Phá Đại hội Đảng khóa 12 bất thành;
Phá bầu cử đại biểu quốc hội và Hội đồng nhân nhân nhiệm kì 2016 - 2021 bất thành;
Phá chuyến thăm lịch sử của tổng thống Obama bất thành.
“Quá tam ba bận”, rận chủ vẫn chai mặt tiếp tục phá hoại sự ổn định của đất nước Việt Nam bằng chiến dịch lần thứ 4, đó là đòi trưng cầu dân ý vào năm 2020. Một chiến dịch dài hạn và được lên kế hoạch khá sớm, trước 4 năm. Tuy nhiên, nội dung của chiến dịch này cũng chỉ là tranh giành quyền lực chính trị với Đảng cộng sản Việt Nam,  hạ bệ vai trò lãnh đạo của Đảng bằng những thông tin bịa đặt.
Chúng đòi: “quyền tự quyết của công dân trong việc lựa chọn thể chế chính trị cai quản đất nước”. Và những người đòi cái quyền này là những tù nhân từng bị chính quyền xử lí với các tội xâm phạm An ninh quốc gia này tự diễn biến thành “tù nhân lương tâm”. Điển hình như: Nguyễn Đan Quế, Phan Văn Lợi, Thích Không Tánh, Lê Công Định, Nguyễn Trung Tôn, Lê Quốc Quân, Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Bá Hải,… (thành viên của Hội trái phép mang tên Cựu tù nhân Lương tâm – FVPOC). Ngoài ra, chúng tự cho rằng, Việt Nam đang lệ thuộc Trung Quốc, và những quyết định của chính phủ Việt Nam bị can thiệp từ phía Trung Quốc,… Nói chung là liên quan tới Trung Quốc. Tuy nhiên, đây là một sự xuyên tạc trắng trơn. Việt Nam hiện là một quốc gia độc lập, tự chủ trong quyết định, Việt Nam cũng là một đối tác chiến lược bình đẳng với Trung Quốc trong các quan hệ kinh tế, chính trị,… nhé.
Thuật ngữ trưng cầu ý dân trong tiếng Anh là referendum (số nhiều referendums hoặc referenda), được hiểu là việc nhân dân (cả nước hay một địa phương) bỏ phiếu tán thành hay không tán thành khi được hỏi về một vấn đề cụ thể. Đó có thể là việc thông qua hiến pháp mới; sửa đổi, bổ sung hiến pháp, thông qua một đạo luật, hoặc đơn giản là một chính sách cụ thể của nhà nước (http://www.hcmulaw.edu.vn/hcmulaw/index.php?option=com_content&view=article&id=353:msvvtcyd&catid=103:ctc20061&Itemid=109).
Tại sao chúng - những nhà dân chủ cuội lại đòi thực hiện cái thứ gọi là Trưng cầu ý dân???
Như đã trình bày ở đầu đề, chống Nhà nước Việt Nam vẫn là một việc làm đươc chúng thực hiện,  cho dù đã thất bại nhiều lần trước đó. Nhiều người trong số này cũng đã bị xử lí trước pháp luật nên căm thù chế độ cách  mạng, căm thù Nhà nước, muốn dùng cái chung để phục vụ cho mục đích cá nhân của mình. Mặt khác, trưng cầu ý dân vào thời điểm 2020, trước một năm để Đảng và quốc hội quay lại chu kì bầu cử quốc gia. Rõ ràng, có một âm mưu tạo dư luận đông đảo chống Đảng và gây sức ép đối với việc bầu cử quốc gia năm 2021. Một điều quan trọng hơn đã thôi thúc chúng đưa ra kế hoạch dài hạn 4 năm, đó là TIỀN.
Cách đây 4 năm, các nhà dân chủ cũng đưa ra lộ trình 3 bước để phá hoại bầu cử năm 2016, đưa lực lượng của chúng vào chính quyền để phá hoại tổ chức, đem lại sự phân hóa nội bộ. Và thực hiện cho chiến dịch đó, đã tốn không ít tiền của những nhà tài trợ cho những kẻ chống phá trong và ngoài nước. Và người được lợi đương nhiên là những người chủ trì và thực hiện kế hoạch đó. Do vậy, kế hoạch dài hạn 4 năm đợt này cũng nằm trong công việc kiếm cơm hằng ngày của chúng mà thôi.
Trưng cầu ý dân
Ảnh: Lời kêu gọi “Trưng cầu ý dân” trên trang Bauxitevn
Ai mới có quyền đưa ra Trưng cầu ý dân???
Theo dõi diễn biến chính trị thời gian qua, với việc đưa ra trưng cầu ý dân ở các nước cho thấy. Chủ thể chịu trách nhiệm thực hiện việc này chính là chính phủ hoặc chính quyền địa phương cần trưng cầu dân ý phát động. Do vậy ở Việt Nam, nếu có trưng cầu ý dân, nó cũng phải được cơ quan chính quyền phát động đối với một sự kiện chính trị và cần phải thu thập ý kiến của người dân để có phương án giải quyết, chứ không thể do một nhóm người vô tổ chức thực hiện, lên kế hoạch một cách phách lối như thế.
Theo Vũ Văn Nhiêm, Ths. Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh, bản chất của trưng cầu ý dân là: nhân dân lập ra và trao quyền cho các cơ quan nhà nước để thay mặt nhân dân thực hiện quyền lực (để quản lý xã hội); một mặt, các cơ quan này phải chịu sự giám sát của nhân dân và mặt khác, chỉ được thực hiện quyền lực trong giới hạn cho phép. Trong nhiều trường hợp, nhà nước không được quyết định (đúng hơn là không có thẩm quyền quyết định hoặc không cần thiết phải quyết định) mà để nhân dân trực tiếp quyết định. Một trong các cách mà nhân dân trực tiếp quyết định là thông qua trưng cầu ý dân. Trưng cầu ý dân là một hình thức quan trọng trong việc thực hiện dân chủ trực tiếp của nhân dân, là hình thức biểu hiện đỉnh cao của nền dân chủ. Rõ ràng, ở đây Nhà nước Việt Nam đã từng quyết định về tương lai của dân tộc ở quá khứ, còn hiện tại, Nhà nước cũng đang thực hiện chức năng quản lí của mình, chưa để xuất hiện tình trạng  không thể giải quyết được thì không thể mang ra trưng cầu dân ý một cách vô tổ chức được.
Do vậy, đây tiếp tục là một chiêu bài mới nhằm kiếm ăn của lũ cuội trong nước mà thôi. Nếu như nó được thực hiện thì sẽ mang lại công ăn việc làm cho một bộ phận rận chủ trong nước. Tuy nhiên kết quả của cuộc “Trưng cầu dân ý” này chắc chắn không thể chấp nhận một cách thống được.
Niềm Tin


Nhắc đến nhà văn Nguyên Ngọc chắc hẳn ai cũng biết và nhớ ngay đến những tuyệt phẩm văn học một thời, nổi bật lên đó chắc có lẽ là những tác phẩm như: Đất nước đứng lên, anh hùng Núp, Rừng xà nu. Những tác phẩm đó, toát lên là chí khí của người Việt, của truyền thống lòng yêu nước và những sức mạnh xuất phát từ những hận thù và nỗi đau của ngoại xâm, những điều đó làm nên sức hấp dẫn và giá trị cũng như sự lôi cuốn người đọc. Nhưng buồn thay! Hiện tại những sức mạnh đó lại bị phai nhạt ở chính nhà văn này. Ông liên tục có những câu nói, lời văn “cẩu thả” với những gì dân tộc và bản thân ông đã từng trải qua. Lịch sử thế giới nhìn nhận rằng chưa một người dân nào, chưa một dân tộc nào gọi kẻ thù mình là “thiên tài” trừ nhà văn Nguyên Ngọc.
Có lẽ người Việt hiện tại chẳng ai quan tâm đến nhân vật người Mĩ với cái tên Bob Kerrey nếu như ông ta không được cử làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường Đại học Fulbright Việt Nam (một trường đại học mang ý nghĩa biểu trưng cho mối quan hệ Việt – Mỹ) . Nhưng xoáy sâu vào lịch sử đã đi qua của dân tộc có lẽ rằng người ta sẽ giật mình về những gì mà con người này đã làm, đã thể hiện để rồi hiện tại liệu có ai dám nói một con người như thế này lại được Nguyên Ngọc tung lên mây với ngôn từ mĩ miều là “vĩ đại”! Tác giả xin phép nêu ngắn gọn về con người của Bob Kerrey như sau:
Đầu năm 1969, Bob Kerrey là đại úy, chỉ huy một trung đội SEALs, kiểu đơn vị biệt kích tinh nhuệ nhất hải quân Mỹ. Đêm 25/2/1969, một thời khắc kinh hoàng và đau thương đến với người dân Việt Nam nhân hậu và chất phác, dưới sự chỉ huy của viên đại úy này đã gây ra vụ thảm sát đẫm máu 21 người vô tội hầu hết là các cụ già, trẻ em và cả phụ nữ đang mang thai tại Thạnh Phong. Sau khi thực hiện xong vụ thảm sát ông ta về Mỹ và làm báo cáo dối trá tuyên bố đã diệt được 21 tên Việt Cộng, đốt cháy căn cứ của họ và thu nhiều vũ khí. Và như một tất yếu sau đó viên đại úy này được Tổng thống Nixon tuyên dương là Anh hùng và trao tặng huân chương Ngôi Sao Đồng (Bronze Star)- Huân chương cao quý nhất của nước Mĩ.
 Bob Kerrey

Ảnh và chú thích: Chân dung Bob Kerrey và khung cảnh nhận huân chương thảm sát người Việt (Nguồn: Internet)
Chính hành động này của nước Mĩ đã vấp phải một sự phản đối mạnh mẽ của giới tri thức và cựu chiến binh Mỹ bởi sự khốn nạn của ông ta. Ông Chuck Searcy, cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam, đã dành gần 20 năm tham gia công tác rà phá bom mìn và loại bỏ di sản chiến tranh ở Việt Nam, nói rằng ông quá phiền muộn trước việc bổ nhiệm Bob Kerrey. Tuy nhiên, sự việc này kéo dài mãi đến năm 2001 Kerrey bị đồng đội vạch mặt là chính ông Kerrey đã tự tay cắt cổ một cụ già ( sau này được biết là cụ Bùi Văn Vát) trước binh lính của mình để làm gương (lời tố cáo của bạn Kerrey, ông Mr. Gerhard Klann)… Tất cả đã chứng minh sự dối trá và lừa lọc của tên đại úy này và làm thức tỉnh bao nhiêu con người Mĩ.
Có thể nói, những sự thật được phơi bày về nhân vật này đã khiến người Việt ngã ngửa người bởi đức tính “ quá thật thà” và quá “tốt đẹp” đến mức khốn nạn của Bob Kerrey . Một con người không thể xứng đáng và không vẹn về tư cách đứng lên bục cao nhất của một ngôi trường mang biểu tượng quan hệ Việt – Mĩ. Ấy vậy mà, một nhà văn thời chiến đã trải qua và chứng kiến những những mất mát và đau thương, chứng kiến đồng bào mình, đồng đội mĩnh ngã xuống oan uổng và tức tưởi dưới họng súng của địch nhưng lại dễ dàng cho một con người đầy dối trá và lừa lọc như Bob Kerrey gắn một ngôn từ “vĩ đại”, quả thật là khốn nạn!
Một người như nhà văn, một con người của hai thế hệ cả thời chiến lẫn thời bình có lẽ nhà văn phải hiểu nỗi đau của đồng đội khi ngã xuống, nỗi đau của dân tộc khi phải mất đi từng miếng da thịt trước sự hung bạo của kẻ thù, chừng đó thôi chắc nhà văn cũng phải hiểu rằng cái gì đã là sự thật cần được nhìn nhận, cái gì nó quá khốn nạn mình phải lên tiếng để vạch trần. Nhưng có lẽ rằng chính nhà văn đã và đang làm điều ngược lại khi chính nhà văn đang muốn che đậy đi sự khốn nạn của kẻ thù mà thêm những chất pha màu để tô vẽ và làm nền cho một kẻ khốn nạn!
Dân tộc đang muốn gạt bỏ đi những hận thù để tiến xa hơn với những quan hệ và hợp tác, nhưng điều đó không có nghĩa rằng những con người khốn nạn, những kẻ tự tay đào khoét vết thương cho dân tộc mang bản chất dối trá sẽ được người Việt nhìn nhận dưới góc độ là bạn bè. Nhà văn cần phải có lương tâm của mình khi viết hay khi nói về một vấn đề về đất nước và xã hội. Và hiện tại cũng vậy, khi đất nước đang yên bình đừng vì những điều gì khác mà khoét sâu vết thương chiến tranh của dân tộc đang ra da non bởi sự thân thiện và cố gắng của cả một quốc gia! Không ai muốn được giáo dục bởi những kẻ dối trá và lừa lọc, hận thù muốn được xóa đi nhưng không có nghĩa là tha thứ cho sự che đậy, ngụy biện và không trung thực với sai lầm. Đừng đùa giỡn với lương tâm con người Việt, nếu không muốn hứng trọn những cái kết đau đớn và ê chề nhất!
Hiểu Minh


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"