìn cực đoan thiếu suy nghĩ, bởi lẽ nếu có ghét thì chúng ta chỉ nên bỏ ghét những nhà lãnh đạo diều hâu, tư tưởng đại bàng hiếu chiến của Trung Quốc cũng như những loại mặt hàng độc hại, những thủ đoạn thâm hiểm đến xấu xí, bẩn thỉu mà mấy thằng doanh nhân bịp bợm của Trung Quốc đối với người dân VN mà thôi. Còn lại, trên góc độ nhân dân họ, thương mại, văn hóa và nhiều vấn đề hợp tác khác thì chúng ta phải cần đến họ để phát triển chứ không thể ghét bỏ.
Những luận điệu kêu gọi, những bài cổ xúy, bài trừ Tàu khựa hiện nay ngoài lực lượng non trẻ anh hùng bàn phím ra thì to mồm nhất vẫn là lũ ba que xỏ lá và lũ CC cực đoan dưới những mác “Nhơn sĩ” “Trí thức” yêu nước. Nhiều bạn lên mạng chém gió tung hoành thề sống thế chết bài Trung, ghét Trung nhưng tối về vẫn xem phim Trung Quốc như thường thì bài Trung nỗi gì ???
Một ví dụ nhỏ, chẳng hạn nếu quan hệ Việt - Trung đóng băng, lúc đó hàng loạt nhà đầu tư FDI của Trung Quốc tại VN sẽ rút vốn, hiện tượng mất việc, thất nghiệp tràn lan; cửa khẩu biên giới đóng cửa nông sản người dân mất nguồn thu mua; nhiều công ty doanh nghiệp cũng chết đứng vì mất nguồn cung nguyên liệu cho sản xuất. Khi đóng băng là đồng nghĩa với việc báo động chiến tranh, hoàn bình trật tự mất đi, các nhà đầu tư xách dép bỏ chạy khỏi đất nước, khi đó những công ty như Sam Sung, LG, Honda, Nokia, Intel... sẽ lo ngại mà rút chạy. Và hệ quả  kinh tế VN sẽ kiệt quệ và người ảnh hưởng nhiều nhất không ai khác chính là nhân dân.
Tuy nhiên, nói là như thế nhưng chúng ta vẫn không quên biển đảo Tổ quốc đang nằm trong tay địch và chúng ta nhất định phải đòi lại.Nhưng không thể đòi và đấu tranh theo kiểu cực đoan thiếu tư duy mà phải tỉnh táo và nhạy bén trước thời cuộc, bình tĩnh tìm cách, tác động từ từ bởi chúng ta là kẻ yếu hơn. Trung Quốc vẫn không từ bỏ dã tâm ăn tươi nuốt sống VN thế nên đấu với TQ chỉ còn cách một là mượn sức mạnh kẻ mạnh khác đánh chúng, đó là Mĩ và hai là dùng trí chứ đừng dùng sức và dần dần tìm cách giảm sự lệ thuộc kinh tế vào chúng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là người dân Việt Nam phải tỉnh táo và vững vàng trước những luận điệu kích động chống phá của kẻ thù để đất nước có được sức mạnh tổng lực trấn áp lại kẻ thù, thu và lấy lại những gì thuộc về Tổ quốc và dân tộc.

Hiểu Minh
Hiện thực chứng minh là kẻ mạnh luôn là kẻ có sức hút để những kẻ yếu hơn dựa dẫm, gây quan hệ để tận dụng các điều kiện cần thiết nhằm mục đích phục vụ lợi ích cho bản thân mình. Và trong chính trị thế giới hiện tại cũng vậy, với vai trò là nước lớn thì các nước khác cũng muốn dựa hơi, cũng muốn gây quan hệ để mục đích phục vụ lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, ở bài viết này tôi xin đề cập đến hai quốc gia đại diện là Mĩ và Nga hiện tại để làm rõ vấn đề tôi cần làm rõ.
Có người nói rằng, chỉ có thời Liên Xô mới xứng tầm để đưa ra so sánh và đánh giá khi nói về nước lớn, vị thế và sức ảnh hưởng tới quan hệ ngoại giao. Tuy nhiên, xét trên mặt quân sự và tầm ảnh hưởng thì mặc dù siêu cường Liên Xô đã tan rã nhưng những gì mà nước Nga hiện tại đang thể hiện thì họ hoàn toàn xứng đáng với vị trí để chúng ta đưa ra so sánh và những hệ quả của vấn đề đó sản sinh ra. Vậy trên nhãn quan chính trị hiện nay thì giữa Nga vầ Mĩ cho chúng ta thấy điều gì?
Một điều nhận thấy trong thời gian qua là các hành vi của Nga và Mĩ trong cuộc chiến chống khủng bố và tiêu diệt khủng bố, cũng như việc phát biểu, trình bày thái độ, tư tưởng của các nguyên thủ đứng đầu hai quốc gia về các vấn đề chính trị nóng bỏng mang tầm quốc tế thì chúng ta nhận thấy quan điểm chính trị giữa hai cường quốc quân sự này là quá rõ ràng.
Tổng thống Nga Vladimir Putin từng có bài phát biểu trước các thành viên tham dự phiên họp lần thứ XII của Câu lạc bộ thảo luận quốc tế "Valdai" về vấn đề chính trị mà nước Nga đang đi và đang hướng đến là những gì chân thực từ thực tế nóng bỏng trong các vấn đề chính trị, kinh tế, là việc thể hiện qua các vấn đề hệ trọng của quốc gia Nga nói riêng và các vấn đề quốc tế nói chung mà vai trò của Nga là không thể thay thế được trong giai đoạn hiện nay. Bài phát biểu của TT Vladimir Putin được các nhà phân tích chính trị thế giới đánh giá xứng đáng được xem như bản tổng kết “chính trị hiện thực” hiện nay của Nga. Chính trị hiện thực của Nga ở đây được hiểu là bảo đảm lợi ích quốc gia, sự an toàn của người dân Nga và bảo đảm ổn định hòa bình khu vực và thế giới mang tầm ảnh hưởng của Nga trong đó có vấn đề chống khủng bố và đe dọa khủng bố đến quốc gia Nga và toàn thế giới. Các vấn đề đó trên cơ sở đảm bảo chủ quyền và quyền tự quyết của dân tộc, của các quốc gia mà Nga có sự hiện diện tại đó.
Ảnh: Một cuộc khảo sát nhấp nhô mặt đất do mấy anh CC đưa ra? (Nguồn: Internet)
Tuy nhiên, theo quan điểm của Mĩ thì lại khác, nói một cách mỉa mai thế giới hiện đại theo góc nhìn của đại đa số nhà cầm quyền Mĩ hiện nay là "thế giới mà trong đó chủ nghĩa cộng sản là mầm họa; Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt; Iran  chế bom hạt nhân; Nga, Trung Quốc, Iran và cộng sản đối với Lầu Năm Góc là mối đe dọa còn nghiêm trọng hơn cả “Nhà nước khủng bố Hồi giáo IS”. Lầu Năm Góc cho rằng có thể chiến thắng trong cuộc chiến chống lại tất cả những “mối đe dọa” gồm Nga, Trung Quốc, Iran và chủ nghĩa cộng sản trên toàn cầu. Nghĩa là, với Mĩ quan điểm chính trị mà họ theo đuổi đó là việc mang lại hoà bình là phải chiến tranh, bất chấp các đối thủ của Mĩ không gây ra tiềm năng chiến tranh, nhưng chỉ cần Mĩ nhận thấy có tiềm năng là Mĩ có quyền gây chiến để mang lại hòa bình, đơn giản hòa bình với Mĩ chỉ có thể là chiến tranh!
Tuy vậy, nhìn nhận vấn đề không phải là ở một thời điểm mà phải là cả quá trình, và đó chính là điểm hạn chế lớn cho loài CC ngày đêm chống phá đất nước không thể nhận ra mà vẫn một mực đinh ninh rằng chúng ta nên hợp tác với Mĩ là tốt hơn so với số còn lại trong tiến trình xây dựng và phát triển đất nước. Liệu đó có là ý kiến đúng? Xét về lợi ích kinh tế, rõ ràng kim ngạch thương mại và thị trường của Mĩ không thể bằng được với Nga và TQ, chưa kể là thị trường EU đối với VN mà không thấy đề cập. Về mặt quốc phòng, từ xưa đến nay, Nga là ông bạn chủ lực của VN trong buôn bán vũ khí, đào tạo, hợp tác chế tạo mà Mĩ không thể sánh bằng.  Có bạn nói về sự bảo hộ? Tôi phản đối, Thổ Nhĩ Kì có phải liên minh với Mĩ trong NATO nhưng khi xảy ra xích mích rồi bị Nga cấm vận thì lợi ích bị tổn hại chỉ có TNK nhận lấy mà Mĩ có dám đứng ra dọa Nga dỡ bỏ lệnh cấm cho TNK, Mĩ có đủ sức nuôi TNK đến khi Nga hết cấm vận. Nhớ lại năm xưa chính quyền Ngụy dưới sự bảo hộ của Mĩ nhưng rồi biết không thể thắng Mĩ đã bỏ lại chính quyền Ngụy sau hiệp định Paris để rồi Ngụy quyền thua tơi tả trốn chạy khỏi sự trả thù của quần chúng cách mạng.
Tôi không phủ nhận rằng chúng ta không nên hợp tác với Mĩ, tôi cũng không khẳng định chúng ta nên hợp tác duy nhất và tập trung với một đối tác là Nga hay là Trung Quốc. Hợp tác phải đặt trong tương quan của lợi ích quốc gia và dân tộc, trong hoàn cảnh lịch sử vận động của đất nước, đó là lợi ích lâu dài và chủ quyền dân tộc, ảnh hưởng ở tầm vĩ mô chứ không thể là chỉ nhìn vào bề ngoài mà quy kết cho vấn đề hợp tác quan hệ đối với đất nước. Và thực tế hiện nay, VN chúng ta đang hợp tác với tất cả các quốc gia trên thế giới vì lợi ích đất nước mà không coi thường hay đánh giá mức độ hợp tác với ai. Tuy nhiên, nếu đưa ra nhận xét và lựa chọn quan hệ hợp tác trên hai đối tác Nga-Mĩ đối với VN thì theo tôi chúng ta nên đặt niềm tin vào đối tác lâu đời là ông bạn Nga của chúng ta nhiều hơn là so với Mĩ, bởi thực tiễn đang chứng minh cho chúng ta thấy bàn tay kiến tạo của Mĩ đối với các quốc gia có sự hiện diện của Mĩ là ra sao với những tấm gương điển hình như Irab, Syria, Lybia,... Đó là bài học để chúng ta tiếp thu và nhìn nhận.

Hiểu Minh
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"