Những tưởng sau bản án 4 năm tù, 4 năm quản chế tại phiên tòa phúc thẩm cuối năm 2007, Nguyễn Văn Đài sẽ quay đầu là bờ, làm một công dân đúng nghĩa, sống và làm việc theo đúng quy định của pháp luật. Thế nhưng, vừa hết 4 năm quản chế, Đài đã bị cơ quan công an Việt Nam bắt với hành vi "Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam", theo Điều 88 - Bộ luật hình sự. Các quyết định tố tụng của CQĐT đã được Viện KSND Tối cao phê chuẩn.
Thời gian gần đây, đài liên tục có những bài viết trên trang facebook cá nhân của mình, cũng như những bài phỏng vấn với tổ chức phản động ở bên ngoài, trong đó có Việt Tân, một tổ chức khủng bố đã được Mỹ và Việt Nam công nhận (các bạn có thể trực tiếp xem qua trang tin facebook của Đài)
Đúng là cái giá phải trả. Với những hành vi coi thường Nhà nước Việt Nam, xúc phạm lãnh đạo nhà nước. Tuy nhiên, việc Đài bị bắt dường như là một sự thiếu hụt lớn đối với những nhà “dân chủ” trong nước. Trên hết, Đài chính là một trong những đầu mối chịu trách nhiệm phân phối tiền cho các hoạt động chống đối Đảng và Nhà nước Việt Nam ở trong nước. Sự liên quan của Đài với Việt Tân đã khiến Đài càng ngày càng dấn thân vào con đường tội lỗi, tù đày. Thứ lí tưởng nửa mùa của Việt Tân đang tạo ra ảo vọng nguy hiểm và khiến con người ta mất phương hướng. Thực chất của thứ lí tưởng đấy là việc phát triển thị trường cho mặt hàng “dân chủ kiểu Mỹ” mà thôi.
Cái giá phải trả đó không chỉ đối với Đài mà còn đối với hệ thống chóp pu đang đi theo y, xem y như một thần tượng, tìm cách bấu vúi y để tồn tại. Cái giá phải trả đối với những người này là đã tin tưởng nhầm người, tôn thờ thứ lí tưởng “dân chủ kinh doanh”. Sự hoảng loạn của đàn em Đài đang biến môi trường xã hội facebook trở nên u ám, ô nhiêm hơn bao giờ hết. Chúng nhầm tưởng rằng, việc chia sẻ những suy nghĩ của mình trên facebook một cách vô văn hóa đó la việc bình thường, là cảm xúc mà quên đi rằng, còn có những người xung quanh, còn có cái chung trên facebook là “bảng tin”, là nơi ai cũng có thể nhìn thấy.
Ảnh: Đàn em Đài đang hoảng loạn văng tục (nguồn: Internet)
Cái giá đó sẽ là không đắt nếu như xã hội này muốn xây dựng kĩ cương, xây dựng nhà nước pháp quyền mà hơn hết là đào tạo lại tư duy của một con người. Đài sai, đó chỉ là một người, nhưng để Đài ngoài xã hội, Đài sẽ như một mầm bệnh có thể lây lan cho những người khác.
Ảnh: Sức mạnh pháp luật là thượng tôn (Nguồn Internet)
Do vậy, mong cơ quan điều tra sẽ tiếp tục cũng cố chứng cứ, tài liệu để sớm đưa ra bản án đối với Nguyễn Văn Đài. Từ đó lấy lại kĩ cương cũng như trật tự, đồng thời xây dựng một quy chuẩn của sự tự do, tự do nhưng không quá trớn, theo khuôn khổ.
Bạn đọc có thể tham khảo thêm lịch sử của Nguyễn Văn Đài:
Nguyễn Văn Đài sinh năm 1969 Yên Vĩnh, Dạ Trạch, Khoái Châu, Hưng Yên, trong một gia đình công chức. Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, không đỗ Đại học, Đài đã đi học Trung học Kỹ thuật điện ở Sóc Sơn - Hà Nội, rồi đi học nghề ở Đức. Về nước, nhờ quan hệ của bố đẻ, trước đây là Đội trưởng Đội xe của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Đài đã xin vào học hệ Đại học mở rộng của Trường đại học Luật mà không phải thi đầu vào, rồi lại xoay xở được chuyển tiếp lên hệ chính quy. Ra trường 7-8 năm với đầy đủ bằng cấp nhưng Đài mãi chưa được công nhận là luật sư thuộc Đoàn Luật sư Hà Nội, phải dùng tới “chiêu” đi đường vòng xin làm luật sư Đoàn Luật sư tỉnh Vĩnh Phúc năm 1999, rồi lộn trở lại Đoàn Luật sư Hà Nội năm 2002, và dần dần lún sâu vào con đường ảo tưởng trở thành chính trị gia dân chủ nhờ các cuộc cách mạng đường phố như ở Đông Âu, Bắc Phi và Trung Đông khi đó
Chính những hoạt động của Nguyễn Văn Đài đã khiến Đài bị Toà án nhân dân TP Hà Nội tuyên phạt 4 năm tù, 4 năm quản chế tại phiên tòa phúc thẩm cuối năm 2007 cùng với Lê Thị Công Nhân. Luật sư bào chữa cho Đài, Nhân là Lê Công Định cũng không bao lâu sau đó đứng trước vành móng ngựa với tội danh “Hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”
Niềm Tin



Kỳ Anh - Hà Tĩnh, những năm gần đây là một điểm sáng trên bản đồ về phát triển kinh tế, tốc độ tăng trưởng kinh tế tăng vùn vụt chóng mặt, khiến ai nấy đều muốn đổ đến tìm kiếm cơ hội. Nhưng cũng đi liền với sự nhiễu nhương, bởi nơi đó, vấn đề giải tỏa mặt bằng, người dân có đôi chút tâm tư về giá đất, nhưng bị lắm kẻ dân chủ giả cầy, đám linh mục giả đạo xúi giục, đã gây nên bao điều phiền toái cho chính quyền và đe dọa không nhỏ đến sự phát triển của nơi đây.
Kỳ Anh - Hà Tĩnh xưa nay nói thẳng là một vùng đất nghèo mạt rệp, nói thế cho nhanh. Đặc sản là gió lào cát trắng và nói toạc móng heo ra là có cả phò cỏ đường 1 A đoan thị trấn Voi, cái này ai đi qua đây thì kiểm chứng trực tiếp. Đến nỗi trước đây bà Huyện Thanh Quan đã miêu tả trong bài thơ “Qua Đèo Ngang” rằng “cỏ cây chen lá đá chen hoa, chú tiều, chợ mấy nhà..” những tính từ sầu thảm điêu linh, nghèo nàn. Ấy vậy mà Kỳ Anh hôm nay bỗng trở mình tỉnh giấc, bật dậy mạnh mẽ vươn rộng, tiến dài. Nguyên nhân ắt hẳn ai ai cũng biết, đó là tỉnh Hà Tĩnh đã thu hút đầu tư nước ngoài cũng như từ vốn ngân sách Trung Ương để phát triển khu kinh tế cảng Vũng Áng, một trong những khu kinh tế công nghiệp nặng đồ sộ, tầm cỡ nhất cả nước. Một tin vui, thắng lợi lớn cho kinh tế tỉnh Hà Tĩnh nói chung và huyện, thị xã Kỳ Anh nói riêng, ấy vậy nhưng vẫn có những kẻ rắp tâm phá hoại chính sách này. Cụ thể là dăm lượt bảy lần chính quyền giải tỏa mặt bằng đất không được, hàng loạt chính sách như đền bù thỏa đáng, cấp đất tái định cư, cấp đất xây nhà thờ…mà một bộ phận giáo dân giáo xứ Đông Yên bị xúi giục vẫn chây lỳ không chịu di dời để phục vụ chính sách phát triển kinh tế chung.
Ảnh Khu kinh tế Vũng Áng (nguồn: Internet)
Về phát triển kinh tế, chúng ta cần phải đánh đổi, không thể một mình ăn cả đôi đường, đó là chân lý. Các giáo dân không thể vừa muốn có công ăn việc làm, kinh tế phát triển mà vẫn muốn bám ruộng, giữ vườn. Chính quyền nếu không giải tỏa mặt bằng kịp thì nhà đầu tư sẽ bỏ Việt Nam mà đi xứ khác, lúc đó có gọi họ cũng chẳng thèm quay đầu lại và Kỳ Anh, Hà Tĩnh nghèo lại hoàn nghèo. Lại có nhiều luận điệu trên mạng rằng không giải tỏa mặt bằng được là do áp giá đền bù chưa thỏa đáng, mà lời từ mồm đám dân chủ và bọn Việt Tân là “chính quyền cướp đất của người dân”. Một lý lẽ nực cười, áp giá đất có cả một Hội đồng giải phóng mặt bằng và áp giá đất theo đúng thị trường. Và là một vùng phát triển trọng điểm, Nhà nước thậm chí còn áp giá cao hơn cả nơi khác với mong muốn kéo nhà đầu tư đến nhanh hơn với Vũng Áng.
Rồi còn cả lý lẽ chầy bửa rằng chính quyền đập nhà thờ…xin lỗi, đừng lôi giáo dân và nhà thờ ra hỡi đám dân chủ thối mồm. Vì chủ trương chung, chính quyền đã có các chính sách tái định cư, cấp đất xây nhà thờ mới để đảm bảo tín ngưỡng tôn giáo cho bà con giáo dân, xin đừng đánh tráo bản chất sự việc và lợi dụng tôn giáo một cách trơ trẽn. Quan trọng nhất đó là kính Chúa thương người, chứ lòng tin vào Chúa không nằm ở vị trí, độ to đẹp của một nhà thờ.
Ảnh Khởi công xây dựng nhà thờ xứ Đông Yên tại khu tái định cư (nguồn: Internet)
Vậy còn lý lẽ gì để bà con giáo dân níu giữ ruộng vườn khi mọi quyền lợi đã được chính quyền đảm bảo? Bà con giáo dân quên đi rằng chính trang tin của Giáo phận Vinh cũng đã từng đăng một bài “Giáo xứ Đông Yên: Vận hội mới bên dãy Hoành Sơn hùng vĩ” và cổ vũ cho chính sách phát triển kinh tế của chính quyền. Nhưng hôm nay, người dân Đông Yên một bộ phận vẫn không chịu chấp nhận di dời đến khu tái định cư, vẫn cố thủ trong khi đa phần các hộ khác đã di dời. Đó trên hết là hành vi chống lại cộng đồng, chống lại chính sách phát triển chung với ý thức mong đất nước thụt lùi, kinh tế lạc hậu.
Vẫn biết thực trạng trên xảy ra là do có những kẻ xấu đứng đằng sau, điều này không lạ. Một ví dụ điển hình dễ thấy là cứ mỗi khi Đông Yên có vấn đề gì dù là nhỏ nhất ngay lập tức có khối tên dân chủ giả cầy kiểu JB Nguyễn Hữu Vinh nắm tin rất nhanh và loan báo khắp chốn. Và cũng có một số ít linh mục với dã tâm hắc ám đã xúi giục giáo dân chống lại chính sách phát triển chung của đất nước.
Kẻ xấu thì thời nào cũng có, Trần Ích Tắc hay Lê Chiêu Thống núp dưới kiểu này kiểu kia không thiếu. Nhưng bà con giáo dân Đông Yên nếu tỉnh táo sẽ nhận diện rõ ràng kẻ đeo mặt nạ. Bà con hãy nhớ rằng “có thực mới vực được đạo”, nếu kinh tế mà cứ ì ạch, tiêu điều thì chỉ nghe mỗi linh mục giảng cũng chẳng bao giờ no nổi, mà các linh mục lúc đó cũng chắc gì đã chịu về Đông Yên để quản xứ.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"