Một con người không nhân cách, bỏ quê hương sau lưng và gần như đạp đổ lịch sử để trải đường cho danh vọng của mình. Một con người đã nửa kia của cuộc đời nhưng lại có cách nhìn nhận sự phát triển của xã hội lệch lạc và sớm đã bị xã hội Việt Nam tẩy chay cho cái thói “trở cờ”. Con người đó mang tên Bùi Tín, hiện đang định cư ở nước ngoài, gần như cái gốc Việt trong ông quá nhỏ để ông có thể suy nghĩ cho lợi ích của quốc gia, dân tộc.
Ảnh: Bùi Tín, kẻ đểu giả của lịch sử. Nguồn Internet
Tiếc thay cho lịch sử Việt Nam vì đã quá nhân từ khi dung túng cho một người như ông. Ông đã bay sang trời Tây, tuy nhiên, sự đểu giả của một con người trong suốt mấy mươi năm qua không hề mất. Đáng buồn hơn, ông này luôn có những bài bình luận đánh giá về tình hình trong nước như thế mình là một “chính khách”, “chuyên gia”. Trong dịp chuẩn bị cho đại hội 12 này, ông Tín đã có bài viết “Hãy sớm từ bỏ cái đuôi  định hướng XHCN” đăng trên trang tin “tểu” – một trang thông tin trái chiều, có nhiều bài viết phá hoại Việt Nam. Bài viết như một vết nhơ của một người từng là nhân sĩ, trí thức thời mở cửa của đất nước Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn chung mà nói, bài viết của y cũng không có gì là khác những người khác. Vẫn theo “mục tiêu” đa nguyên, đa đảng ở Việt Nam, bài viết đánh giá về định hướng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam và cho rằng đó là sự “không cần thiết” với xã hội Việt Nam hiện tại.
Trước lối suy nghĩ mang tính rập khuôn của giới “dân chủ cuội” nói chung và bản thân Bùi Tín nói riêng, tôi nhận thấy cần lắm một cuộc “cách mạng” thay đổi nhận thức cho họ. Hơn hết là nhận diện được tính chất phức tạp của xã hội nếu xẩy ra tình trạng tranh chấp quyền lực hay đơn giản là sự bất ổn về chính trị. Bài học của các nước Trung Đông, Bắc Phi hay Thái Lan là quá đủ để rút ra kinh nghiệm cho Việt Nam mình. Còn nhớ thông điệp của cuộc cách mạng các nước Bắc Phi luôn là “bỏ chế độ độc tài, phát triển dân chủ” nhưng cuối cùng, cái gọi là phát triển dân chủ đó chỉ là sự tranh giành quyền lực của các ông chủ lớn, các nhà chính trị gia có tiềm lực, có sự chống lưng của một quốc gia khác. Độc lập dân tộc, tự tôn của một quốc gia bỗng biến thành con bài chính trị của các nước lớn.
Với con đường chúng ta đang đi, đó là một con đường đúng, lịch sử đã lựa chọn. Con đường đó có được là nhờ sự hi sinh của các thế hệ đi trước. Đi theo nó, nghĩ là kiên định, nghĩa là vững vàng trong ý thức tự tôn dân tộc, chứ không thể “gió chiều nào theo chiều đó”, vì cái khó khăn của thời cuộc là bỏ đi cái tôi của mình, vứt bỏ thành quả của một thời máu lửa. Một khó khăn hiện tại khiến các bạn bỏ cuộc, nghĩa là trong tương lai bạn sẽ tiếp tục bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Mặt khác, sự khó khăn là điều luôn thường trực, vượt qua nó thì mới có thành công, bỏ cuộc nghĩa là bỏ đi sự cố gắng bấy nhiêu năm qua.
Cách suy luận của Bùi Tín là lấy tiêu cực trong xã hội, lỗi chủ quan của con người trong quản lý để đánh giá, bình luận về định hướng của đất nước.  Đáng lí, cái chất chuyên gia của những con người này nên phát huy trong việc cải tạo con người. Cải tạo nguyên nhân chủ quan để kìm hảm phát triển kinh tế, phát triển đất nước.
Niềm Tin





| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"