Tôi thật sự bất ngờ khi biết tin Vượng râu, một nghệ sỹ hài đã từng được một cơ man khán giả yêu thích, thần tượng nay lại giở trò đá ngang sang ngạch dân chủ, một ngạch đòi hỏi sự điêu luyện gian xảo cao tay và thậm chí cả những mưu hèn kế bẩn. Có chăng đây đang là một thành công cài bẫy của giới dân chủ gạo cội, những kẻ đang tìm kế mưu sinh bằng những xô hài chính trị.
Tất nhiên, tôi nói Vượng râu có một thời đông phan hâm mộ không có nghĩa Vượng là một danh hài quá nổi tiếng trong làng nghệ thuật. Theo tôi Vượng râu cũng chỉ mới là bậc đàn em so với vô vàn nghệ sỹ khác trong làng văn hóa việt, những Chí Trung, Xuân Bắc, Tự Long gạo cội đã có thâm niên chín chắn trong nghề. Nói thật, khi xem hài của Vượng râu tôi không thể định hình được đó là thể loại nào, hề, hài hay lẫn lộn thập cẩm. Chính vì thế nên hài của Vượng chắc là thể loại có một số ít khán giả tò mò hơn là gắn bó lâu dài, minh chứng cho điều đó là việc Vượng bước vào giới showbit từ những năm 2000 nhưng mãi đến giờ Vượng vẫn nhận được những xô lìu tìu, èo uột doanh thu cát xê thấp lè tè.
Ảnh Nghệ sĩ hài Vượng Râu. Nguồn: Internet
Như chính Vượng đã tự thừa nhận với báo lá cải thì Vượng sinh ra trong một gia đình gia giáo, có điều kiện cơ bản, Vượng được học hành đầy đủ nhưng Vượng lại có một sở thích dị dạng ngoại lai, không thuộc thể loại nào của dân nghệ thuật. Sau nhiều thăng trầm  không được công thành danh toại là mấy đối với những sâu diễn ngắn của truyền hình Vượng bước ra ngoài với những đĩa hài tết và cũng run rủi là Vượng chẳng có mấy thành đạt. Chính từ thói xấu hãm tài của bản thân mà Vượng đã va đập được với những kẻ cũng hãm không kém gì Vượng. Nói đúng hơn là từ tính tham vọng, sự kênh kiệu cũng như ưa nổ nên Vượng đã giao du với giới dân chủ, những kẻ như Nguyễn Quang A, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Xuân Diện…nên Vượng đã từng có những phát ngôn đá lấn sang chính trị như mong muốn thoát khỏi những tư duy cũ, phủ nhận công lao của Đảng Cộng sản, chửi bới người có công với đất nước. Một bài ca muôn thưở của giới dân chủ đó là đốt đền hòng nổi tiếng và Vượng đã lặp lại rất đúng kịch bản.
Sự việc sẽ không có gì đáng nói và Vượng sẽ không bị nhiều nhân sỹ yêu nước, nhiều người hiểu biết chửi bới trên mạng nếu như Vượng không ủng hộ những hành vi của đám dân chủ đó là tự ra ứng cử Đại biểu Quốc hội. Thậm chí, Vượng còn tự làm một video để ủng hộ đám dân chủ giả cầy, thật là sự ngu dốt đến thiên tài mà chỉ Vượng mới làm được.
Bản thân tôi, một người cũng có chất nghệ, thì Vượng râu dẫu sao cũng là một nghệ sỹ, xuất thân gia đình cơ bản nếu tu thân tu chí chịu khó phấn đấu chắc chắn rằng việc thành danh sẽ là việc lâu dài. Giống như mọi con đường sự nghiệp, đi theo con đường nghệ thuật, tự thân nó đã là chông  gai và luôn tồn tại quy luật tự đào thải. Tiếc thay,Vượng là kẻ muốn thành danh nhanh chóng, giàu xổi nên Vượng đã lầm đường lạc lối. Việc Vượng giao du với đám ô hợp dân chủ đã là sai lầm đầu tiên dẫn đến những hành vi đáng trách ngày hôm nay.
Tất nhiên việc Vượng pr cho đám dân chủ về việc tự ứng cử Đại biểu Quốc hội của những kẻ cha vơ chú váo và tự thân Vượng ứng cử Đại biểu Quốc hội đã là một xô hài lớn nhất mà Vượng diễn cuối cùng trong sự nghiệp của Vượng. Từ nay, thiên hạ sẽ chỉ biết đến Vượng trong vai một dân chủ cuội tay quạt tay bị múa may chém gió hơn là một nghệ sỹ chân chính có cống hiến cho đời, cho người. Tiếc thay cho Vượng, một nghệ sỹ trẻ quá ư là ngu muội đã bị đám dân chủ dụ dỗ. Cuộc đời đôi khi sẽ đi sang một ngã rẽ đẹp đẽ hay khắc nghiệt, bi đát bởi do chúng ta tự chọn. Như Vượng, khi sự kênh kiệu lên ngôi, suy nghĩ thiển cận nhưng cộng với một cái mồm ưa chém gió thì đó chính là nhân quả do chính Vượng đã gây ra và Vượng sẽ phải gánh lấy. Nhưng lời cuối tôi vẫn muốn nói rằng Vượng hãy quay đầu là bờ !

Quốc Thái
Các quốc gia đẩy mạnh hội nhập, hợp tác với nhau, thế giới trở nên gần hơn về mặt địa lí nhưng điều đó không có nghĩa tình cảm quốc tế cũng tăng lên theo tỉ lệ thuận. Những năm trước đây, vì chống phát xít Đức, thế giới đồng tâm, hiệp lực; vì chống giặc ngoại xâm, giải phóng quốc gia dân tộc, các quốc gia thuộc địa liên kết với nhau cùng vùng dậy, cùng giành chiến thắng. Vì nghĩa cử cộng sản quốc tế, Việt Nam điều quân tinh nhuệ sang tận lãnh thổ Campuchia để giúp nước bạn đấu tranh chống lại nạn diệt chủng Pôn Pốt… Nhưng hiện tại, phát ngôn là đồng minh tin cậy của nhau cỡ như Mỹ, Philippine mà còn không giúp đỡ nhau khi Trung Quốc lấn chiếm, xâm phạm lảnh thổ nước này trên biển; cở 4 tốt, 16 chữ vàng như Việt Nam, Trung Quốc cũng không thiếu những đụng độ trên biển, tranh chấp chủ quyên lãnh thổ. Cỡ như Ucraina và EU mà còn chẳng giải quyết nổi vấn đề Krum khi Nga tiến hành sát nhập vùng đất này vào lãnh thổ nước Nga,…
Ảnh: Bên cạnh sự hợp tác, tự lực vẫn là chìa khóa cho sự phát triển của một quốc gia
Nguồn: Internet
Vậy, thời kì quốc gia “không biên giới lãnh thổ” này, việc bảo vệ chủ quyền, giữ vững độc lập chủ quyền sẽ dựa trên cái gì, nhờ đồng minh, hay tự mình bảo vệ mình???
Câu hỏi này sẽ có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng ở vị thế như Việt Nam, việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ ắt phải tự mình bảo vệ mình, nếu không làm được điều đó, nghĩa là tự đánh mất cái quyền căn bản của một Nhà nước đối với vùng lãnh thổ đã phân định. Chúng ta có nên dựa vào nước ngoài, mà cụ thể là Mỹ để bảo vệ chủ quyền quốc gia không??? Nước Mỹ có trao lợi ích cho quốc gia khác một cách vô điều kiện không???. Vụ hạ đặt giàn khoan HP981 của Trung Quốc vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, chúng ta hoàn toàn chủ động giải quyết; thời điểm đó, có nhiều ý kiến về việc “liên kết” với Mỹ để gia tăng sức ép với Trung Quốc, nói cách khác là “ngả” về phía Mỹ, là đồng minh của Mỹ để nâng cao khả năng bảo vệ chủ quyền quốc gia. Nhưng may mắn, giữ vững bản lĩnh, lập trường của mình, tự giải quyết mâu thuẩn bằng biện pháp hòa bình, Trung Quốc cuối cùng cũng đã rút giàn khoan ra khỏi vùng tranh chấp.
Thời điểm hiện tại, khó khăn đang tăng lên gấp bội, việc Trung Quốc ngang nhiên xây dựng trái phép trên hay việc đưa vũ khí ra hai quần đảo tranh chấp với Việt Nam,… dường như đã vượt quá sự kiểm soát của quốc tế, bởi những lí do người Trung Quốc biện minh cho việc làm trái phép đó còn qua được cả mặt Mĩ, một quốc gia hùng mạnh về mọi mặt. Người phát ngôn Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân ngang nhiên tuyên bố: “Chính Mỹ mới là kẻ cổ vũ việc quân sự hóa tình hình Biển Đông”. Ông còn lên tiếng bao biện: “Việc Trung Quốc xây dựng các công trình quân sự trên các bãi và các đảo ở Biển Đông là thực sự cần thiết”. Vậy là Mỹ không thể nói được gì hơn, bởi việc họ đưa tàu chiến vào tuần tra ở biển Đông đã tạo cái cớ quá tốt, cái mà người Trung Quốc lâu nay vẫn chờ đợi để thực hiện mưu đồ bá chủ trên biển Đông.
Trước đây, việc bảo vệ quốc gia được thực hiện bằng sự hiệp lực, đóng góp công sức, của cải của toàn dân. Thời điểm hiện tại, việc đoàn kết, hiệp lực cũng hoàn toàn hợp lí, tuy nhiên yếu tố quan trọng hiện tại là khoa học kĩ thuật, tự bảo vệ mình ở thời điểm này đòi hỏi các quốc gia phải nâng tầm của mình về mọi mặt và khoa học, kĩ thuật là cái đi đầu. Một Israel phát triển, tránh được các xung đột và sự gia tăng ảnh hưởng của Mĩ ở khu vực Trung Đông là nhờ sự quan hệ khôn khéo trong ngoại giao với các cường quốc lớn; sự nhạy bén trong đầu tư phát triển khoa học kĩ thuật. Giữa Trung Đông nhiều bất ổn, quốc gia này vẫn trổi dậy, vươn mình một cách mạnh mẽ, đầy thuyết phục trước sự ngỡ ngàng của thế giới, đấy rõ ràng là sự tự lực mà người Việt Nam cần phải học hỏi.
Trung Quốc sẽ vẫn thực hiện các hoạt động xâm phạm chủ quyền trái phép trên biển, việc đòi lại chủ quyền của Việt Nam vẫn phải thực hiện. Nhưng hơn hết, Việt Nam phải luôn đứng trên lập trường của một quốc gia thống nhất, tự chủ; người lãnh đạo đất nước phải thực sự tĩnh trong thế giới động mới mới giữ vững thành công chủ quyền, độc lập quốc gia dân tộc.
Niềm Tin



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"