Trần Huỳnh Duy Thức nên tỉnh để gia đình và bạn bè của y được tỉnh sớm hơn. Còn với cái đà như hiện nay, người trong tù chấp hành án thì không nghiêm chỉnh, vạ vật và người ngoài tù thì lo lắng, rồi sinh ra lắm việc chẳng đâu vào đâu.
Trần Huỳnh Duy Thức
Ảnh: Gia đình ông Huỳnh cần phải thức tỉnh hơn
Trần Huỳnh Duy Thức đã bị kết án 16 năm tù từ năm 2010, tới nay đã được hơn 1/3 bản án. Tuy nhiên, theo dự đoán của tôi, Thức đang nhụn chí và chán cảnh ngồi tù, y muốn vùng vẫy trong tù để được ra ngoài. Mới đây nhất, y tuyên bố sẽ tuyệt thực cho tới chết để đòi “quyền con người”, tự do các kiểu. Y cũng được sự đồng thuận từ phía gia đình, bạn bè và giới rận trong và ngoài nước. Liên tục các nhà rận ăn theo Thức, tuyên bố tuyệt thực 1 ngày, rồi nửa ngày để ủng hộ cho Thức. Đặc biệt trong đó có cha đẻ của Thức, ông Trần Huỳnh cũng tuyên bố tuyệt thực một ngày để ủng hộ. Tuy nhiên, phải khẳng định, sự ủng hộ này là mù quáng, không có lối đi rõ ràng. Một người cha khuyến khích con đi sâu hơn vào con đường tội lỗi là một người cha thiếu trách nhiệm, đáng lí, Ông Huỳnh phải khuyên bảo con làm lại cuộc đời từ chốn ngục tù và dạy dỗ cho những đứa con, đứa cháu mình không đi theo con đường của Thức, nhưng ngược lại, ông lại biến gia đình mình thành tụ điểm, hang ổ của màn kịch “tuyệt thực” trong giới rận.
Trần Huỳnh Duy Thức
Ảnh: Trần Huỳnh Duy Thức tại trại giam. Nguồn Internet
Thức nên tỉnh từ chốn ngục tù để gia đình được yên ổn. Ít ra, Thức cũng phải thể hiện mình là người có bản lĩnh, dám làm dám chịu chứ không phải dám làm và kêu anh em, bạn bè cùng chịu đâu. Bản án chính là thử thách lớn nhất đối với Thức hiện tại để Thức trấn tỉnh mình và thể hiện trách nhiệm với gia đình, đặc biệt với ông bố đang trở nên già yếu. Nếu Thức có hiếu ở thời điểm này thì Thức không nên để cha mình ốm hơn, nhiều suy tư hơn và vào viện nhiều hơn như thế.
Còn với “bạn”, “bè” của Thức trong giới dân chủ cuội, việc chúng tới động viên gia đình rồi tuyệt thực ngay tại nhà Thức, đó chẳng qua là cách đổ dầu thêm vào ngọn lửa chống đối của Thức mà thôi. Chúng muốn thức dấn thân để chúng hưởng lợi, chúng bay bổng, chúng kiếm tiền. Chẳng ai làm không có ai cái gì, với những người hành nghề “dân chủ” cũng như thế, họ cũng mưu cầu cho lợi ích cá nhân nhiều lắm, những khoản tiền tài trợ từ bên ngoài, những chuyến đi nước ngoài vui chơi trong cái mác “tập huấn”, những lời mời định cư chốn thiến đường “dân chủ”,… Thứ cá nhân đó càng lộ rõ khi chúng dùng hình ảnh của người khác để đánh bóng cho hoạt động của mình. Mang tiếng ủng hộ Thức, mong thức được ra tù, nhưng lại “đâm” sau lung Thức bằng việc khuyến khích Thức tiếp tục tuyệt thực tới chết.
Hơn tất cả, ở thời điểm hiện tại, Thức nên báo hiếu cha mẹ bằng sự thức tỉnh của mình, ít ra cũng chấp hành bản án một cách đúng mực để hưởng khoan hồng trong nhưng đợt đặc xá của Nhà nước. Con đường đến với tự do ở ngoài xã hội của một người ở chốn lao tù không gì khác là chấp hành nghiêm túc, cải tạo cầu tiến.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"