Theo thông tin từ các trang mạng của “rận chủ”, hiện có 4 tù nhân đang đăng kí tuyệt thực gồm Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đinh Nguyên Kha, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Vũ Anh Bình, và Liêu Ly (người Khmer).
Tuy nhiên, như những lần trước, những con người trước, việc thi thố “tuyệt thực” của rận chủ đang bị cơ quan chức năng xử lí chỉ là hình thức, mù quáng và không tới đâu. Mặc dù lấy mục đích “phản đối cán bộ trại giam tùy tiện giới hạn quyền con người”, nhưng thực chất, đấy chỉ là cách tạo dư luận để bịp bợm rằng: “mặc dù là tù nhân nhưng họ vẫn không quên “đấu tranh” cho quyền con người”.
Ảnh: Tuyệt thực chỉ là cái cớ cho sự hèn hạn của “rận chủ”. Nguồn Internet
Những tù nhân này trước khi vào tù đều có tiền sử chống đối nhà nước, họ cùng với những người như Tạ Phong Tần, Bùi Thị Minh Hằng, Hải điếu cày, Lê Quốc Quân,… xây dựng những thương hiệu làm tiền mang tên “đấu tranh cho dân chủ”, Những người này cũng thường xuyên có bài “tuyệt thực” để làm mồi cho những người đang ở ngoài có cớ kiếm cơm và hoạt động, cũng nhờ tuyệt thực, họ thu hút được sự quan tâm của các chính khách nước ngoài, tạo nên cái nhìn lệch lạc, thiếu thiện cảm về Việt Nam.
Việt Nam hiện đang duy trì khá nhiều nhà tù để xử lí hàng nghìn tù nhân với các hành vi phạm tội khác nhau, đa số họ chấp hành án phạt, nhiều người ra tù làm lại cuộc đời, hòa nhập xã hội khá nhanh. Việc một số tù nhân đếm trên đầu ngón tay, đứng ra tuyệt thực để nói lên tình trạng thiếu tôn trọng quyền con người tại các nhà tù Việt Nam hoàn toàn là sự chủ quan, có ý đồ chống phá. Còn nhớ trường hợp của Cù Huy Hà Vũ, mặc dù tuyên bố tuyệt thực tới mấy chục ngày, nhưng thực chất là tuyệt thực cơm của trại tù và vẫn dùng cơm nhà như thường. Trường hợp của tù nhân Tạ Phong Tần, Hải Điếu Cày, đứng ra “tuyệt thực” để “phản đối” sự quản lí của cán bộ quản giáo và rồi nhận được “ân huệ” từ sự can thiệp bên ngoài, ngay lập tức sang Mĩ khi được thả tự do và không về nước.
Rõ ràng, những nhà “rận chủ” lên tiếng tuyệt thực là sự mù quáng đồng thời thế hiện sự nhu nhược “dám làm không dám chịu”, có gan phạm tội nhưng không có gan chấp hành các án phạt. Họ vốn dĩ đã tồi trong con mắt của dư luận khi khoác lên mình bộ áo “Juventus”, nhưng họ còn tồi hơn với cách sống “bẩn”, gian xảo, hi sinh cái vốn có là sức khỏe để đổi lấy sự ban ơn của các chính khách nước ngoài. Sự nhu nhược của những nhà “rận chủ” thường thể hiện rất rõ khi họ chấp hành án phạt, nhất là thời điểm chuẩn bị chấp hành và kết thúc bản án. Thường, chúng sẽ kêu gọi những “bạn bè” ở ngoài, tụ tập, biểu tình, phản đối việc thực thi pháp luật, không những thế, chúng còn tổ chức các phong trào như trường hợp đòi thả tự do cho Nguyễn Văn Đài (#free Nguyễn Văn Đài).
Vậy đấy, “mù quáng” về lí tưởng đã khiến họ mù quáng cả về hành động. Chiêu trò “tuyệt thực” không thể trường tồn được, nhưng đó sẽ tiếp tục là trò kiếm cơm của “rận chủ” để qua mặt sự đánh thép của pháp luật. Hãy tẩy chay chiêu trò “tuyệt thực” của “rận chủ” một cách triệt để nhất.

Niềm Tin
“Bán anh em xa, mua láng giềng gần”, đấy là một câu nói được đúc kết từ thực tiễn cuộc sống, nó đòi hỏi mỗi người phải luôn tự kiềm tra cách ứng xử của mình xem có phù hợp với những người xung quanh hay không? Đồng thời nó khuyên răn người ta nên ăn ở có tình có nghĩa, vui vẻ với hàng xóm láng giềng kề bên. Bởi anh em họ hàng dù là thân tình, máu mủ nhưng ở xa thì nếu có việc khẩn cấp, nghiêm trọng không thể có mặt nhanh chóng để giúp đỡ bằng người ngoài nhưng ở gần mình. Nước xa thì không cứu được lửa gần! Tuy nhiên, với những nhà “dân chủ cuội” thì ngược lại. Đa số, họ kết giao với những người ở nhiều địa bàn khác nhau, nhưng với hàng xóm của mình thì họ bỏ qua.
Ảnh: Danlambao đang tiếp tay cho những hành động chống lại nhân dân
Nhìn hình ảnh “danlambao” đăng về việc “người dân Lâm Đồng hành hung những người đi thăm Trần Minh Nhật” (Trần Minh Nhật là một người có tư tưởng chống đối lại sự nghiệp cách mạng, xây dựng đất nước Việt Nam) tự thấy có chút băn khoăn. Liệu cách sống của Trần Minh Nhật có vấn đề gì không mà người dân họ không thèm để ý, không thèm quan tâm. “Bạn bè” Trần Mình Nhật tới thăm, nhưng với người dân địa phương, đó lại là sự nghi ngờ, đề phòng. Có lẽ con người Trần Minh Nhật đã mất đi sự tin tưởng của người dân, tới mức người ta không còn yên tâm về những người khách của con người này.
Phải chăng, Trần Minh Nhật nên xem lại cách sống của mình, đừng nghĩ mình có kiến thức một tí và khinh thường người dân địa phương. Giao lưu với người có “ô tô” từ thành phố về nhưng không được lòng những người “chân đất” để rồi tạo ra sự tách biệt cộng đồng mà thôi. Một điều trớ trêu thay, những người nhận mình “đấu tranh” vì nhân dân lại bị người dân đánh, người dân không tin. Đấy có phải là sự tự sướng với những hoạt động vi phạm pháp luật của những nhà “dân chủ” không?
Ảnh: Người dân kì thị với gia đình Trần Minh Nhật. Nguồn Internet
Đấy là những hành động của bản thân Trần Minh Nhật, còn với trang danlambao, kênh tuyên truyền của “dân chủ cuội”, họ ngang nhiên vu oan cho Công an Lâm Đồng “kích động” hành hung người tới thăm Trần Minh Nhật mà không có một căn cứ nào. Mặc dù vu oan, giá họa là nghề của những tác giả trên blog này, nhưng điều đó không chống lại được sức mạnh của người dân đâu. Ngay cả Nhà nước cũng phải dựa trên sức mạnh của người dân, chứ không tính gì những kẻ “đấu tranh” bất hợp pháp hòng tách khỏi người dân. Mặt khác, dưới lăng kính của “dân chủ cuội”, họ cho rằng người dân đang mất niềm tin vào chính quyền, đặc biệt là lực lượng công an, vậy tại sao có chuyện công an “kích động” người dân chống lại những nhà “dân chủ cuội” được chứ???
Đây chính là một bài học đắt giá cho những nhà “dân chủ cuội”, một bài học về việc lợi dụng người dân và cái kết đắt phải đón nhận. Với vụ việc này, đừng lên tiếng kêu chính quyền, bởi chính quyền cũng không rảnh để giải quyết cho những kẻ dở hơi, từng chống lại chính quyền và giờ tự gây ra chuyện đâu.
Niềm Tin



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"