Vụ việc máy bay rơi vừa qua đã lấy đi biết bao nước mắt của đồng đội, của nhân dân và của những người thân của những phi công hy sinh trong lúc diễn tập nhiệm vụ và tìm kiếm cứu hộ trong thời bình. Những giọt nước mắt, những nỗi đau lịch sử dường như đã được ngủ quên trong tốt đẹp bấy lâu nay thì giờ lại một lần nữa lại được gợi lên với sự hy sinh can trường của những người con kiên trung với sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc và yên bình cho đất trời. Thế nhưng, quá trình phát triển của xã hội nhiều khi vẫn lạc nhịp và sản sinh những con người mang hình hài dân tộc kiên trung nhưng lại mang bản chất như “rác thải” thối về nhân cách, thiếu đạo đức trầm trọng đã có những phát ngôn thối nát đáng bị nguyền rủa và lên án!
MaiPhan Lợi- một nhà báo thối nát về lương tâm và khốn nạn!
Có lẽ rằng, lương tâm nghề báo và văn chương cũng như nhau, đều là những nghề cao quý, đều là những nghề sử dụng tri thức tốt đẹp được tích lũy qua não bộ và tuồn chảy qua những ngòi bút, dòng chữ mà mang đến cho người đọc những cảm nhận và suy ngẫm về đời. Nhưng với Mai Phan Lợi, một “nhà báo” lại đang thui chột đi điều đó! Máy bay rơi, những người con của Tổ quốc ngã xuống vì nhiệm vụ với đất nước đáng ra với những người làm báo như Lợi sẽ có những bài viết, những câu từ để mang đến cho người đọc cảm nhận và thấu hiểu những gian khó, vất vả và nguy hiểm của người lính phòng không can trường, hay những khía cạnh sinh hoạt đời thường của họ… nhưng không, khi máy bay rơi, các anh ngã xuống Lợi “thả” dòng chữ bất lương của nghề nghiệp như xát muối lòng dân tộc và sự hy sinh của những người lính can trường!
Một con người làm báo, một con người của trường phái văn chương chắc Lợi cũng hiểu được sức mạnh của ngôn từ, và liệu ngôn từ “tan xác” có hợp lí với những mất mát mà dân tộc đang gánh chịu. Và một câu hỏi đặt ra liệu một con người khốn nạn với lương tâm, với những nỗi đau mang tính quốc gia liệu Lợi có xứng đáng là một con người mang phần hồn của dân tộc như bao công dân khác? Không, Lợi không xứng đáng là công dân đất Việt, Lợi không xứng danh là nhà báo lương tâm, Lợi chỉ là kẻ súc sinh đốn mạt, bất lương và vô đạo đức. Những kẻ như Lợi, những nhân cách và đạo đức mà Lợi nắm giữ đáng để Lợi nhận những cái miệt thị, đáng để xã hội nhận chìm Lợi vào những đớn đau về tinh thần và tủi nhục về nhân cách, đáng để Lợi đến với nhà tù lương tâm giam giữ thay vì làm vai trò chuyển giao thông tin.
Mai Phan Loi
Ảnh: Dòng Stt khốn nạn trên Facebook của Lợi với vấn đề lấy đi nước mắt của bao người (Nguồn: Facebook)
Cái bộ mặt khốn nạn Lợi cũng chính là vấn nạn đặt ra với cơ quan quản lí truyền thông và báo chí, những người làm công tác định hướng dư luận nhìn nhận và giải quyết với những kẻ không xứng danh nghề nghiệp. Đã đến lúc cơ quan quản lí cần mạnh tay với những kẻ diều hâu, với những con chó dại đang mượn danh báo chỉ để hả hê với những nỗi đau, với những mất mát mà cả dân tộc và đất nước đang gồng mình gánh chịu!
Thầy thuốc lạc đàn và lương tâm của những nhà băng rôn “dân chủ”!
Đó là những dòng đầy thách thức và hả hê của Nguyễn Đăng Hải làm nghề bán thuốc ở 243 Định Công Thượng thốt lên khi máy bay rơi. Hải là một thầy thuốc, chắc Hải cũng hiểu rằng công việc của mình là bán thuốc để trị bệnh và cứu người, do đó với bản thân phải biết mạng người nó quan trọng và quý giá như thế nào với lương tâm của mình và nghề nghiệp. Nhưng Hải lại ngu si và khốn nạn đến mức không hiểu được rằng những người Hải đã phát ngôn không bệnh tật gì họ lại hy sinh vì những nhiệm vụ cao cả, bảo vệ cái yên bình cho gã để có được môi trường ổn định mà sinh nhai. Có lẽ rằng, cái công việc bán thuốc của bản thân quá nhàn hạ đã làm tịt đi cái não của Hải để rồi nó không thông và chỉ biến chất thành những sự thối nát tích tụ trong não bộ của Hải. Kẻ đang sống trên những mất mát của dân tộc nhưng lại hả hê và thích thú khi có những đau thương dân tộc hiển hiện với những giọng điệu bất lương đến mức ai cũng muốn dùng tay vả mõm cho não của gã được thông và hết điệu nói sằng bậy.
Hai dieu cay
Ảnh: Cảm nhận và ngôn từ khốn nạn của những kẻ thối nát trong lòng dân tộc 
(Nguồn Internet)
Trước nỗi đau mất mát lớn, trước nỗi tiếc thương vô hạn, người dân VN muốn chia sẻ những thương cảm và trìu mến tới những người lính, những đồng chí là nạn nhân trong 2 vụ rơi máy bay vừa qua, thì ở bên xứ “bám đít đu càng” đó đám bò CC “Việt tân” đang rất hả hê vui sướng và không quên thể hiện bản chất tổ lái của mình mà không chút cảm xúc hay sẻ chia dù bản thân luôn vỗ ngực kêu gào cho dân tộc, cho đất nước, cho chính nghĩa và hòa bình. Hòa bình cái định mức gì, chính nghĩa dân tộc cái định mức gì khi những người con, những người đã ngã xuống cho dân tộc, cho đất nước thì chúng lại hả hê và tung tin đánh lạc hướng dư luận để rồi đổ lỗi cho hết cái này, cái khác và cuối cùng là hướng lái tất cả vào chính quyền hiện tại.
Chúng kêu gào đấu tranh, chúng kêu gào cách mạng, chúng nhân danh quần chúng nhưng đạo đức chúng không có, lương tâm chúng bị chó ăn thì chúng lấy cái gì để gào thét và đấu tranh cho một dân tộc luôn nhân ái và kiên trung ?! Chúng chỉ trích chính quyền đàn áp người dân mình không cho họ tự do tiếng nói, chúng kích động nhân dân và những kẻ thiếu hiểu biết biểu tình đòi quyền lợi cho bản thân và cuộc sống đang bị đe dọa…nhưng chúng lại ngạo mạn, sung sướng và hả hê trong những “đám tang dân tộc” mà nhân dân đã và đang phải gồng mình đón nhận.
Nước mắt của sự mừng vui, đoàn tụ ngày độc lập có là bấy nhiêu so với giọt nước mắt của người mẹ khóc con, người vợ mất chồng hay giọt nước mắt sợ hãi của đứa con thơ khi nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Những con người hiện tại được sống sung sướng yên bình là những cái giá của bao mạng người vì dân tộc và Tổ quốc mà đứng lên để đánh đổi và giành lấy, do đó chưa làm được gì cho Tổ quốc thì hãy để nhân cách và lương tâm được vẹn toàn và hướng thiện. Muốn đấu tranh, muốn làm cách mạng không ai ngăn cản, khống ai cấm nhưng muốn làm được điều đó nhất thiết phải có lương tâm và chính nghĩa rồi hãy nghĩ đến những cái xa hơn, bởi Tổ quốc không dành cho những kẻ bất lương!
Hiểu Minh




Có lẽ, đỉnh điểm sự bức xúc, tức giận của công chúng đối với Mai Phan Lợi là khi hắn ta viết status bằng cách lập pool (bình chọn) trong Diễn đàn Nhà báo trẻ khi đặt câu hỏi “Vì sao CASA tan xác”. Dưới câu hỏi là các gợi ý trả lời để thành viên lựa chọn, hầu hết đều dùng những cụm từ quy chụp, gây hoang mang dư luận như: “Bị bắn”; “Không loại trừ bị bắn vỡ”…Nếu như trước đây, gọi Mai Phan Lợi là “nhà báo lưu manh” thì nay, ta có thể gọi “lưu manh” Mai Phan Lợi vì “nhà báo” này đã bị thu hồi thẻ nhà báo theo Quyết định số 1063 của Bộ Thông tin và Truyền thông ngày 20/6/2016 vừa qua. Trong lúc người thân 9 gia đình đang trông ngóng 9 người cha, người chồng, người con của mình với hy vọng mong manh về một phép màu nhiệm kỳ nào đó để đưa các anh trở về thì một người với tư cách là một lãnh đạo của một cơ quan báo chí có cụm từ “pháp luật” lại có thể nghĩ ra được status với câu hỏi nhẫn tâm kia.
Mai Van Loi
Ảnh và chú thích ảnh: Thái độ thờ ơ, vô cảm trước mất mát, đau thương của gia đình các cán bộ, chiến sĩ không quân nói riêng và của cả dân tộc nói chung, Mai Phan Lợi bị thu hồi thẻ nhà báo (Nguồn: Internet)
Việc đăng status trên để tạo pool trong Diễn đàn Nhà báo trẻ ở mạng xã hội facebook của Mai Phan Lợi không chỉ thể hiện thái độ dửng dưng, vô cảm mà khiến cho nhiều người, đặc biệt là những cựu chiến binh, những người thân của những cán bộ, chiến sĩ không quân trên chiếc máy bay CASA phẫn nộ và càng thêm đau thương. Nó thật sự là điều xúc phạm đối với những thế hệ đi trước – đã chứng kiến những đau thương, mất mát của năm tháng chiến tranh, của việc gìn giữ đất trời Tổ Quốc.
Việc rút thẻ nhà báo đối với Mai Phan Lợi là quyết định hoàn toàn đúng đắn của Bộ Thông tin và Truyền thông. Bởi lẽ, với cương vị Phó Tổng thư ký tòa soạn, Trưởng đại diện miền Bắc của báo luật Thành phố Hồ Chí Minh, không thể nói rằng, Mai Phan Lợi đang bồng bột, suy nghĩ hời hợt được. Chắc chắn rằng, Mai Phan Lợi thừa năng lực để nhận thức được vấn để nhưng có lẽ không biết vì thói tự tin thái quá hay cố tình để đưa ý kiến của mình ra nhằm “lái” dư luận. Tuy sau đó đã có bài viết với nội dung xin lỗi đăng trong Diễn đàn Nhà báo trẻ với lời “hứa hẹn” rằng, từ nay sẽ “không đưa ra các cuộc thăm dò và sử dụng ngôn ngữ nhạy cảm” nhưng dư luận chưa thấy sự hối lỗi chân thành của Mai Phan Lợi ở trong từng câu chữ. Lời xin lỗi của Mai Phan Lợi như lời xin lỗi cho có với mục đích xoa dịu cơn giận dữ của cộng đồng mạng chứ không phải là lời xin lỗi của người có lỗi, ý thức được lỗi lầm của mình gây ra.
Ngoài ra, với tư cách là một người điều hành và quản lý (Admin) của một Diễn đàn có hơn 12.000 thành viên, lại là những thành viên đang công tác và hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, báo chí thì bất cứ những phát ngôn, hành động nào của Mai Phan Lợi đều có sự lan toả rất lớn. Bởi vậy, mỗi cử chỉ, lời nói nào trước khi đăng tải đều phải nghĩ suy, suy xét cẩn thận.
Thứ nữa, việc xác định nguyên nhân máy bay rơi có thể không cần phải công bố công khai vì đây là công tác quân sự, mang tính bí mật quốc gia. Không chỉ ở Việt Nam mà ở nước ngoài, người ta cũng làm vậy. Vì thế, khi Mai Phan Lợi đưa câu hỏi và gợi ý các câu trả lời về nguyên nhân máy bay CASA rơi trên biển dẫn đến việc định hướng lệch lạc trong dư luận, gây hoang mang trong dư luận, gây nên những hậu quả khó lường.
Tóm lại, việc rút thẻ nhà báo của Mai Phan Lợi là quyết định kiên quyết và kịp thời của Bộ TTTT, được sự ủng hộ nhiệt liệt cao của dư luận. Việc rút thẻ nhà báo của Mai Phan Lợi không chỉ để xử lý hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp của một nhà báo mà còn là hành động răn đe, ngăn ngừa một lối tư duy lệch lạc, tự tin thái quá, tự cho bản thân mình là số 1 trong đội ngũ nhà báo. Trong khi cả dân tộc đang đau khi phải chứng kiến liên tiếp số phận bi thương của 2 chiếc máy bay cùng 10 cán bộ, chiến sĩ không quân ở trên biển thì một nhà báo lại có thái độ vô cảm, tư duy vô trách nhiệm như Mai Phan Lợi là không thể chấp nhận được.
Trước đó, Mai Phan Lợi bị tố cáo và bóc mẽ về phong cách làm việc độc đoán, một chiều. Làm Admin một Diễn đàn với các thành viên là các phóng viên, nhà báo thì việc công – tư phân minh, khách quan là rất cần thiết nhưng ở Mai Phan Lợi những điều trên là con số 0 tròn trĩnh. Trong cách đặt vấn đề tranh luận hoặc làm “trọng tài” để phân xử các ý kiến trái chiều của các thành viên khi tranh luận một vấn đề nào đó thì Mai Phan Lợi bộc lộ bản chất thiên vị, độc đoán, khiến nhiều thành viên bất bình. Khi những thành viên không đồng quan điểm với Admin, trực tiếp có những góp ý, tranh luận thẳng thắn với Admin thì bị Mai Phan Lợi im lìm block nick ra khỏi Diễn đàn mà không một dòng thông báo lý do! Trong khi đó, một số thành viên không có thông tin cá nhân cụ thể, những đối tượng chống đối Nhà nước như Hoàng Dũng, Đoan Trang, Nguyễn Anh Tuấn…đăng các nội dung trái với nội quy Diễn đàn, thậm chí mang tính quy chụp, làm ảnh hưởng xấu đến an ninh chính trị của đất nước…Mai Phan Lợi không xử lý, trái lại còn làm ngơ, để chúng tự tung, tự tác, lợi dụng Diễn đàn để hoạt động.
Khá đông các nhà báo, từng là đồng nghiệp với Mai Phan Lợi đồng tình với quyết định đúng đắn khi thu hồi thẻ nhà báo của Bộ TTTT. Không phải họ  quá khắt khe, ác ý và cố tình dìm đồng nghiệp của mình mà chính họ là những nhà báo chân chính khi dám nhìn thẳng vào sự việc. Sự hối lỗi chân thành, thật sự, không chỉ thể hiện qua lời nói suông mà còn phải thể hiện ở hành động tích cực sửa chữa, tu dưỡng đạo đức nghề nghiệp, đó là những gì mà những người làm báo cần ở Mai Phan Lợi thể hiện sau khi bị thu hồi thẻ nhà báo. Chỉ có vậy thì Mai Phan Lợi mới xứng đáng để tiếp tục đứng trong hàng ngũ của những người làm báo Cách mạng Việt Nam.

TRÙNG DƯƠNG
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"