Nguyễn Xuân Diện cái tên không còn xa lạ trong giới zân chủ, điều đáng quan tâm ở đây là ông ta đang diễn trò gì và liệu có đáng xem không? Như mèo thấy mỡ, hổ đói thấy con mồi, ông ta đã nhanh như cắt chớp lấy câu nói của Trần Nhương rồi bồi vào những ngôn từ có cánh. Vậy thực hư vở hài kịch này như thế nào?
Trần Nhương
Ảnh: Chân dung Trần Nhương (Nguồn: Internet)
Chuyện là cái ông già Trần Nhương muốn hủy bỏ giải thưởng về văn học nghệ thuật của Nhà nước. Không hiểu ông ta nghe ma xui quỷ khiến hay tự lú lẫn về già mà dám bạo cuồng phát ngôn như vậy, được thì chẳng thấy nhưng mất thì rõ rành rành!
Đầu tiên, Trần Nhương cho rằng “kiểu giải thưởng và phong tặng Danh hiệu nghệ sỹ của ta là học mót anh CCCP (tức Liên Xô trước), nó cũ mèm. Nước họ thì đủ năng lực, còn ta thì không”. Ô hay, ông này lập luận buồn cười thật, chính ông ta cũng cho rằng đây là cái tốt, mà dĩ nhiên cái tốt thì phải học, kể cả là học mót. Cái tốt mà dẫu không hay chưa làm được thì phải tìm cách khắc phục mà làm cho bằng được chứ. Chả nhẽ biết cái tốt, cái học mót mà chưa làm được thì ta bỏ à. Cứ thế thì đất nước bao giờ mới tiến bộ, mới phát triển được đây.
Lại nữa, ông ta cho rằng “sinh ra giải thưởng, bỏ phiếu thì có chuyện “chạy” giải, xin phiếu. Nhà nước không nên có mảnh đất để sinh thêm tiêu cực”. Cái lí lẽ này mới lố bịch làm sao. Muốn cái gì tốt thì ta phải làm nó chặt chẽ, có quy trình đàng hoàng, hay nói chung là phải có cơ chế. Mà nếu đã có cơ chế thì chắc chắn sẽ có cách luồn lách, xin xỏ, nói chung là có tiêu cực. Cái quan trọng là nghĩ cách xóa bỏ cái tiêu cực thì ông ta không nghĩ, chỉ nghĩ đến cái xóa. Chẳng nhẽ đất nước này bao nhiêu cái có cơ chế thì phải xóa bỏ bấy nhiêu cái hay sao.
Cuối cùng ông ta chốt lại “Chi phí cho giải thưởng khá tốn kém trong khi nợ công tăng nhanh, dân đã nghèo lại cõng thêm đóng góp”. Là nhà văn, Trần Nhương lại buông ra những câu nói vô trách nhiệm và ngu xuẩn đến không tưởng. Phát triển kinh tế dĩ nhiên phải đồng hành cùng với phát triển văn hóa. Đó là điều không phải bàn cãi. Chẳng nhẽ ông ta muốn sau này đất nước ta trở thành một lão trọc phú ngu học, cư xử mất dạy hay sao. Mà hơn nữa, văn hóa chính là động lực cho phát triển kinh tế, Nhật Bản, Hàn Quốc là minh chứng cho điều này, ta chưa làm được điều này thì càng phải cố mà làm, vì nó là cái tốt. Hơn nữa nếu so ra với chu kì 5 năm một lần, số tiền của giải thưởng này còn không bằng cả một dự án kinh tế. Tiền bỏ ra ít, tác dụng thì lớn, tại sao chúng ta phải bỏ đi.
Xem ra, những lí lẽ mà Trần Nhương đưa ra để hủy bỏ giải thưởng có vẻ không hợp lí. Thế nhưng, điều gì lại làm cho Nguyễn Xuân Diện hết lời tung hô như vậy ?
Về quen biết, Diện và Nhương chỉ quen biết sơ sơ, thỉnh thoảng gặp mặt chào hỏi, nói chung là không mặn mà gì. Thế nhưng bỗng chốc Diện và Nhương trở nên hợp cạ bởi vì một cái đích chung : Loại bỏ Hội Nhà văn Việt Nam và ủng hộ cho việc thành lập Văn đoàn độc lập. Chính vì vậy mà Diện bốc Nhương lên tận mây xanh với hàng loạt câu chào mời kiểu như “Khi nhà văn Trần Nhương đã phải lên tiếng, thì sự việc này đã quá nghiêm trọng rồi!”. Chứ thực ra ai trong Hội Nhà văn đều biết Nhương là một nhà văn thuộc tầm “thường thường bậc trung” mà thôi.
Bộ mặt đểu giả của những kẻ như Diện và Nhương, cùng tất cả những kẻ có ý đồ làm lụn tàn, mất uy tín, hạ bệ Hội Nhà văn còn thể hiện ở chỗ có những kẻ là thành viên của Văn đoàn độc lập, một tổ chức đối lập với Hội Nhà văn, thế nhưng vẫn trơ trẽn ăn lương của Hội Nhà văn Việt Nam. Có hiện tượng “chân trong chân ngoài” như vậy bởi lẽ Diện và Nhương cùng tất cả những kẻ đó, cuối cùng, sau những lời lẽ, khẩu hiệu đấu tranh này nọ vẫn không bước qua cái sức hút của đồng tiền, dù là đồng tiền ở nơi chúng không tiếc lời mạt sát, chê bai, khinh bỉ.
Vậy nên, dù cố tung hứng, cố tạo ra dư luận đồng tình, thì bản chất đểu giả, trơ trẽn của những kẻ như Nhương và Diện đã bị bóc mẽ. Và dĩ nhiên, sẽ chẳng có ai tin vào những lời lẽ cảm tính, thiếu xác đáng như Nhương và Diện.
Niềm Tin


Là câu hỏi mà một nhóm những nhà dân chủ cuội và đám xỏ lá ba que đang kêu gào đòi câu trả lời. Với lý luận có huân chương chống Mỹ, chống Pháp thì tại sao lại không có huân chương chống Trung Quốc? Để lý giải việc này chúng ta hãy nhìn vào thực tế và lịch sử.
Trước hết việc trao huân chương là do nhà nước trao tặng cho những cá nhân, tổ chức có nhiều công lao, thành tích góp phần vào sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc.
Lịch sử quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc hàng ngàn năm nay là cả một quá trình chiến tranh xung đột kéo dài. Nhưng phần lớn trong số đó thuộc về thời kỳ các triều đại phong kiến.
Nhật ký yêu nước
Ảnh: Luận điệu của Nhật ký yêu nước (Nguồn: Internet)
Từ ngày Đảng lãnh đạo đất nước, giữa nước ta và lục địa Trung Hoa thực tế chỉ xảy ra đúng hai cuộc chiến mà giới rận chủ ngày nay không bao giờ bỏ qua cơ hội nhắc lại mỗi khi có dịp. Đó là hải chiến Hoàng Sa năm 1974 và chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979. Thời gian giao tranh thực sự giữa hai bên trong cuộc chiến tranh này rất ngắn, tính ra chưa đến một phần mưởi so với 87 năm Pháp đô hộ Việt Nam (từ 1858-1945), gần 10 năm kháng chiến chống Pháp (từ 1945-1954) và 21 năm kháng chiến chống Mỹ (từ 1954-1975). Và theo quy định của nhà nước thì:
- Huân chương hạng nhất chỉ được trao cho các đối tượng tham gia kháng chiến từ 20 năm trở lên
- Huân chương hạng hai là từ 15-dưới 20 năm
- Huân chương hạng ba là từ 10-dưới 15 năm
Vậy nên cựu chiến binh tham gia chiến tranh với Trung Quốc không đủ thời gian theo quy định để trao huân chương.
Thứ hai, kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ là hai cuộc chiến tranh quy mô lớn và toàn diện diễn ra trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam. Cả đất nước từ bắc chí nam đã bị gót giày thực dân giày xéo, bom mìn được rải thảm nhiều đến nỗi gần như tạo nên một thảm họa diệt chủng, và những di chứng còn lại sau chiến tranh vẫn tồn tại hàng chục năm trời đến tận ngày nay. Trong khi hải chiến Hoàng Sa chỉ diễn ra trên quy mô một số đảo và chiến tranh biên giới diễn ra trên phạm vi một số tỉnh biên giới phía bắc. Như vậy, xét về quy mô lẫn ảnh hưởng thì chiến tranh Việt-Trung chỉ bằng một góc nhỏ so với hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp.
Nói như thế không có nghĩa phủ nhận sự hi sinh, mất mát của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Công lao và những cống hiến thầm lặng của các anh mãi mãi được Đảng, Nhà nước và nhân dân ghi nhận, tưởng nhớ. Những lập luận và lý giải trên đây nhằm giáo dục và làm thức tỉnh những bộ óc u mê, dốt nát, kém cỏi của giới rận chủ, những kẻ vốn dĩ không hề biết quý trọng hòa bình tự do, những kẻ vốn dĩ biết chửi bới dựng chuyện mà không bao giờ nhận ra cái mà cha ông ngã xuống để bảo vệ chính là độc lập cho Tổ quốc. Thứ chúng muốn là khơi lên mối thù hằn dân tộc, tìm cách quy chụp và bôi nhọ nhà nước, rằng chúng ta nể sợ Trung Quốc, không dám động vào người anh 4 tốt 16 chữ vàng. Trong khi chế độ thực dân đã gây lên không biết bao đau khổ, mất mát thì chúng không một lần nhắc đến, nhiều kẻ thậm chí còn ca ngợi, khuyến khích tôn sùng sự xâm lăng đô hộ của Pháp và Mỹ. Đó mới chính là bộ mặt thật của những kẻ tự nhận mình là nhà dân chủ, đấu tranh cho tự do, công bằng và nhân quyền. Những kẻ ấy phải bị vạch trần và đưa ra ánh sáng.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"