Trong tiến trình phát triển của một quốc gia từ trước đến nay thì vấn đề giáo dục luôn được coi là quốc sách hàng đầu và quan trọng nhất trong hệ thống các chính sách và vấn đề an sinh xã hội. Có thể thấy như thế nên chúng ta dễ hiểu được rằng, thời gian qua ở nước ta khi nhắc đến vấn đề giáo dục luôn nhận được sự quan tâm của cả nước cũng như các bậc phụ huynh hàng ngày luôn tâm huyết với con trẻ của mình.
Song song trong vấn đề giáo dục ở đất nước chúng ta hiện tại là việc hoàn thiện, bổ sung và chỉnh lí SGK theo từng giai đoạn, từng thời kì để có cách nhìn và phản ánh phù hợp với điều kiện cũng như thực tế lịch sử của đất nước ở từng giai đoạn và từng thời kì khác nhau. Với những gì nền giáo dục nước nhà đã và đang thể hiện, với vấn đề này tác giả xin có một vài ý kiến như sau:
Thứ nhất, chúng ta hiểu rằng đất nước và dân tộc đã và đang ngày càng đi lên, cởi bỏ những cái “áo cũ” để thay vào những cái “áo mới” để bộ mặt đất nước được tân tiến và văn minh như hiện nay. Điều đó cũng tất yếu dẫn đến việc ngành giáo dục cũng cần có vai trò của mình trong việc phản ánh tình hình, phản ánh được đúng tinh thần và thực tế của đất nước qua hệ thống giáo trình, sách vở để đến với học sinh. Đó là điều hoàn toàn hợp lí và cần thiết bởi thực tế bộ sách giáo khoa hiện tại đang được sử dụng trong chương trình giảng dạy và học tập của học sinh đã lâu, với số liệu cũ và còn một số vấn đề không còn phù hợp với xu hướng cũng như tình hình hiện tại, đặc biệt là về kinh tế và xã hội.
Thứ hai, việc đề cập những vấn đề trong sách giáo khoa khi được chỉnh lí và hoàn thiện mới theo bản thân tác giả cần cho học sinh và người học về những vấn đề rõ ràng hơn, chân thực hơn.
Chẳng hạn như, trong mọi ngành, mọi lĩnh vực chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì, chúng ta đã sản xuất được gì, chưa sản xuất được cái gì, ngành gì là thế mạnh với tình hình đất nước trong thời kì hội nhập. Từ đó có cách nhìn định hướng cho học sinh về vấn đề nhìn nhận về thực tại và sâu xa hơn là vấn đề định hướng tương lai cho bản thân của chính học sinh. Bởi thực tế, một tình trạng của đất nước ta trong vấn đề việc làm hiện nay là “thợ thiếu, thầy thừa” ai cũng đổ xô đi học một ngành, một lĩnh vực dẫn đến quá tải, dư thừa nguồn lao động, trong khi một số ngành khác lại thiếu hụt nhân công và lao động. Vấn đề này cũng cần phải nói một phần do tinh thần của sách giáo khoa trong hệ thống giáo dục chưa phản ánh hết làm cho học sinh mờ đi cách nhìn nhận thực tế. Một phần nữa là sách giáo khoa hiện nay còn mang nặng tính chung chung hơn là so với gì thực tế đã và đang diễn ra so với thực tại của đời sống kinh tế xã hội đất nước.
Ảnh: Đã đổi mới là phải khai sáng được tầm nhìn và tri thức (Nguồn: Internet)
Thứ ba, về vấn đề xin ý kiến biên soạn, tác giả cho rằng việc Bộ GD-ĐT huy động giáo sư cả nước viết sách giáo khoa là một định hướng đúng và cần thiết, nhưng việc lấy ý kiến từ người học và người dạy mới chính là yếu tố quan trọng nhất.
Thực tế nhìn nhận ra cho chúng ta thấy rằng, người dạy học và người học chính là những người “khai quật” tất cả mọi góc cạnh cũng như nội dung của hệ thống SGK. Và một vấn đề được hàng triệu con mắt và khối óc quan sát chắc chắn sẽ phản ánh tốt hơn hàng chục khối óc và đôi mắt, do đó chỉ có người học và người dạy học mới phát hiện một cách tận tình và rõ ràng nhất những bất cập trong hệ thống SGK đã và đang sử dụng. Vì vậy, việc chỉnh sửa và sửa đổi tất yếu không thể không coi trọng việc lấy ý kiến của người dạy và người học để hệ thống sách mới được chỉn chu và hoàn thiện đáp ứng mọi yêu cầu.
Suy cho cùng, SGK ra đời cũng là mục đích phục vụ người học và họ muốn gì, tìm hiểu thêm gì và có những khúc mắc chỗ nào cần phải hiểu thêm thì công việc đó sẽ dành cho những phiên bản thế hệ mới của SGK chứ phiên bản cũ không thể giải quyết. Đó chính là mục đích cho sự đổi mới !
Thứ tư, Coi trọng yếu tố lịch sử và nhân cách người học trong đợt sửa đổi bộ SGK mới.
Sự phức tạp của tình hình hiện tại, cùng sự thờ ơ với thời cuộc của một bộ phận giới trẻ quốc gia hiện nay đang là vấn đề ảnh hưởng tơi sự an nguy của quốc gia, chủ nghĩa yêu nước – chủ nghĩa dân tộc là truyền thống của dân tộc cần được giữ gìn và phát huy qua từng thế hệ, để lòng yêu nước được bồi dưỡng, để thế hệ trẻ có trách nhiệm hơn với Tổ quốc và dân tộc.
Nhân cách và đạo đức người học cần được coi trọng trong nội dung sách của người học cũng như nhắc nhở người dạy và người học cần phải có nó để đất nước tiến lên một xã hội văn minh. Thực tế, thời gian qua nền đạo đức học đường đang được báo động với nhũng hành vi bạo lực, nạn vô kỉ luật, những hành vi bạo lực xã hội đang tiến triển theo chiều hướng xấu, văn hóa – tình người đang bị bóp chết. Có thể nói đây là những vấn đề không hề nằm ngoài vấn đề giáo dục, bởi ý thức  chính là vấn đề quyết định tới vấn đề này và giáo dục tất yếu phải giải quyết và hạn chế nó. Một hình thức giảng dạy tiên tiến cộng với một nội dung giáo dục theo một hệ thống cấp tiến và thực tế sẽ biến đổi và giải quyết vấn đề này.
Dù bất kì trên phương diện Quốc gia hay con người, nếu con đường phát triển nếu được ví như chiếc xe thì chính giáo dục chính là con đường duy nhất để đưa cái xe ấy không ngừng vận động và đi lên. Chúng ta hy vọng rằng, với đợt hoàn thiện để đổi mới bộ SGK lần này của Bộ GD-ĐT thì một chiều hướng mới, với một tầng tầng lớp lớp con người mới sẽ hoàn thiện mọi mặt để đáp ứng tình hình mới, phù hợp hơn và đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.
Hiểu Minh


Loài chống cộng và zân chủ xôi thịt bấy lâu nay luôn đấu tranh chống phá đất nước trên mọi phương diện để thực hiện cái mà chúng gọi là “cách mạng canh tân” với mục đích cuối cùng là hình thành lực lượng đối lập để tiến tới lật đổ chế độ CS và thành lập nên một đế chế mới mang đúng với bản chất của một cuộc “cách mạng”. Nhưng tuyệt nhiên lịch sử nước nhà từ trước tới nay đã và đang chỉ ra cho chúng một điều, nếu muốn làm cách mạng và viết lịch sử tuyệt nhiên không thể có chỗ cho những kẻ nói dối.
Lịch sử nước Việt hàng ngàn năm nay, mỗi cuộc đấu tranh gắn với một tầng lớp nhân sĩ và thất phu yêu nước với những hoàn cảnh và địa vị khác nhau, với những phương thức khác nhau nhưng họ đều giành chiến thắng và khiến lịch sử nước nhà sang trang bởi họ có một điều, đó chính là sự thật và chính nghĩa. Điều đó nghĩa là gì, nếu loài chống cộng muốn làm cách mạng, muốn viết lịch sử, trước hết hãy tôn trọng sự thật, bởi chỉ có sự thật mới đủ sức lôi kéo quần chúng và có thể tiến những bước tiến xa hơn. Nhưng đáng tiếc thay, mấy cụm từ nhân sĩ và thất phu lại dường như quá xa xỉ và quá cao siêu với họ, bởi với bản chất giả dối, bẩn thỉu và cứ tranh giành giật lợi ích của nhau thì còn lâu họ mới có thể vươn tới tầm đó.
Khi đất nước bị các thế lực bên ngoài chiếm đóng và cai trị, biết bao nhiêu tổ chức, biết bao nhân sĩ, thất phu đứng lên dựng ngọn cờ cách mạng để giải phóng hà bức cho dân tộc nhưng đều thất bại, người chọn nội tại, người chọn ngoại bang, người bất bạo động, người cải lương tránh xung đột,…để tìm kiếm một con đường để đấu tranh và giành hạnh phúc cho nhân dân, cho đất nước, nhưng tuyệt nhiên không có ai chọn nói dối và lừa lọc để làm cách mạng như bè lũ chống cộng và loài dâm chủ xôi thịt như hiện nay !
Cách mạng đâu có thể nói là làm được, muốn làm được nó trước hết phải có tâm và chân thực, dùng đức nhân tâm của bản thân mà khiến thiên hạ phục tùng, khiến thiên hạ phải nhìn vào mà nghe theo. Khi dân theo, “càn không” sẽ đổi thay và lịch sử sẽ vận động, dân không theo có làm gì rồi tất yếu cũng phải thất bại. Nhưng làm sao chúng được lòng dân khi bản thân là những kẻ tài thì ít nhưng độ lưu manh và manh động cực đoan thì nhiều, tài chưa hơn ai mà đã dám ra oai hạ bệ những hình tượng đã được dân tộc và nhân loại kính nể. Chỉ biết vác cái loa miệng mà chửi như những thằng hèn chứ có ra gì hình tượng của những người làm cách mạng, làm cách mạng ai làm như chúng!
Ảnh: Những gì lịch sử dân tộc đã đi qua và bỏ lại, đừng cố gắng nhặt lại nó để sử dụng, bởi đó chính là những thứ đã hết hạn sử dụng và cần loại bỏ (Nguồn: Internet)
Thực tế lịch sử đã cho chúng ta thấy điều này, trước khi ĐCSVN ra đời, có biết bao nhiêu tổ chức cách mạng đứng ra tập hợp quần chúng để làm cách mạng, nhưng rồi tổ chức thì không đủ tầm, tổ chức thì có hướng nhưng “nghĩa” chưa đủ lớn để lôi kéo được quần chúng về mình , vẫn chưa thể đưa thiên hạ về một mối để lật đổ ách thống trị mà giải quyết nước nhà. Càn khôn vẫn vững và lịch sử dân tộc vẫn còn chìm trong bóng đen của cai trị. Nhưng khi ĐCSVN ra đời mọi vấn đề đã biến đổi một cách chóng vánh, một luồng sáng mới, sinh khí mới được hình thành trong lòng dân tộc, ĐCSVN có được chữ “nghĩa” để quần chúng nhất trí một lòng quy tụ để làm “cách mạng” và “dân tộc”.
Dưới sự lãnh đạo của ĐCS, nhân dân đánh đổ tất cả xiềng xích, lật nhào nhiều cái ách bức và bóc lột để giành lại những thứ gì thuộc về mình, đó gọi là cái lợi ích mà ĐCS đã làm được để quần chúng tin và nghe theo. Những gì mà CS làm chính là những gì thực tế đang hiện hiện, những gì nhân dân cần biến mất, những gì nhân dân cần đến với một sự thật hiển nhiên và không có sự dối trá, bởi độc lập – tự do – thống nhất chính là điều nhân dân cần và CS đã làm được điều đó. Lựa chọn lịch sử đã là tất yếu và không thể thay đổi !
Đến hiện tại, nhân dân và đất nước VN đang yên bình làm ăn sinh sống, loài CC và “zân chủ” muốn quay về làm lại cách mạng nước nhà, để phục hồi những gì mà họ đã bị lấy mất. Chưa nói đến chế độ mà chúng muốn xây dựng như thế nào nhưng trên khía cạnh làm cách mạng của chúng thì vĩnh viễn chúng không thể đủ tầm là điều đó.
Khi một tổ chức chứa chấp toàn những kẻ ba que, xỏ lá, nói dối nhiều hơn sự thật, một tập hợp trong tổ chức mà dâm tặc nhiều hơn cả chính nghĩa thì thử hỏi có ai muốn tham gia làm cách mạng trong khi “sự thật” lại là một điều đi ngược lại với tôn chỉ hành động của chúng. Dẫu biết rằng, có mâu thuẫn, có đấu tranh ắt sẽ có sự tân tiến và phát triển, nhưng tuyệt nhiên không phải đấu tranh vì những lợi ích hèn mọn, vì những kẻ bên ngoài thay vì cho đất nước và dân tộc.
Muốn thành một thế lực nảy sinh từ quần chúng, muốn có một thế lực được quần chúng chống lưng để “đối trọng” với chính quyền thì nhất thiết phải có những hành động thiết thực làm cho quần chúng được lợi, cho quần chúng hạnh phúc và tin theo, chứ đừng có làm những trò mèo tự đá bóng bắt gôn, ném cát bụi rậm hay salon tên tuổi, để rồi xuyên tạc, chống phá, khủng bố như những tay cực đoan và lưu manh bỉ ổi.
Cách mạng và lịch sử cần sự thật khách quan, không làm được điều đó thì đừng bao giờ nói hai từ “cách mạng” và “chính nghĩa”, đất nước đang yên bình không cần biến cố để lịch sử thay đổi, chế độ nào không quan trọng, ai lãnh đạo không quan trọng điều quan trọng chính là đất nước độc lập, thống nhất, nhân dân yên bình hạnh phúc sinh sống. Chỉ thế mới là mục đích một quốc gia và mọi dân tộc đều cần. Những gì lịch sử dân tộc đã đi qua và bỏ lại, đừng cố gắng nhặt lại nó để sử dụng, bởi đó chính là những thứ đã hết hạn sử dụng của nó và nó không còn tác dụng nữa, hãy để nó được yên nghỉ trong dòng chảy của lịch sử!

Hiểu Minh
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"