Nhắc đến cụm từ "thương phế binh VNCH", bất chợt tôi nhớ đến hình ảnh những tàn quân tranh giành nhau chỗ để đu bám càng trực thăng để tỵ nạn sang "thiên đường" Mỹ, lòng chợt thấy nhói. Tại vì sao? Cùng chung một dòng máu, một màu da, một thứ tóc, cùng một quê cha đất tổ nhưng chỉ vì lợi ích, tham lam vật chất mà họ đã bất chấp tất cả để trở thành tay sai cho Đế quốc Mỹ sang phá hoại Việt Nam. Chiến tranh đã lùi xa hơn 40 năm về trước, nếu như ngày 30/4/1975 trở thành ngày đại vui của cả dân tộc VN vì từ nay Bắc-Nam thống nhất, dân tộc đã độc lập, tự do thì cũng ngày này đối với những kẻ từng làm tay sai cho Đế quốc Mỹ, họ coi đó là ngày "quốc hận". Bởi lẽ, thừa nhận khi Bắc - Nam thống nhất, họ không còn “cha”nuôi khi Mỹ rút quân về nước, họ không còn đồng tiền do-la nuôi dưỡng cuộc sống sung túc mà không phải lao động nặng nhọc, họ không còn kênh kiệu, huênh hoang, ra oai với những người dân chân chất khác…
Phương thức theo diện HO hay diện con lai mà nhiều người, đặc biệt là những kẻ từng trung thành với Mỹ và làm tay sai cho chế độ VNCH chưa kịp hí hửng, reo mừng vì ngỡ là tốt đẹp, nhân đạp này của người Mỹ thì đã hụt hẫng vì đó cũng chỉ là một trong những mưu kế lợi dụng họ mang tên “thiên đường”. Diện HO này chỉ dành cho những người từng giữ các chức vụ cao trong nguỵ quyền Sài Gòn, những người thân có quan hệ vợ-chồng hoặc con cái…của sĩ quan VNCH hoặc làm việc cho Mỹ. Ngoài ra, đó cũng là một phần trong âm mưu “hậu chiến” nhằm xây dựng đội ngũ người Việt cực đoan ở hải ngoại, thù địch với chính quyền hiện tại trong nước và Mỹ sẽ sử dụng đội ngũ này để tiến hành những hoạt động chống phá VN từ bên ngoài kết hợp với những sâu mọt biến chất ở bên trong.
Ảnh và chú thích ảnh: Những đứa trẻ được sinh ra với hình hài dị dạng bởi bố mẹ chúng bị nhiễm chất độc màu da cam-dioxin – sản phẩm của hàng triệu tấn bom đạn, hàng triệu lít chất độc màu da cam mà Đế quốc Mỹ cùng các thương phế binh VNCH – những tay sai trung thành của “thiên đường” Mỹ đã rải thảm xuống mảnh đất chữ S mang tên Việt Nam này (Nguồn: Intetnet)
Chưa kể đến, sau hơn 40 năm kết thúc chiến tranh, người Mỹ mới “động đậy” diện HO trên, liệu nó đã quá muộn màng? Khi mà những sĩ quan, hạ sĩ quan và lính VNCH từng chiến đấu trung thành với Mỹ liệu rằng đến giờ có bao nhiêu người còn sống, còn sức khoẻ để sang “thiên đường” định cư?
Theo luận điệu của đài phản động RFA thì hiện nay có “khoảng hơn 500 cựu sĩ quan và 15.000 hạ sĩ quan cùng binh sĩ thương phế binh VNCH đang sinh sống ở VN” – con số so với con số hơn 90 triệu dân VN hiện tại thì đó quả không phải là quá lớn. Điều đáng nói ở đây, sau bao nhiêu năm chiến tranh đã lùi xa, trên các trang tin không chính thống, các trang mạng xã hội, lũ những kẻ khoác tấm áo choàng “đấu tranh”, “dân chủ”, “nhân quyền” lại như “dàn đồng ca” theo mùa cứ ra rả những giọng điệu xuyên tạc chính sách, chủ trương về thương phế binh VNCH sau chiến tranh của Đảng, Nhà nước. Điều nực cười là những kẻ suốt ngày chỉ biết ra rả “chém gió” trên chỉ biết đỗ vấy lỗi, vu khống chính quyền nhưng lại không bao giờ tự hỏi bản thân câu hỏi rằng: Những thương phế binh VNCH đã bị ai bỏ rơi trong hơn 40 năm qua? Chúng dường như đang vô tình hay cố ý quên rằng, chính người Mỹ đã bỏ rơi những thương phế binh VNCH – những người một thời đã vì đồng tiền của Mỹ mua chuộc mà trở thành lính cầm súng ra trận chĩa vào đồng bào của mình?
Tại sao nói: Hơn ai hết, chính Mỹ phải có trách nhiệm với các thương phế binh VNCH? Bởi các thương phế binh VNCH là hậu quả do chính người Mỹ gây ra. Nếu như Mỹ không tiến hành ném bom đạn xuống mảnh đất dẫu đã nhiều thương tích do chiến tranh gây ra để hòng biến Việt Nam thành sân sau của Mỹ trong mộng bá chủ thế giới của Đế quốc chuyên đi gây chiến tranh trên đất nước khác này thì sẽ không có con số thương phế binh VNCH như RFA đưa ra.
 Nếu như Mỹ không dùng đồng tiền để mua chuộc họ, biến họ từ những người nông dân chân chất, hiền lành, quanh năm chỉ biết “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, những anh trí thức với cặp kính cận với mớ kiến thức phục vụ cho đất nước…thành những kẻ máu lạnh, bất chấp tất cả, cầm súng bắn, giết cả đồng bào của mình. Nếu như Mỹ không dùng chế độ Nguỵ quyền VNCH tay sai ra sức đe doạ, tuyên truyền những luận điệu sai trái để lừa bịp những người dân đen; thậm chí dùng tới đòn kế lấy máu để tra tấn, uy hiếp những người dân để họ bắt buộc phải trở thành những người lính, tay sai và là tấm lá chắn sống cho quân Mỹ mỗi khi trực tiếp đụng độ với quân dân Việt Nam trong mỗi trận đánh. Những “thương phế binh”, những kẻ từng “ăn cơm quốc gia” cầm súng chĩa vào đồng bào của mình chỉ để bảo vệ bộ máy tay sai VNCH trung thành với Đế quốc Mỹ - kẻ mang bom đạn đến gieo rắc bao cái chết thương tâm, nước mất nhà tan trên mảnh đất cong cong hình chữ S này.
Tại sao Mỹ - kẻ gây ra vết thương lòng lẫn trên cơ thể, thậm chí là cả nỗi đau mất mát của những người ở lại lẫn ra đi chưa có hành động thiết thực nào để giúp đỡ các thương phế binh VNCH – những “đứa con” mà họ đã tốn bao tiền của, công sức để nuôi dưỡng một thời, trong khi đó, bọn chúng lại ra rả xuyên tạc, vu khống Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam không quan tâm tới thương phế binh VNCH?
Dẫu biết rằng, chiến tranh đã qua đi, không ai sống trong hận thù của quá khứ mãi, dẫu sao cũng là cùng màu da, thứ tóc, dòng máu Việt, thù hận cần được xoá nhoà nhưng khi những kẻ đẻ ra sản phẩm “thương phế binh VNCH” chưa chịu trách nhiệm cho chính “đứa con” của mình thì đừng ích kỷ khi bắt buộc người khác phải chịu trách nhiệm thay. Công bằng mà nói rằng, tại Việt Nam hiện nay, con số đáng quan tâm nhất nhì hiện nay là hơn 3 triệu người chết, hàng triệu người đang ngày đêm bị giày vò, cơn đau hành hạ từ chất độc màu da cam-dioxin, những đứa trẻ lớn lên trong hình hài dị dạng… Họ là những người dân vô tội, là hậu quả của bom đạn mà người Mỹ cùng đám tay sai VNCH mang đến rải thảm trên đất nước Việt Nam.
Phải chăng, luận điệu của lũ “zân chủ cuội” chỉ vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm của bản thân, của phe phái mình mà quên đi lợi ích của đại đa số người dân VN đang phải gồng mình gánh chịu? Tại sao những người dân vô tội đang ngày đêm chịu đựng nỗi đau cả vật chất lẫn tinh thần-hậu quả của chiến tranh mà phải quên đi nỗi đau của bản thân để quan tâm tới những kẻ - nguyên nhân chính gây ra nỗi đau cho chính mình? Hãy nhìn lại bản thân mình, nhìn lại hành động đối xử của “cha đẻ” “thiên đường” Mỹ rỗi hẵng “anh hùng bàn phím” bình “loạn” này nọ hỡi lũ “zân chủ cuội” não phẳng!

TRÙNG DƯƠNG
Đầu năm, đang vui vẻ yên lành lượn vài vòng in – tơ – net lấy không khí, chúc phúc cho mọi người thì gặp ngay phải bài viết của Việt Tân, có đính kèm cái video bố láo liên quan đến vụ giải phóng mặt bằng chợ Kỳ Anh – Hà Tĩnh, một sự dối trá đã bị lấp liếm hòng che mắt thiên hạ. Đó là lý do cho việc tác giả đưa ra bài viết đúng sự thật, liên quan đến việc giải phóng mặt bằng chợ Kỳ Anh, quê hương của tác giả.
Về chủ trương giải phóng mặt bằng tại địa điểm chợ Kỳ Anh cũ, đó là một chủ trương đường lối đúng đắn với mục đích quy hoạch lại đồng bộ, khoa học cơ sở hạ tầng của thị xã Kỳ Anh sau khi thực hiện việc chia tách huyện Kỳ Anh. Đó cũng là một bước đi của chính quyền trong việc xây dựng Kỳ Anh thành một trung tâm kinh tế liên hợp có quy mô lớn. Để phục vụ cho việc xóa bỏ chợ Kỳ Anh cũ chính quyền đã tiến hành lấy ý kiến tham vấn cộng đồng và tiến hành xây dựng chợ Kỳ Anh mới khang trang hơn với số vốn đầu tư ban đầu 720 tỷ đồng. Vậy nguyên cớ đâu mà có chuyện người dân đối đầu với lực lượng bảo vệ thi công trong ngày 26 tháng 12 năm 2015 vừa qua?
Ảnh chợ cũ Kỳ Anh lụp xụp (nguồn: Internet)
Lý do đầu tiên mà chúng ta dễ bị Việt Tân và những tờ báo trái chiều đưa tin bịp đó là Công an tiến hành cưỡng chế? Không hề có chuyện đó. Trong thực tế, Công an tiến hành bảo vệ thi công, đó là san lấp chợ Kỳ Anh cũ để tiến hành bàn giao đất cho dự án. Lực lượng Công an đang bị Việt Tân và đám phản động ăn tàn phá hại đất nước vu khống một cách trắng trợn, trong mọi trường hợp. Người dân chỉ là chưa hiểu rõ, vì xót với chút lợi ích trước mắt mà quên đi những mục tiêu chung của cộng đồng. Và vô tình tất cả đều bị một số kẻ khác lợi dụng để kích động chống lại chính sách chung phát triển đất nước.
Theo tôi biết, rất nhiều tiểu thương đã có nhiều ki ốt trong chợ mới Kỳ Anh do chính quyền xây dựng và bàn giao cho nhưng vẫn buôn bán ở chợ cũ, đây chính là thành phần a dua, đòi hỏi quyền lợi. Như vậy đây vẫn là những người hai mặt, đã chấp nhận nhưng đằng này vẫn cố giữ vị trí cũ, đằng nào cũng muốn ăn cả. Hạng này chỉ chửi bới thi công cho có lệ.
Rất nhiều lý do mà Việt Tân và đám lâu la đã công kích vụ này bởi đây là một vụ béo bở mà chúng nghĩ có thể khai thác được hòng phá hoại chính sách xây dựng đất nước của những người Cộng sản. Đơn giản bởi nó liên quan đến giáo dân, liên quan đến lợi ích tiểu thương trong vùng và là nơi tập trung những dự án trọng điểm của miền Trung. Đây là mấu chốt để những kẻ chống Cộng tìm cách tạo ra và khoét sâu vết nứt giữa chính quyền với người dân nơi đây.  Nhưng trên thực tế, trong vụ việc vừa qua việc thi công không bị cản trở mấy, người dân đa số sau khi được thuyết phục đã rời bỏ vị trí chợ cũ và chuyển đến chợ mới. Vậy chuyện chẳng có gì lớn lao cả.
Ảnh Chợ mới Kỳ Anh (Nguồn: Internet)
Chúng ta biết rằng, mọi sự thay đổi đều phải chấp nhận trả giá. Chúng ta không thể muốn to cao hoành tráng, đẹp đẽ khang trang mà vẫn có thể giữ nguyên sơ ban đầu chợ cóc hàng rong. Người Việt Nam thường khen ngợi và tâng bốc sự phát triển của Singapore cũng như tài năng của ông Lý Quang Diệu. Nhưng ít ai biết rằng để có được sự phát triển vượt bậc thành Con rồng Châu Á như hôm nay ông Lý Quang Diệu đã phải có những biện pháp sắt máu, điều mà lãnh đạo Việt Nam chưa bao giờ làm được cho đến ngày hôm nay. Khi ông Lý Quang Diệu tiếp nhận đầu tư từ nước ngoài cho phép xây dựng các khu công nghiệp, cảng biển, các trung tâm thương mại khổng lồ thì đã có hàng loạt các nhà dân chủ, bọn trí thức rởm lên án, kêu gọi tẩy chay các chính sách đó. Nhưng Lý Quang Diệu với tầm nhìn vượt thời đại đã thẳng tay ra lệnh bắt bớ và tống giam những tên dân chủ giả cầy và đám trí thức rởm kia và tiếp tục thực hiện các chính sách của mình. Kết quả hôm nay các bạn thấy rồi đấy, Singapore luôn là một hình mẫu cho sự phát triển.
Người dân, có một bộ phận không hiểu, chỉ vì một chút lợi trước mắt mà ngăn cản lại việc thực hiện những chính sách lớn của Nhà nước. Nhưng nhiều kẻ hiểu nhưng muốn phá hoặc loại hiểu không đến nơi, nhìn không đến chốn mà phá thì tất cả đều đáng bị bịt mõm hoặc giam cầm. Chúng ta không thể đẽo một chiếc cày hoàn chỉnh nếu chúng ta đẽo nó giữa đường.
Quốc Thái


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"