Gửi chị Mai Khôi
Thời gian gần đây, khi đất nước vào thời điểm bầu cử để chọn lựa những con người, những nhân tố có tài lẫn đức để ngồi vào những chiếc ghế “nóng” lãnh đạo đất nước và dân tộc đi đến những thành công và triển vọng. Ấy vậy nên, có biết bao người ngày đêm tỏ rõ thiện chí của bản thân mong muốn góp một “chân” vào quốc hội để đóng góp công sức cho đất nước. Nhưng, kẻ chân chính thì ít mà tôi chỉ thấy toàn kẻ lợi dụng để PR chán chê rồi salon tên tuổi bản thân hơn là quan tâm đến mục đích của cuộc tranh cử. Thưa chị Mai Khôi, có thể chị có tâm huyết, có lòng muốn làm đại biểu quốc hội để phụng sự đất nước, nhưng xuất phát từ góc nhìn của một cá nhân tôi xin có đôi điều gửi gắm đến chị như sau:
Chị nói rằng, chị có tâm với những mảnh đời khổ hạnh, chị thấy dân mình ngày đêm chứng kiến mọi điều với thực phẩm bẩn hay mọi điều những nhiễu trong xã hội. Tôi mừng, tôi rất mừng với chị vì chị có một cái tâm của một công dân với quốc gia, dân tộc của chúng ta, nhưng chị có hiểu rằng, chị nhìn thấy những điều như thế đâu nhất thiết chị phải vào Quốc hội để giải quyết nó, còn nhiều cách mà chị.
Theo tôi, thực phẩm độc hại, những vấn đề khác chị có thể kiến nghị những hệ thống chính sách, những việc làm hay nhằm hạn chế, chỉ khi hành động của chị được thực hiện người xung quanh chị nhận diện họ mới thấy chị có ích với họ, chứ chị ngồi một chỗ phán như thế thì tôi đảm bảo với chị đầy người tâm huyết như chị chứ không phải mình chị. Suy cho cùng, lãnh đạo hay đại biểu QH thì cuối cùng cũng vì nhân dân mà hành động mà làm chị ạ, không ai ngồi không chỉ điểm và nói suông đâu.
Tôi xin nói với chị rằng, chính trị khó làm và dễ hỏng lắm, nếu những điều trong chính trị nói và làm mà dễ làm như những bài hát chị thể hiện thì rõ ràng thế giới sẽ không trải qua nhiều cuộc chinh phạt và xung đột để rồi những đau thương tiếp diễn nổ ra. Chính trị nó phức tạp lắm chị à, làm cái này nhận cái kia và cái kế tiếp sẽ bóp lấy người chị nếu chị sảy chân một tí, một bài hát chị quên lời hát sai không sao, mắc lỗi chị có thể xin lỗi nhưng tuyệt nhiên với chính trị mà chị làm sai thì đi tong cả một quốc gia và dân tộc đấy chị.
Ảnh: Chị phải hiểu rằng QH là nơi tôn nghiêm (Nguồn: Internet)
Tôi biết, showbit giờ phức tạp cũng không kém muốn nổi danh cũng đâu phải dễ, nhiều người chọn scandal để nổi danh, người dùng các chiêu thức PR bản thân, nhưng tuyệt nhiên với Quốc hội không bao giờ có chỗ cho việc “salon” chị à. Tôi không biết chị cố ý hay mấy anh nhà báo nhiều chuyện làm rùm beng lên việc chị tham gia ứng cử vào Quốc hội nước nhà nhưng nó giống như cách thức PR, salon mà mấy anh chị showbit hay làm lắm chị à!
Nhìn cách chị ăn mặc cũng mát mẻ lắm, phù hợp với gu thời trang thế hệ mới lắm, nhưng quốc hội chứ đâu có phải là sàn catwalk để trình diễn đâu chị. Có thể chị mặc mát mẻ lắm, xinh lắm phù hợp với ngành của chị lắm nhưng với văn hóa người Việt chúng ta thì những nơi đầy tôn nghiêm như Quốc hội thì tuyệt nhiên không có chuyện đó và thực tế chưa bao giờ có xảy ra chị ạ!
Tôi nói thế không có ý gì, chỉ là lo sợ chị mà vào QH thì lại mất đi cái “gu” thời trang mà chị ưa thích thôi, đến lúc đó bao nhiêu mốt đẹp lại bỏ phí đi đúng không chị? Tôi cũng biết chị từng ra nước ngoài và tiếp xúc với văn hóa bên ấy, chị thắc mắc vì sao nghị sĩ nữ các nước bên ấy có thể ăn mặc thoải mái như chị cũng có thể làm chính trị nhưng ở VN thì không? Vì chị biết mà, văn hóa Á Đông từ trước đến nay là thế, rất đẹp nhưng lại rất nhu mì và kín đáo, các quốc gia Á Đông đâu có ai ăn mặc mát mẻ mà làm chính trị đâu chị nhỉ, ngay cả mấy anh chị Đại sứ du lịch cũng kín đáo nữa là chị nhỉ?!
Cũng nói thêm với chị, mấy ngày gần đây có mấy anh có lối phát ngôn vĩ cuồng ảo tưởng sức mạnh bản thân mình cũng xin tham gia ứng cử QH thậm chí có anh còn đòi làm chủ tịch nước nữa đấy chị ạ! Tôi nghe cũng kinh hồn bạt vía lắm bởi sự tự tin của mấy anh đó, nào là lên mạng xã hội chụp hồ sơ, ảnh cũng hoành tráng lắm chị ạ, nhưng khi lục lại và tìm hiểu thì lại là những kẻ chẳng ra gì chuyên đi “đấm bụng ăn xôi”, “diễn tuồng dân chủ”, tài chưa đủ đức không vẹn mà cũng muốn làm cách mạng và thực hiện những điều như chị nói về đất nước đấy chị, và một người hiểu biết như chị chắn chị cũng hiểu rằng nếu để mấy anh này vào QH nước nhà thì lúc đó QH không còn là QH nữa mà là cái chợ và sân khấu tuồng mất chị ạ!
Tôi biết chị là con người có tâm huyết với đất nước, những số mệnh là thế chị ạ, trời cho con người ta mạng sống và số phận thì cũng cho con người ta một công việc phù hợp với bản thân họ đấy chị. Tôi thấy, chị rất hợp với con đường nghệ thuật, đang tốt với nó lắm sao nhất thiết phải dấn thân vào một ngành, một lĩnh vực mà chị chưa hiểu hết được về nó, đó chẳng phải là chị đang mờ về lối đi hay sao. Tôi không hù dọa hay xem thường chị, tôi rất nể trọng chị vì chị dám làm điều mà đấng mày râu như tôi cũng không dám làm, bởi tôi nhận thấy tôi chưa đủ sức và đủ tài chị ạ, tôi rất mù mờ về chính trường chính trị lắm nên tôi không được mạnh dạn như chị.
 Cuối cùng tôi chúc chị thành công trên con đường của mình và hy vọng chị sẽ đọc được những dòng tâm sự của tôi và có một cách nhìn mới về nó !
Hiểu Minh



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"