Tại sao Hồ Chí Minh lại là ngọn đuốc dẫn đường cho một dân tộc bước quan thời kì tăm tối tăm tối???
Tại sao hiện tại không có những ngọn cờ cách mạng trong giới “dân chủ”???
Tại sao Hồ Chí Minh là trở thành ngọn cờ cho cách mạng Việt Nam??
…..
Ảnh: Hồ Chí Minh – Đẹp nhất tên người. Nguồn Internet
Có quá nhiều câu hỏi được đặt ra, và đương nhiên người mong muốn câu trả lời hơn ai hết chính là những vị đang “đấu tranh” cho “dân chủ, nhân quyền” Việt Nam - “dân chủ cuội”.
Để đưa thứ dân chủ đó vào Việt Nam, giới “dân chủ” có muốn có một ngọn cờ không? Xin thưa là có, còn nhớ hình ảnh của thanh niên Nguyễn Chí Trung (từng gặp tổng thống Bush), luật sư Nguyễn Văn Đài hay mới đây là hình ảnh của Lê Quốc Quân,… Họ nổi trội lắm chứ, nhưng trở thành một “ngọn cờ” “đấu tranh” đích thực còn gặp nhiều trở ngại lắm, mà cái đó là do những nguyên nhân sau:
Thứ nhất, “đấu tranh” của những con người hiện nay trong làng “dân chủ” hoàn toàn khác với ngày xưa, họ đâu có đấu tranh cho giải phóng dân tộc, đâu đấu tranh cho một khát vọng của một đất nước sau bao năm bị giành mất quyên tự chủ, đâu bước vào cuộc đấu tranh bằng bàn tay trắng… Hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước với đôi bàn tay trắng là một hình ảnh vô cùng đẹp và nhân văn. Hiếm có một người nào trên thế giới tìm đường đi giải phóng dân tộc lại đâm thắng tới “hang cọp” như chủ tịch Hồ Chí Minh. Đi bằng cái khổ, cái khó, hơn hết người hiểu được giá trị của cuộc sống. Nó khác hoàn toàn với những người “đấu tranh” hiện tại đây. Họ, thích dân chủ, nghe tuyên truyền dân chủ, nghĩ về dân chủ, hành động theo kiểu dân chủ, nhưng bản chất không phải là dân chủ. Có ông nào đi đấu tranh, hoạt động vì xã hội lại muốn phần hơn về mình chứ đặc biết không có chuyện hành nghề “dân chủ” như số nhà “đấu tranh” dân chủ này.
Thứ hai, thế giới hiện tại tạo quan hệ với nhau theo mối quan hệ đan xen, đối tác, đối tượng, chơi thân nhau về kinh tế, nhưng không có nghĩa sẽ chơi đẹp trên bàn cân chính trị, hay đơn giản là tôn trọng văn hóa của nhau. Vậy nên, không ngạc nhiên khi Mĩ chi hành tỷ đô cho hoạt động tình báo, thu thập thông tin các nước trên thế giới. Việt Nam cũng không năm ngoại lệ. Tại sao, một số tổ  chức NGO quốc tế chỉ chấm chọn một số con người sở tại làm ngọn cờ “đấu tranh”, làm đầu mối nhận tài trợ. Bởi chính họ mang hai chữ “đấu tranh”, đó chỉ là hình thức kéo dài cánh tay thu thập tin tức, tình hình đối phương mà thôi.
Thứ 3, dưới tác động tiêu cực của kinh tế thị trường, hiện tại, mọi thứ đều có thể kinh doanh được, mọi thứ có thể biến thành cái nghề hái tiền, miễn là có nhu cầu,  có thị trường. Mỹ và các nước tư bản phương Tây đang muốn xuất bản thứ dân chủ, nhân quyền mang đặc trưng của xã hôi tư bản chủ nghĩa. Thứ dân chủ chỉ đúng với một bộ phận người trong xã hội của họ và quan trọng là những người có tiền, có thế. Vậy nên, không ngạc nhiên khi những “con chiên” dân chủ rong đuổi trên các địa bàn, tìm những mảnh đất màu mỡ đề khai thác thứ “dân chủ, nhân quyền” đấy. Trong đó, dân oan khiếu kiện; đồng bào giáo dân, vùng dân tộc thiểu số,…là những địa bàn màu mỡ, địa bàn tiềm năng để có thể đẩy thứ hàng hóa “dân chủ, nhân quyền” đó xuống mà không cần suy nghĩ.
Nghĩ tới con đường đấu tranh đó mà càng thấy khâm phục hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh hơn, Người, đơn giản mà lại thiết thực, đi sâu vào lòng người hơn ai hết. Người - ngọn đuốc sáng cho dân tộc Việt Nam, một vị lãnh tụ tinh thần cho chúng ta mãi mãi. Học người, noi theo gương của người để sớm bài trừ thứ “cách mạng dân chủ, nhân quyền” nửa mùa đang được tiến hành âm thầm,  nguy hiểm của giới dân chủ trong nước.
Niềm Tin


Gần đây, với sự kiện bầu cử ở Miến Điện, phe đối lập lên nắm quyền đang trở thành một chủ để bàn tán của không chỉ trong khu vực mà là cả thế giới. Nó thành công hay không chưa ai khẳng định được, việc thay đổi người lãnh đạo ở đây suy cho cùng cũng chỉ là thay đổi con người, bình mới rượu cũ. Thế nhưng, với cơ số nhà “đấu tranh cho dân chủ” Việt Nam (có thể gọi là “râm chủ” - Theo cách gọi của nhà báo Nguyễn Phương Hùng. KGB hải ngoại) thì nó như “liều kích thích” cho tăng trưởng “dân chủ” tại Việt Nam. Đặc biệt, trên các trang mạng mà râm chủ làm quản trị như: Fanpge Việt Tân,  Nhật kí yêu nước; trên các web như: rfa, bbc, radiochantroimoi; trên các blog như: dân làm báo,  dân quyền,....thì như cá gặp nước, đưa ra các bình luận, các bài tuyên truyền các kiểu. Hơn thế nữa, chúng còn đòi Việt Nam phải học theo cách làm của Miến Điện.
Đáng chú ý hơn, một nhóm người Việt Nam do Hoàng Tứ Duy cầm đầu, tổ chức sáng Miến Điện để thực hiện cái gọi là “Bài học từ Miến Điện”, và chính y cũng nhận mình là ban tổ chức.
Ảnh:  Hoàng Tứ Duy tại Miến Điện (người nam không đeo kính)
Về Hoàng Tứ Duy, y là một người Việt Nam đang sinh sống ở Mỹ, nhưng hiện đang cộng tác cho tổ chức khủng bố Việt Tân ở cương vị là Phát ngôn nhân. Những người đi theo y trong chuyến đi này cũng là những thành viên của tổ chức Việt Tân.
Vậy họ đại diện cho ai??? Việt Nam hay khủng bố Việt Tân???
Chắc quá rõ ràng rồi, họ, nhân danh phái đoàn đi Miến Điện, nhưng đó không thể là đại diện của Việt Nam. Việc thực hiện chuyến đi này chỉ với mục đích là đi theo quan thầy mà thôi. Bởi tại buổi tổ chức sự kiện này xuất hiện một số  chính giới nước ngoài. Đương nhiên, chính giới nước ngoài, họ là người đang ở quốc gia thực thi mô hình xã hội đó, họ không nhất thiết phải đi học từ Miến Điện. Ở đây, việc đi đó như thể “dẫn đường” cho lớp người Việt Nam chóp pu ở nước ngoài mà thôi.
Vậy việc không đại diện cho Việt Nam, chỉ đại diện cho lợi ích của tổ chức khủng bố Việt Tân thì cũng cần nêu ra rõ ràng, đừng để xẩy ra sự nhầm lẫn ở đây, đồng thời đừng lợi dụng phái đoàn Việt Nam để làm thay việc của Việt Nam. Chúng tôi, người Việt Nam trong nước có cách làm khác, không cần sự hiện diện của các bạn.
Nói về việc thay đổi của Miến Điện, sự thắng thế của đảng đối lập. Chúng ta cũng cần nhìn nhận cẩn thận, liệu sự thay đổi đó có là đáng kể, khi quân đội vẫn giữ số ghế nhất định trong quốc hội. Quân đội vẫn là một thế lực và gần như Đảng phái muốn thành lập nhà nước thì phải kết hợp một cách ràng buộc với quân đội mới lãnh đạo được đất nước. Liệu Miến Điện có thể đang đi lại con đường của Thái Lan không???
Tác giả xin được trích lại một số đoạn bình về thay đổi ở Miến Điện:
“Cuộc bầu cử năm 2010 được biết đến với gian lận tràn lan, và được xem là không đủ tự do và công bằng. Cuộc bầu cử năm 2015 sẽ được tổ chức theo những quy trình minh bạch và nghiêm ngặt hơn với sự có mặt của các giám sát viên quốc tế, nhưng nó sẽ không nhất thiết được coi là hợp pháp khi quân đội vẫn tiếp tục kiểm soát nghiêm ngặt các hoạt động chính trị.” (http://www.eastasiaforum.org/2015/08/06/myanmars-political-destination-still-unknown/)
“Tình hình chính trị quốc gia ở Myanmar bây giờ về một khía cạnh nào đó được đặc trưng bởi các đảng và các cá nhân đi theo những mảnh ý thức hệ riêng lẻ và tập trung vào những mục đích chính trị của đảng họ, mà không phản ứng lại một cách tới nơi tới chốn những mối quan tâm rộng rãi của người dân.” (http://nghiencuuquocte.net/2015/08/19/dich-den-chinh-tri-cua-myanmar-van-con-bat-dinh/#sthash.BGpG18lh.dpuf)
“Những nhà lãnh đạo của Myanmar sau năm 2015 sẽ phải kế thừa những thách thức đáng kể. Quan trọng nhất là phải đạt được một nền pháp quyền hiệu quả: trước khi đạt được các tiến bộ đáng kể trong việc đưa nền pháp quyền bén rễ vào mọi khía cạnh của xã hội thì những chính sách kinh tế – xã hội khả thi sẽ rất khó thực hiện, và việc bảo vệ tự do và quyền của mỗi cá nhân sẽ là bất khả thi.”
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"