Tại sao Hồ Chí Minh lại là ngọn đuốc dẫn đường cho một dân tộc bước quan thời kì tăm tối tăm tối???
Tại sao hiện tại không có những ngọn cờ cách mạng trong giới “dân chủ”???
Tại sao Hồ Chí Minh là trở thành ngọn cờ cho cách mạng Việt Nam??
…..
Ảnh: Hồ Chí Minh – Đẹp nhất tên người. Nguồn Internet
Có quá nhiều câu hỏi được đặt ra, và đương nhiên người mong muốn câu trả lời hơn ai hết chính là những vị đang “đấu tranh” cho “dân chủ, nhân quyền” Việt Nam - “dân chủ cuội”.
Để đưa thứ dân chủ đó vào Việt Nam, giới “dân chủ” có muốn có một ngọn cờ không? Xin thưa là có, còn nhớ hình ảnh của thanh niên Nguyễn Chí Trung (từng gặp tổng thống Bush), luật sư Nguyễn Văn Đài hay mới đây là hình ảnh của Lê Quốc Quân,… Họ nổi trội lắm chứ, nhưng trở thành một “ngọn cờ” “đấu tranh” đích thực còn gặp nhiều trở ngại lắm, mà cái đó là do những nguyên nhân sau:
Thứ nhất, “đấu tranh” của những con người hiện nay trong làng “dân chủ” hoàn toàn khác với ngày xưa, họ đâu có đấu tranh cho giải phóng dân tộc, đâu đấu tranh cho một khát vọng của một đất nước sau bao năm bị giành mất quyên tự chủ, đâu bước vào cuộc đấu tranh bằng bàn tay trắng… Hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh ra đi tìm đường cứu nước với đôi bàn tay trắng là một hình ảnh vô cùng đẹp và nhân văn. Hiếm có một người nào trên thế giới tìm đường đi giải phóng dân tộc lại đâm thắng tới “hang cọp” như chủ tịch Hồ Chí Minh. Đi bằng cái khổ, cái khó, hơn hết người hiểu được giá trị của cuộc sống. Nó khác hoàn toàn với những người “đấu tranh” hiện tại đây. Họ, thích dân chủ, nghe tuyên truyền dân chủ, nghĩ về dân chủ, hành động theo kiểu dân chủ, nhưng bản chất không phải là dân chủ. Có ông nào đi đấu tranh, hoạt động vì xã hội lại muốn phần hơn về mình chứ đặc biết không có chuyện hành nghề “dân chủ” như số nhà “đấu tranh” dân chủ này.
Thứ hai, thế giới hiện tại tạo quan hệ với nhau theo mối quan hệ đan xen, đối tác, đối tượng, chơi thân nhau về kinh tế, nhưng không có nghĩa sẽ chơi đẹp trên bàn cân chính trị, hay đơn giản là tôn trọng văn hóa của nhau. Vậy nên, không ngạc nhiên khi Mĩ chi hành tỷ đô cho hoạt động tình báo, thu thập thông tin các nước trên thế giới. Việt Nam cũng không năm ngoại lệ. Tại sao, một số tổ  chức NGO quốc tế chỉ chấm chọn một số con người sở tại làm ngọn cờ “đấu tranh”, làm đầu mối nhận tài trợ. Bởi chính họ mang hai chữ “đấu tranh”, đó chỉ là hình thức kéo dài cánh tay thu thập tin tức, tình hình đối phương mà thôi.
Thứ 3, dưới tác động tiêu cực của kinh tế thị trường, hiện tại, mọi thứ đều có thể kinh doanh được, mọi thứ có thể biến thành cái nghề hái tiền, miễn là có nhu cầu,  có thị trường. Mỹ và các nước tư bản phương Tây đang muốn xuất bản thứ dân chủ, nhân quyền mang đặc trưng của xã hôi tư bản chủ nghĩa. Thứ dân chủ chỉ đúng với một bộ phận người trong xã hội của họ và quan trọng là những người có tiền, có thế. Vậy nên, không ngạc nhiên khi những “con chiên” dân chủ rong đuổi trên các địa bàn, tìm những mảnh đất màu mỡ đề khai thác thứ “dân chủ, nhân quyền” đấy. Trong đó, dân oan khiếu kiện; đồng bào giáo dân, vùng dân tộc thiểu số,…là những địa bàn màu mỡ, địa bàn tiềm năng để có thể đẩy thứ hàng hóa “dân chủ, nhân quyền” đó xuống mà không cần suy nghĩ.
Nghĩ tới con đường đấu tranh đó mà càng thấy khâm phục hình ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh hơn, Người, đơn giản mà lại thiết thực, đi sâu vào lòng người hơn ai hết. Người - ngọn đuốc sáng cho dân tộc Việt Nam, một vị lãnh tụ tinh thần cho chúng ta mãi mãi. Học người, noi theo gương của người để sớm bài trừ thứ “cách mạng dân chủ, nhân quyền” nửa mùa đang được tiến hành âm thầm,  nguy hiểm của giới dân chủ trong nước.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"