Sự thành công của Đại Đảng lần thứ XII đã và đang khiến cho những “con bò” chống đối trong và ngoài nước nhảy dựng và tức lồng ngược lên khi tất cả mọi điều chúng mong muốn, mọi điều chúng xuyên tạc bị sự thật vùi lấp và dẫm đạp lên một cách không thương tiếc. Tuy nhiên, những hành vi chống đối và xuyên tạc bịa đặt của chúng vẫn chưa hề “giảm nhiệt” khi giai đoạn nước rút trong việc chọn ra những người quyền lực nhất của đất nước vẫn đang trên quá trình lộ diện. Sức nóng của việc này là điều quan trọng để chúng lợi dụng một cách triệt để nhất để tung ra những chiêu trò xuyên tạc hòng đánh lừa dư luận về bản chất của vấn đề.
Ủy Ban Thường vụ Quốc hội đang tiến hành kỳ họp Quốc hội (QH) cuối cùng của khóa 13 để chọn lựa ra những chức danh chủ chốt. Vậy mà, mấy con bò chính trị lại tung tin nhằm xuyên tạc nội bộ của Nhà nước ta rằng: “Về lý thuyết, Nguyễn Tấn Dũng vẫn có thể ngồi chiếc ghế thủ tướng cho đến hết nhiệm kỳ vào tháng 7/2016, thời điểm mà quốc hội mới – khoá 14 – sẽ nhóm họp phiên đầu tiên để “bầu chọn” ra tân thủ tướng. Tuy nhiên, thông lệ này đã bị phá vỡ. Dưới áp lực của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và bộ chính trị, ban chấp hành trung ương đảng CSVN đã ra nghị quyết buộc ông Dũng phải chuyển giao quyền lực sớm hơn 3 tháng trước thời hạn.”. Về vấn đề này, tác giả xin có một vài điều để cho các bạn hiểu như sau:
Về vấn đề nhân sự, ĐCSVN là lực lượng tiên phong, lãnh đạo đất nước tiến dài trên con đường cách mạng của mình, do đó những công việc hệ trọng và tất yếu về nhân sự lãnh đạo của bộ máy Nhà nước là một vấn đề đã được Đảng tính toán một cách kĩ lưỡng, có lộ trình và phù hợp với từng cá nhân mà Đảng nhìn thấy phẩm chất cũng như năng lực sau khi đưa họ vào cương vị Ủy viên Bộ chính trị. Do vậy, công tác nhân sự sau đại hội để đảm bảo phù hợp với tình hình của quốc gia là một điều chắc chắn đã được tính toán kĩ lưỡng chỉ đợi đến phiên họp đầu tiên của QH mới hợp thức hóa vấn đề chức danh chủ chốt. Nghĩa là, Đảng đã có sự lựa chọn từ trước, có tầm nhìn và theo một lộ trình đã vạch sẵn chứ không phải rập khuôn rằng đến họp QH mới tìm ra những chức danh này.
Ảnh minh họa chuyển giao quyền lực là một vấn đề hệ trọng mang tính tác động sâu sắc đối với tiến trình phát triển cách mạng của nước nhà (Nguồn: Internet)
Trên lí thuyết, đúng là Thủ tướng (TT) đương nhiệm vẫn có thể ngồi chiếc ghế TT cho đến hết nhiệm kỳ (Tháng 7/2016) nếu chưa tìm ra người kế nhiệm, nhưng nếu người kế nhiệm đã tìm ra để thay thế thì vấn đề đó lại là vấn đề khác khi chuyển giao quyền lực là một vấn đề tất yếu và hệ trọng. Với vị trí tối cao và quan trọng, là một trong những vị trí trụ cột của quốc gia và dân tộc thì chức vụ TT không thể chờ đợi đến hết nhiệm kì mới bàn giao, mà phải bàn giao trước đó một vài tháng để những thế hệ sau có điều kiện làm quen và nắm rõ tình hình làm tốt trọng trách của mình trên cương vị mà Đảng và nhân dân giao phó. Có như thế thì đất nước mới không gặp phải những khó khăn và khúc mắc trong con đường phát triển của mình và công tác chuyển giao sau phiên họp họp QH chỉ mang hình thức chứ điều quan trọng chính là trách nhiệm và hiệu quả mà chức vụ đó đòi hỏi.
Tổng Bí thư và Bộ Chính trị “buộc” TT phải chuyển giao quyền lực sớm, phá vỡ “thông lệ”? Đó là một phát ngôn sai lầm khi không chúng đang bị mù vấn đề. Xin khẳng định, đây là quyết định của QH chứ không thể có ai có thẩm quyền thúc ép ai và không có “thông lệ” nào bởi pháp luật là thượng tôn. Nguyên Chủ tịch nước Trần Đức Lương ở cuối nhiệm kỳ công tác của mình đã nói rằng: “Chúng ta cần rút ngắn và thu hẹp công tác chuyển giao quyền lực”. Ở Việt Nam, Hiến pháp trao quyền cho QH bầu, miễn nhiệm các chức danh Nhà nước tại bất cứ kỳ họp nào chứ không nhất thiết phải đợi đến kỳ họp đầu tiên của QH để bầu chọn ra. Do vậy, sự xuyên tạc của những con bò chính trị là một phát ngôn sai lầm và thiếu hiểu biết về pháp chế nhà nước cũng như bản chất của vấn đề.
Nếu ở VN sau 6 tháng (khoảng cách giữa Đại hội Đảng và phiên họp đầu tiên của QH) sẽ chuyển giao quyền lực nhưng ở Mỹ chỉ có 2 tháng để chuyển giao và xong xuôi tất cả sau khi người tiếp theo đắc cử. Do vậy nếu khoảng thời gian lâu như thế thì khiến cho tâm lí hoàn thành công việc giữa các cá nhân có trách nhiệm sẽ không cao và thậm chí sẽ có tâm lí đùn đẩy trách nhiệm của bản thân nếu có sai sót gì. Nếu Hiến pháp đã trao quyền cho QH quyền lực để thực hiện chức năng quản lí và kiểm soát quản lí của mình như thế thì việc chuyển giao quyền lực sớm do QH tiến hành là hoàn toàn hợp hiến và phù hợp với tình hình thực tế của đất nước.
Sự nhận thức lệch lạch cũng như không nắm rõ bản chất của vấn đề trên cơ sở pháp luật của quốc gia đã và đang khiến cho loài dân chủ cuội thành những “con bò chính trị” về những vấn đề hệ trọng của đất nước. Chính chúng đang tự biến mình ngu dốt đi trước sự vận động của thời đại và tự mình làm mù đi trí thức của bản thân khi những điều chúng nói đều là những điều rỗng tuếch đối với chúng. Và chợt nhận ra, chính trị là một điều gì đó dường như quá “xa xỉ” đối với con người và nhận thức của chúng trong thời đại công nghệ và tri thức hiện đại.
 (Chú thích: Bài viết có sự tham khảo thông tin từ các trang web về những vấn đề có liên quan đến nội dung bài viết để bài viết có cách tiếp cận chính xác hơn và trung thực về vấn đề.)

Hiểu Minh
Trần Công Trọng
Vốn dĩ, Công an nhân dân, Công an từ Nhân dân, phục vụ Nhân dân. Vậy tại sao lại đặt vấn đề Công an - Nhân dân. Người viết đặt ra vấn đề này bởi lẽ, Công an và Nhân dân là những chủ thể cụ thể, “Công an dù có trăm tai, nghìn mắt” cũng không thể bao quát hết mọi sự việc trong đời sống xã hội. Vậy nếu không dựa vào dân, không được quần chúng nhân dân giúp đỡ thì Công an không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Không chỉ có Công an phải đối mặt với tội phạm, mà người dân cũng đối mặt với tội phạm, chịu hậu quả trực tiếp do tội phạm gây ra. Vì vậy, để phòng, chống tội phạm có hiệu quả không gì khác là phải phát huy được sức mạnh to lớn từ Nhân dân.
Hiện nay, trong Công an nhân dân có những biểu hiện “xa” dân, cán bộ, chiến sĩ Công an chưa thực sự “thấm” nỗi đau của người dân. Phải chăng, ở những nơi có biểu hiện như vậy giữa Công an và Nhân dân đang có một “cầu nối” (Công an - Nhân dân). Người dân muốn cậy nhờ Công an phải “qua” cây cầu này. Công an thì bên kia cầu nên luôn có khoảng cách với dân. Ngẫm mà đau lòng nếu “cây cầu” kia không được xóa bỏ đi, nếu khoảng cách giữa Công an và Nhân dân ngày càng xa hơn thì xã hội sẽ ra sao. Người dân tin theo Đảng cùng xây dựng một xã hội tốt đẹp ở tương lai. Nhưng người dân cần ổn định, hạnh phúc với cuộc sống hiện tại để tiếp tục xây những “viên gạch” niềm tin vào tương lai của đất nước!
Thời gian qua, một số ngân hàng trao tặng lực lượng Công an nhân dân nhiều xe đạp với mục đích giúp Công an hoạt động tốt hơn, thân thiện hơn, gần dân hơn. Đây quả là suy nghĩ và việc làm tốt rất cần được nhân rộng không chỉ trong hệ thống ngân hàng mà các doanh nghiệp, tổ chức, cá nhân cùng chung tay bảo vệ An ninh, trật tự. Vậy mà, khi triển khai “việc tốt” đó thì cũng mỗi nơi mỗi kiểu.
Ở Hà Nội, cán bộ Công an phường đạp xe đạp tuần tra, làm việc với người dân đã nhận được sự đồng tình, ủng hộ từ Nhân dân. Thậm chí, bắt được trộm từ việc tuần tra bằng xe đạp.

Ảnh Công an tuần tra đảm bảo an ninh trật tự bằng xe đạp. Nguồn: Internet
Ảnh Cán bộ Công an phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội tuần tra bằng xe đạp bắt giữ được một đối tượng trộm cắp tài sản. Nguồn: Internet
Ở thành phố Vinh, Nghệ An thì một lãnh đạo Công an thành phố lại tuyên bố “sử dụng xe đạp không hiệu quả, mất thời gian”, “tội phạm trộm cắp, cướp giật gây án đi bằng xe máy phân khối lớn còn Công an đi xe đạp thì làm sao mà đuổi kịp”
Ảnh Công an thành phố Vinh nhận xe, không sử dụng. Nguồn: Internet
Ơ hay, chưa làm mà đã nói “không hiệu quả” thì quả thật là việc làm “không hiệu quả”. Mấu chốt của vấn đề không phải là xe đạp đủ sức đuổi xe máy, mà là sức mạnh của lòng dân. Dân có tin Công an thì mới giúp Công an. Dân giúp Công an thì tội phạm không thể lộng hành được. Tội phạm phóng xe máy thử hỏi có thoát khỏi vòng vây của Nhân dân không. Làm gì để người dân tin Công an, không gì khác là phải gần dân.
 Thay cho lời kết, nhớ lời Bác Hồ dạy Công an: “Đối với Nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”. Lãnh đạo đơn vị Công an phải thấm nhuần lời dạy của Người, phải gần dân, hun đúc niềm tin của Nhân dân, “biến” mỗi người dân thành “Công an” (ai cũng có tinh thần đấu tranh chống tội phạm) để trong xã hội đều là “Nhân dân công an” - khi đó tội phạm sẽ không có “đất sống”!


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"