Trần Công Trọng
Vốn dĩ, Công an nhân dân, Công an từ Nhân dân, phục vụ Nhân dân. Vậy tại sao lại đặt vấn đề Công an - Nhân dân. Người viết đặt ra vấn đề này bởi lẽ, Công an và Nhân dân là những chủ thể cụ thể, “Công an dù có trăm tai, nghìn mắt” cũng không thể bao quát hết mọi sự việc trong đời sống xã hội. Vậy nếu không dựa vào dân, không được quần chúng nhân dân giúp đỡ thì Công an không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Không chỉ có Công an phải đối mặt với tội phạm, mà người dân cũng đối mặt với tội phạm, chịu hậu quả trực tiếp do tội phạm gây ra. Vì vậy, để phòng, chống tội phạm có hiệu quả không gì khác là phải phát huy được sức mạnh to lớn từ Nhân dân.
Hiện nay, trong Công an nhân dân có những biểu hiện “xa” dân, cán bộ, chiến sĩ Công an chưa thực sự “thấm” nỗi đau của người dân. Phải chăng, ở những nơi có biểu hiện như vậy giữa Công an và Nhân dân đang có một “cầu nối” (Công an - Nhân dân). Người dân muốn cậy nhờ Công an phải “qua” cây cầu này. Công an thì bên kia cầu nên luôn có khoảng cách với dân. Ngẫm mà đau lòng nếu “cây cầu” kia không được xóa bỏ đi, nếu khoảng cách giữa Công an và Nhân dân ngày càng xa hơn thì xã hội sẽ ra sao. Người dân tin theo Đảng cùng xây dựng một xã hội tốt đẹp ở tương lai. Nhưng người dân cần ổn định, hạnh phúc với cuộc sống hiện tại để tiếp tục xây những “viên gạch” niềm tin vào tương lai của đất nước!
Thời gian qua, một số ngân hàng trao tặng lực lượng Công an nhân dân nhiều xe đạp với mục đích giúp Công an hoạt động tốt hơn, thân thiện hơn, gần dân hơn. Đây quả là suy nghĩ và việc làm tốt rất cần được nhân rộng không chỉ trong hệ thống ngân hàng mà các doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân cùng chung tay bảo vệ An ninh, trật tự. Vậy mà, khi triển khai “việc tốt” đó thì cũng mỗi nơi mỗi kiểu.
Ở Hà Nội, cán bộ Công an phường đạp xe đạp tuần tra, làm việc với người dân đã nhận được sự đồng tình, ủng hộ từ Nhân dân. Thậm chí, bắt được trộm từ việc tuần tra bằng xe đạp.

Ảnh Công an tuần tra đảm bảo an ninh trật tự bằng xe đạp. Nguồn: Internet
Ảnh Cán bộ Công an phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội tuần tra bằng xe đạp bắt giữ được một đối tượng trộm cắp tài sản. Nguồn: Internet
Ở thành phố Vinh, Nghệ An thì một lãnh đạo Công an thành phố lại tuyên bố “sử dụng xe đạp không hiệu quả, mất thời gian”, “tội phạm trộm cắp, cướp giật gây án đi bằng xe máy phân khối lớn còn Công an đi xe đạp thì làm sao mà đuổi kịp”
Ảnh Công an thành phố Vinh nhận xe, không sử dụng. Nguồn: Internet
Ơ hay, chưa làm mà đã nói “không hiệu quả” thì quả thật là việc làm “không hiệu quả”. Mấu chốt của vấn đề không phải là xe đạp đủ sức đuổi xe máy, mà là sức mạnh của lòng dân. Dân có tin Công an thì mới giúp Công an. Dân giúp Công an thì tội phạm không thể lộng hành được. Tội phạm phóng xe máy thử hỏi có thoát khỏi vòng vây của Nhân dân không. Làm gì để người dân tin Công an, không gì khác là phải gần dân.
 Thay cho lời kết, nhớ lời Bác Hồ dạy Công an: “Đối với Nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”. Lãnh đạo đơn vị Công an phải thấm nhuần lời dạy của Người, phải gần dân, hun đúc niềm tin của Nhân dân, “biến” mỗi người dân thành “Công an” (ai cũng có tinh thần đấu tranh chống tội phạm) để trong xã hội đều là “Nhân dân công an” - khi đó tội phạm sẽ không có “đất sống”!


Xưa nay, người lớn tuổi luôn được tôn trọng, những lời nói của họ là những kiến thức của kinh nghiệm qua quá trình từng trải với cuộc sống. Những kinh nghiệm đó cũng chính là sự chuyển tiếp thế hệ và thường được ứng dụng vào cuộc sống hằng ngày. Thế nhưng, một nghịch lí đang diễn ra, đấy là một bộ phận rất nhỏ trong những cây đại thụ của đất nước đang có chiều hướng lung lay, mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, quản lí của Nhà nước, họ đang dẫn những người trẻ vào tình trạng mất phương hướng và dẫn đến hệ lụy là thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật. Đây là điều không nên đối với việc xây dựng một quốc gia phát triển, hoàn thiện.
Ảnh: Biếm họa về “dân chủ cuội”. Nguồn Internet
Tuy nhiên, không ít kẻ chống đối, những tay sai của tổ chức phản động bên ngoài như Lê Quốc Quân, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài, thành viên nhóm No U,… nắm bắt được điều trên đã thực hiện lôi kéo nhằm cụ thể hóa các ý đồ phá hoại đất nước Việt Nam của chúng. Điển hình cho những diễn biến tiêu cực đó là các thư ngỏ, góp ý theo chiều hướng “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”, “độc lập lực lượng công an, quân đội”,… của “Kiến nghị 61”, “Kiến nghị 72”, “Thư ngỏ” từ các đảng viên lão thành. Vậy là, từ việc kích động, “góp ý” để các vị lão thành đưa ra các góp ý sai, rồi bị từ chối, rồi các vị này trở nên chống đối quyết liệt. Trung tướng quân đội Trần Độ, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Quang A và mới đây nhất là đảng viên Nguyễn Đình Cống …, họ những con người kì cựu đang trở thành công cụ cho các hoạt động phá hoại Đảng công sản, quá trình “tự diễn biến” của họ đã mang lại cái nhìn về bản chất con người, về sự “trung thành” với lí tưởng và rõ ràng đó là sự phai nhạt lí tưởng, phai nhạt mục tiêu sống của đời mình.
Vậy chiêu trò dùng tuổi để gây sức ép với sự Đảng, Nhà nước là gì?
Đấy là việc lợi dụng những người lớn tuổi, những lão thành cách mạng, những nhà khoa học đang bị phai nhạt lí tưởng, thay đổi lập trường vào việc viết bài, thư ngỏ, kiến nghị và nhật kí đăng lên các tiện ích của mạng Internet để tuyên truyền, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, từ đó làm mất niềm tin của người dân vào con đường đã chọn, từng bước lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng. Chủ thể tiến hành hoạt động này vẫn là những thành phần chống đối trơng nước và đứng đằng sau là tổ chức khủng bố “Việt tân” ở hải ngoại.
Thật đáng tiếc các bạn à, những cây cổ thụ cho con cháu nhìn vào, học hỏi và làm theo nay đã trở nên “sửu nhi”, âm thần phản đối, tạo ra những bất ổn tiềm ẩn trong xã hội. Nguyên nhân cho thực tế này không có gì khác ngoài việc họ bị tiếp thu thụ động những tư tưởng hào nhoáng về chế độ tư bản phương Tây và đặc biệt là ảo tưởng về sức mạnh của mình trong việc truyền bá những thứ đó vào đất nước. Ấy thế mới biết, họ đã vì lí tưởng để đổ công sức và máu cho Việt Nam hôm nay, nhưng sẵn sàng vứt bỏ điều đó để một lần nữa buộc con cháu tiếp tục “đổ máu”, tiếp tục phải đi lại con đường mà ngày trước gian khổ lắm họ mới làm được.
Chúng ta có tôn trọng những lão thành cách mạng không?
Tôn trọng lắm chứ, nhiều lúc còn nghĩ đấy là thần tượng của mình, là tấm gương soi rọi cho quá trình trưởng thành của mình. Những gì họ nói ra luôn được tiếp thu bằng sự kính trọng và cầu thị nhất. Nhưng đừng vì kính trọng mà trở nên mơ hồ, với những “lão thành” biến chất, việc nghe theo họ chính là tự hủy hoại tương lai của mình. Nguyễn Đình Cống đấy, một Đảng viên đấy, nhưng có ai biết rằng ông đã không tham gia sinh hoạt tổ chức Đảng từ những năm 1995, sự thay đổi đã dần hình thành từ đó và nó bỗng dưng phát lên mạnh mẽ trong năm 2015, 2016 khi đứng ra tuyên bố bỏ Đảng đúng lúc Đảng đang thực hiện bầu nhân sự mới, rồi tham gia ngay “Hội giáo chức Chu Văn An” do Phạm Minh Hoàng, một thành viên “Việt tân” ở trong nước, đang bị lực lượng chức năng quản lí, giáo dục.
Vậy đấy, chiêu trò của “dân chủ cuội” luôn thể hiện sự thâm độc, bằng những lời nói hoa mĩ, bằng việc khen nhau trên mạng Internet, “dân chủ cuội” đang thực hiện viêc thúc đẩy những lão thành cách mạng của chúng ta thay đổi lập trường, công khai chống đối. Và bỗng dưng, họ khác chiến tuyến với người dân Việt Nam.
Tôn trọng họ, người Việt mình nên khách quan và thẳng thắn chia sẽ, mặc cho tuổi tác còn là bậc con, bậc cháu của họ, nhưng vì một Việt Nam, vì tương lai của chúng ta, đừng để kẻ xấu lôi kéo những người thân, những thần tượng của mình.  Đồng thời, với những lão thành cách mạng, Nhà nước cần tạo ra một môi trường trong sách, một “Diên hồng” thực sự để họ đóng góp ý kiến, sống có ích và vui khỏe.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"