Sinh ra là một Nhà nước, một quốc gia đại diện cho một cộng đồng dân tộc thì quốc gia đó phải có quyền để quyết định tất cả về vận mệnh của mình chứ không thể trở thành và biến mình thành những “trò chơi” để thế lực khác chơi trò lợi ích mà mình không thể dùng tiếng nói. Bài học chính trị và thảm cảnh Syria đang cho chính trị thế giới cái nhìn hoảng sợ về hiện tượng “vô quyền” khi những trò chơi của Mỹ và phương Tây đang được định hình và khi đó quyền lực nhà nước sẽ bị tiêu biến.
Syria hiện nay là một mảnh đất mà tồn tại sự tranh giành và đấu đá giữa Nga và Mỹ, lấy cớ giải quyết xung đột, tiêu diệt khủng bố mà Syria từ một quốc gia yên bình và tươi đẹp bỗng chốc trở thành “miền đất chết”, trở thành “bãi thử” quân sự lớn nhất thế giới với bao nhiêu loại vũ khí quân sự của Mỹ, phương Tây và Nga. Chính quyền Syria còn đó, nhân dân Syria còn đó nhưng dường như chính quyền đó chỉ là cái hình thức, quyền tự chủ và tự quyết của quốc gia, của dân tộc Syria đâu có còn ?!
Nếu một cuộc xung đột, chính biến xảy ra ở một quốc gia đất nước nào trên thế giới thì câu hỏi thường gặp sẽ là chính quyền nước đó đã làm gì và sẽ làm gì để giải quyết? Nhưng với đất nước Syria thì lại khác, với tình hình hiện tại thì chỉ còn một câu hỏi rằng, Mỹ và Nga sẽ làm gì để ổn định tình hình hiện tại ở Syria và được quyết định theo hướng nào? Rõ ràng, đã là một quốc gia hội tụ tất cả mọi yếu tố bấy lâu nay nhưng từ khi xung đột và chính biến xảy ra quyền tự quyết lại không nằm trong bàn tay của chính quyền và nhân dân Syria nữa mà lại nằm trong tay của những thế lực bên ngoài. Liệu nhân dân và đất nước Syria muốn như thế ?
Đã tự bao giờ Mỹ và phương Tây tự cho mình cái quyền “thượng tôn” phán xét và can thiệp để hình thành những “trò chơi chính trị” cho bản thân mình và Syria hiện tại chính là một “kết tủa” của một trò chơi chính trị trải qua một chuỗi phản ứng “dân chủ-nhân quyền” của chính giới phương Tây, cầm đầu là Mỹ mang lại. Một loại hình trò chơi mà ngoại bang là người quyết định còn người dân và chính quyền Syria bị đẩy “ra rìa” của quyền lực.

Ảnh minh họa: Tổng thống Syria Assad (ở giữa) dường như bất lực trong cuộc chơi của 
Nga-Mỹ tại Syria (Nguồn: Internet)
Sẽ có người tự hỏi, Syria trước đây có gì và bây giờ có gì khi có cuộc chơi này xuất hiện? Trước đây, Syria thường được nhắc đến như một quốc gia Trung Đông xinh đẹp, giàu truyền thống, văn hoá. Đây là điểm du lịch hấp dẫn nhất Trung Đông với những thành phố cổ kính, xinh xắn như Damascus, Aleppo. Ngày hôm nay, Syria đâu còn những cảnh yên bình, cổ kính như vậy nữa! Syria bây giờ chỉ còn những đống đổ nát mù mịt khói bụi, tiếng súng đạn rền rã ngày này qua ngày khác, những đoàn quân của nước ngoài và quan trọng hơn là chủ quyền và quyền tự chủ của quốc gia bị bóp chết tại đây.
Hoàn cảnh Syria hiện tại lại làm chúng ta liên tưởng đến tình cảnh của đất nước Việt Nam (VN) xưa kia cũng chịu cảnh kìm kẹp và tranh giành giữa các thế lực bên ngoài (trong đó có Mỹ) mà dân tộc không hề có một tiếng nói quyết định. Nhưng Đảng cộng sản Việt Nam ra đời và giành lại mọi thứ từ bên ngoài và duy trì cho đến hiện tại. Thế chúng ta mới thấy, chủ quyền và quyền tự quyết của quốc gia và dân tộc là quan trọng và thiêng liêng biết nhường nào, sự yên bình và hạnh phúc dưới một “chính quyền minh chủ” là tốt biết chừng nào. Ấy vậy mà, loài chống cộng (CC) hiện nay lại không nhận ra điều đó và mong muốn điều ngược lại, điều chúng mong muốn lại là điều mà nhân dân Syria đang phải nếm nhận và chịu đựng.
Sẽ chẳng có quốc gia nào dại gì bán đi hòa bình và tự chủ để đổi lấy xung đột và xâm lược, và cũng chẳng có dân tộc nào như nhân dân và đất nước Syria muốn biến mình thành những “con cờ” để những kẻ bên ngoài dùng họ để phục vụ một trò chơi chính trị trên một bàn cờ phi chủ quyền như vậy. Nhưng chết tiệt, loài CC ở VN lại là một loài ngu si và ám muội luôn đi ngược lại với thời đại khi điều chúng luôn muốn là bóng đêm quyền lực bao trùm quốc gia dân tộc chúng. Chúng đi từ những hành động này đến những hành động khác suy cho cùng cũng là muốn Mỹ sẽ dùng các biện pháp để tạo “kết tủa dân chủ” rồi can thiệp và biến đất nước rơi vào tình cảnh như Syria hiện tại để chúng có một chỗ mà tranh giành lợi ích và hưởng chút quyền vị dù phận chúng lâu nay là những con cờ trong tay của Mỹ.
Khi đầu óc vẫn chịu tư tưởng nô lệ và lệ thuộc thì vĩnh viễn loài CC sẽ không thể hiểu được tình cảnh như người dân Syria đang chịu đựng và chúng lại không thể làm được gì trên con đường mà chúng đang đi. Khi hành động mang tôn chỉ biến dân tộc và quốc gia thành những kẻ “núp bóng”, “dưới trướng” của quốc gia khác thì vĩnh viễn loài CC sẽ không thể có lòng dân, tiếng nói ủng hộ của dân tộc Việt. Đất nước Syria đang cho dân tộc Việt và giới chính trị thế giới quá nhiều bài học về chính trị và cầm quyền, nhưng lại dường như quá ít với những khối óc của loài CC khi độ cuồng Mỹ và Phương Tây của chúng vẫn không thể lay chuyển. Và có một câu hỏi đặt ra là liệu rằng chúng có phải là mặt trái của quy luật vận động lịch sử đương đại ?!

Hiểu Minh
Theo thông tin từ trang fanpage Việt Nam thời báo (https://www.facebook.com/VietNamThoiBao/?fref=nf), ứng cử viên đại biểu quốc hội Phan Văn Phong đã bị lật tẩy bản chất, y là một công dân Việt Nam nhưng không thực sự gương mẫu, không đủ bản lĩnh và không thể là người đại diện cho lợi ích của dân. Y cũng từng có con bất chính với Trần Thị Nga và thường xuyên tham gia biểu tình trái phép ở Hồ Hoàn Kiếm.
Ảnh: Phan Văn Phong - tự ứng cử đại biểu quốc hội khóa XIV
Sở dĩ tôi đưa bài viết về Phan Văn Phong kèm với Trần Thị Nga, bởi lẽ, Nga là một nhân vật quá nổi tiếng trong làng “dân chủ cuội”, cái nổi tiếng của cô là việc không có chống mà có con, là một chuyên gia chửi bới chính quyền, dùng trẻ thơ ăn vạ, kiếm những đồng tiền bẩn của bọn cờ vàng bên ngoài. Ngược lại, Phong lại là nhân vật rất bình thường, gần như tôi không biết cho tới thời điểm y hưởng ứng phong trào “tự ứng cử” do Nguyễn Quang A cầm đầu và đặc biệt khi biết được y là bố của những đứa con do Nga sinh ra.
Một cặp bài song trùng, và bỗng dưng nổi tiếng ngang nhau vì bản chất, việc làm xấu xa, đê hèn.
Link video vạch mặt bản chất của Phan Văn Phong:
https://www.facebook.com/VietNamThoiBao/?ref=ts&fref=ts
Một con người chống Đảng, Nhà nước quyết liệt, nay ra ứng cử đại biểu quốc hội, đấy không phải là sự đóng góp xuất phát từ cái tâm, từ lòng yêu nước mà nó xuất phát từ lợi ích cá nhân, từ sự ham chơi, thích nổi tiếng mà thôi. Chỉ với việc có tình cảm bất chính và sinh hai người con người Phan Văn Phú và Phan Văn Tài khi chưa li hôn vợ, vi phạm luật hôn nhân và gia đình là đủ điều kiện để tước bỏ quyền tự ứng cử của con người này rồi. Mặt khác, theo dõi thông tin đăng kí thì y hiện là Giám đốc công ty nông sản Hoa Kỳ - Tuy nhiên địa chỉ này hoàn toàn không có thực, nó chỉ mang ra để thể hiện cái tôi thích phô trương, thích thể hiện của y mà thôi.
Nếu: Phan Văn Phong là thành viên quốc hội, sẽ có bao người phụ nữ nữa bị lừa lọc, sẽ xuất hiện phường chửi bới ngay tại quốc hội, còn đâu là tôn ti, là trật tự nữa chứ. Bên cạnh đạo đức không đạt tiêu chuẩn theo Điều 22 Luật Tổ chức Quốc hội thì mặt năng lực lại là một dấu hỏi lớn. Có ai tin một nhân vật chuyên đi làm những chuyện vô bổ, trái pháp luật, những người sẵn sàng phủi tay với cốt nhục của mình chứ.
Vậy nên, không thế để chữ NẾU trên diễn ra, bỡi lẽ, quyền làm chủ của công dân không thể giao phó cho những người không đủ cả phẩm chất và năng lực, đã thế con ngông cuồng, xem thường sức mạnh của pháp luật. Ngoài ra, cơ quan chức năng cần xử lí trường hợp này theo luật hôn nhân và gia đình để răn đe thói hư xấu hổ của một người đang ở bên kia sườn dốc cuộc đời.
Một ứng cử viên đại biểu quốc hội, trước hết phải chuẩn bị cho mình một lộ trình, một phương pháp làm việc và điều kiện cần là phải là người có phẩm chất, được sự tin tưởng của người dân. Và Phan Văn Phong hoàn toàn không xứng đáng để tham gia ứng cử đại biểu quốc hội. Tôi nghĩ ông nên biết mình là ai, đã làm được gì để xứng đáng với cương vị muốn đề đạt.
Niềm Tin



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"