Một phép tính không có trong toán học, nhưng nó đã được chứng minh trong thực tế xã hội Việt Nam thời gian gần đây.
61 là số “đảng viên trung thành”  kí vào “thư ngỏ” gửi bộ chính trị,  Ban chấp hành trung ương và đảng viên với nội dung thư tỏ ý lo lắng thời cuộc, vận mệnh nước nhà và đưa ra kiến nghị đa nguyên, đa đảng…
72 là số “nhân sĩ, trí thức” kí vào một bản kiến nghị sửa đổi hiện pháp và dự thảo một hiến pháp mới gửi Quốc hội năm 2013
Và 127, đây là con số “nhân sĩ, trí thức” mới đây kí vào kiến nghị gửi Bộ chính trị và trung ương Đảng vào thời điểm trước hội nghị Trung ương lần thứ 13.
Ảnh: Trí thức cần phát huy đúng chỗ. Nguồn Internet
3 bức thư ngỏ, kiến nghị gửi ở 3 thời điểm khác nhau nhưng đều mục đích cuối cùng là đòi đa nguyên, đa đảng, bỏ học thuyết Mac Lenin, bỏ con đường xây dựng đất nước mà lịch sử đã lựa chọn. Kết quả bằng KHÔNG đó là một minh chứng cho sự kiên định, cho sự tôn trọng, kế thừa lịch sử. Không quá khi khẳng định rằng,  những “nhân sĩ, trí thức” là những con người nửa mùa,  nhưng người đã bị “thất sủng” với xã hội, nay cố tụ lại với nhau để giấy lên một thứ phong trào vô nghĩa cho giới trí thức. Nhưng, đánh bóng lại tên tuổi của mình bằng cái hình thức đó đâu phải là cách tốt nhất, mà thực sự đó là sự vô ơn của con người đã được chế độ đào tạo; sự vô trách nhiệm của những người mang tri thức không đi nghiên cứu mà rỗi rãi thời gian vô nghĩa; sự vô kỉ cương khi bản thân họ là những người từng nằm trong tổ chức chính trị xã hội, nhưng không biến mình thành tấm gương và biến mình thành bức tường cản đường phát triển của giới trẻ và của xã hội.
Hiện có nhiều trang mạng có bình luận khác nhau về việc đưa thư ngỏ của những “nhân sĩ, trí thức”, nhưng ở góc độ là một người thuộc thế hệ sau, bản thân tác giả nhận thấy,  họ là những con người lập trước chính trị tư tưởng không vững, chỉ một cơn gió nhẹ của làn sóng cách mạng màu, bạo loạn lật đổ mà mới đây nhất là làn gió của cuộc bầu cử ở Miến Điện là khiến họ sớm bị “ốm”, mặc dù, những làn gió đó hiện cũng chưa mang lại một “hơi mát”, “sinh khí mới” cho chính các dân tộc sở tại.
Kết quả của sự thờ ơ của xã hội với những kiến nghị lần thứ 3 của 127 “nhân sĩ, trí thức” là không ngẫu nhiên, là không tùy tiên, mà đó là sự suy xét kĩ càng trước nhiệm vụ lịch sử của Đảng và Nhà nước ta, là sự chọn lựa của dân tộc. Một dân tộc kiên cường, trải qua chiều dài lịch sử, đâu thễ dễ dàng sụp ngã chỉ vì thứ ngoại lai, thứ chủ nghĩa can thiệp của các nước lớn được chứ. Sẽ là tốt hơn nếu 127 người đó có tư tưởng vững vàng, kiên định cống hiến cho xã hội này, nhưng sự đời oái ăm, “nhân sĩ, tri thức” được giáo dục như 127 con người đó mà còn không nghĩ cho quốc gia thì bạn đọc có thể hiểu được sự “tụt hậu” của đất nước được đề cập trong bản kiến nghị của họ rồi đấy.
Niềm Tin




| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"