Ngày 22/3 vừa qua, các vụ tấn công bằng bom ở Brussels khiến 34 người thiệt mạng và hàng trăm người bị thương. Hai địa điểm bị khủng bố tấn công đều là những khu vực quan trọng ở thủ đô Bỉ, bao gồm sân bay quốc tế Zaventem và trạm tàu điện ngầm gần trụ sở Liên minh châu Âu. Trên tài khoản Telegram chính thức của IS, nhóm cực đoan nhận trách nhiệm về hai vụ tấn công bằng bom ở Brussels. Theo thông tin từ báo chí các chiến binh IS đã tiến hành hàng loạt vụ đánh bom bằng dây đai và thiết bị nổ nhằm vào một sân bay và ga tàu điện ngầm ở Brussels. Vụ khủng bố Brussels xảy ra không lâu sau khi nghi phạm chính cuộc tắm máu Paris (Pháp) đêm 13/11/2015 bị bắt giữ, làm dấy lên suy đoán về âm mưu trả thù và nguy cơ khủng bố đang mở một cuộc “chiến tranh du kích” chống phương Tây ngay giữa lòng châu Âu.
Ảnh và chú thích ảnh: Gương mặt thất thần, hoảng loạn, quần áo rách tả tơi của người phụ nữ trong bức ảnh đã trở thành biểu tượng cho hậu quả của sự tàn ác của việc nổ bom tại Bỉ do tổ chức khủng bố IS thực hiện vào ngày 22/3 vừa qua (Nguồn: Internet)
Những thông tin trên đã làm rúng động trên toàn thế giới về một mối lo ngại những hậu quả do khủng bố gây ra mà cụ thể ở đây là các tay súng cực đoan IS. Người Mỹ đã giết kẻ cầm đầu tổ chức khủng bố Al-Qaeda là Bin-Laden và các tay súng chỉ huy khác nhưng vẫn không thể đẩy tổ chức khủng bố này vào đường cùng khi “rắn mất đầu”. Các Chính phủ phương Tây mặc dù dành hơn cả thập kỷ để lên án bọn chúng, coi chúng như những kẻ giết người man rợ, đẫm máu nhưng đến nay, vẫn chưa có giải pháp nào hữu hiệu, chưa có một cuộc đàm phán nào một cách nghiêm túc đối với những kẻ khủng bố cực đoan Hồi giáo. Nguy hiểm hơn, các tổ chức khủng bố như ISIS (gọi tắt là IS) và Al-Qaeda không có dấu hiệu suy yếu hay tự tan rã mà ngược lại, chúng còn sống trong sự hăng máu, tác oai, tác quái với những cuộc khủng bố nhằm vào dân thường nhiều hơn.
Phiến quân Nhà nước Hồi giáo IS liệu có thực sự mạnh đến mức mà một liên minh bao gồm Mỹ và các nước phương Tây với đầy đủ khí tài hiện đại, sức mạnh cả về kinh tế lẫn quân sự không thể chế ngự được? Tại sao sau hơn 2 năm kể từ khi Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố chiến lược chống khủng bố IS bao gồm gần 60 nước tham gia, do Mỹ đứng đầu. Đặc biệt, liên minh chống IS do Mỹ đứng đầu đã tiến hành hàng nghìn vụ không kích “oanh tạc” được cho là “nhằm tiêu diệt lực lượng khủng bố IS” nhưng nghịch lý rằng, không kích liên minh càng oanh tạc thì dường như IS càng mạnh hơn! Bề ngoài, Mỹ luôn mạnh mẽ trong các phát ngôn chống lại các lực lượng khủng bố như IS, tuy nhiên, đó cũng là vỏ bọc hoàn hảo cho thực chất bên trong nó hoàn toàn trái ngược. Chính sách của Mỹ và phương Tây đang thực hiện tại Trung Đông nói riêng và tại Syria nói riêng là: Nuôi, đào tạo khủng bố để thực hiện các âm mưu tại các quốc gia được ví là giếng dầu của thế giới, độc chiếm giếng dầu, làm giàu cho Tư bản, bất chấp có tiếng bom, có tiếng súng, có máu chảy, cái chết bất ngờ mà không hiểu tại sao bản thân chết của người dân đen vô tội ở các quốc gia này.
Tuy nhiên, đây là chính sách cũng là con dao hai lưỡi khiến Mỹ và phương Tây lâm vào cảnh “dở khóc, dở cười” này. Đó là, khi mâu thuẫn lợi ích, tổ chức khủng bố không còn chịu được cảnh dưới trướng của liên minh do Mỹ đứng đầu nên đã có những hành động ném bom khủng bố như thời gian qua: vụ 11/9/2001 tại New York, Mỹ, 13/11/2015 tại Pháp và ngày 22/3/2016 tại Bỉ vừa qua. Chưa kể còn nhiều vụ khủng bố khác mà phương Tây và Mỹ đang phải hứng chịu hậu quả từ chính sách “con dao hai lưỡi” với khủng bố, vì lợi ích kinh tế bất chấp những bất ổn tại các quốc gia có dầu lớn nhất nhì thế giới.
Khi Mỹ mạnh mồm tuyên bố và nhận trách nhiệm đứng đầu liên minh chống IS thực chất là Mỹ lợi dụng sự không kích tiêu diệt lực lượng các tay súng cực đoan này vào mục đích cho cá nhân, cho riêng lợi ích quốc gia mình. Lấy việc dùng không kích nhằm “tiêu diệt” IS làm bình phong nhưng bản chất là Mỹ đang nhằm “hậu thuẫn” cho IS, đặc biệt là tại Syria, Mỹ “hỗ trợ” cho IS trong việc rút ngắn thời gian lật đổ chế độ của Tổng thống Assad. Chế độ Assad – một Tổng thống có đường lối ngoại giao “thân” với Nga, đó cũng chính là vật cản khiến Mỹ không thể lũng đoạn được Syria – quốc gia có vị trí đắc địa trên bản đồ thế giới. Mà một trong những điều mà nhiều nhà quân sự lo lắng, đó là Mỹ muốn chiếm Syria hòng khống chế các nước lân cận Nga và chính nước Nga.
Muốn thế giới này không có khủng bố? Đó là khi Mỹ và các nước phương Tây không còn tự cho mình cái quyền can thiệp vào nội bộ các quốc gia Trung Đông – những đất nước sở hữu lượng dầu lớn nhất nhì thế giới, không vì lợi ích kinh tế bất chấp việc xảy ra chiến tranh, những cái chết oan uổng từ những người dân vô tội… thì khi ấy chủ nghĩa khủng bố bởi các tay súng cực đoan Hồi giáo sẽ không còn tiếp diễn. Những gương mặt hoảng loạn, những ký ức đầy máu, những cái chết tức tưởi, những thi thể không lành lặn, những ám ảnh, những khắc khoải khôn nguôi của những người còn sống...sẽ không còn khi Mỹ và các nước phương Tây đặt mạng sống của người dân đất nước mình lên trên lợi ích kinh tế và quân sự, lên trên tham vọng bá quyền của chúng.

TRÙNG DƯƠNG
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"