Như đã nói ở bài trước, vì lợi ích dòng họ, tiền bạc nên Hoàng Cơ Minh sẵn sàng thẳng tay loại bỏ những lãnh đạo chủ chốt như ông Phạm Văn Liễu (Tổng Vụ trưởng) ra khỏi Việt Tân để củng cố sự an toàn của chiếc ghế Vụ tài chính của em trai mình – Hoàng Cơ Định. Bởi vậy, các thành viên chia 5 xẻ 7, ông Phạm Văn Liễu và Trần Minh Công thành lập tổ chức mới, ông Cao Thế Dung bắt tay với Nguyễn Hữu Chánh, Nguyễn Văn Chức, Lý Thái Hùng thì thân thiết với Hoàng Cơ Định. Để dễ dàng tuồn đống tiền khổng lồ mà cộng đồng hậu duệ VNCH quyên góp cho Việt Tân, Hoàng Cơ Minh và Hoàng Cơ Định thống nhất lấy bí danh Phan Vụ Quang cho Hoàng Cơ Định để dễ bề hoạt động, tránh điều tiếng và sự nghi ngờ cho các thành viên Việt Tân.
Bị lừa dối, những luận điệu mà Hoàng Cơ Minh rêu rao không đúng với sự thật…thành viên thì từ bỏ tổ chức Việt Tân, thành viên ở lại thì luôn nghi ngờ lẫn nhau vì thế các quỹ đóng góp của các cộng đồng hậu duệ VNCH không còn hoạt động. Các chiến dịch Đông Tiến (Đông Tiến I (1986); Đông Tiếng II (T8/1987); Đông Tiến III (1989))  thất bại bẽ bàng, Hoàng Cơ Minh tự sát khi sai thân tín bắn đạn vào đầu mình, chôn thây ở bìa rừng hẻo lánh (đường 9, Nam Lào) trong đợt Đông Tiến II thất bại. Việt Tân bề ngoài vẫn gắng gượng tỏ ra vẫn mạnh nhưng thực chất bên trong chỉ còn là chống chọi để mong manh sinh tồn. Nếu không có Nguyễn Xuân Nghĩa đứng ra vực dậy các cơ sở Việt Tân ở hải ngoại thì Việt Tân mới không thoát khỏi cảnh tan rã.
Hoàng Cơ Định
Ảnh và chú thích ảnh: Hoàng Cơ Định và con trai của mình – công tử bột Hoàng Tứ Duy, được cha mình khoác lên với danh xưng mĩ miều “người phát ngôn đảng Việt Tân” (Nguồn: Internet)
Từ năm 90, internet ở Việt Nam bắt đầu rục rịch phát triển, truyền thông phát triển rầm rộ, một số kẻ tự khoác cho mình danh xưng “nhân sĩ, trí thức”, “đấu tranh cho dân chủ” như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Trần Khải Thanh Thủy…nổi lên và ngay lập tức, Việt Tân “ngửi” được, tủa vòi bạch tuộc của mình để bắt tay với đám người chống phá chính trị tại Việt Nam. Chúng tuồn nguồn tiền lớn về Việt Nam hòng mua chuộc, nuôi dưỡng và xây dựng những cơ sở ngay trong nước với âm mưu chống phá sự hòa bình, ổn định của VN ngay từ bên trong.
Hơn 30 năm qua, một Việt Tân, người tài thì thi nhau ngã ngựa như ông Phạm Văn Liễu, Phạm Ngọc Lũy, Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Trọng Việt… Mới đây, hồi cuối năm 2015, nhóm nhà báo Mỹ A.C Thompson đã cho ra cuốn phim tài liệu dài hơn 60 phút, bóc trần bộ mặt thật của Việt Tân và sự thật trần trụi, tàn ác khi liên tục chỉ điểm để ám sát những ký giả Mỹ gốc Việt – những người dám thẳng thắn, viết những tin/bài trên các phương tiện truyền thông về góc tối của Việt Tân. Và trong cuốn phim đó, ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã thừa nhận, bản thân mình từng ngồi tham gia vào một cuộc họp của Việt Tân bàn ám sát một trong những ký giả người Mỹ gốc Việt. Tổ chức khủng bố Việt Tân của hiện tại, điểm lại chỉ là những kẻ chỉ vì đồng tiền, chuyên nịnh hót như Trần Đức Tường, Nguyễn Ngọc Bảo, Nguyễn Thanh Vân…và phần lớn là con em gia đình dòng họ Hoàng Cơ, “cắm cúi điều hành tổ chức gần giống như một công ty hàng quán thương mại!” (Phạm Văn Thành).
Đến nay, Hoàng Cơ Định với tính cách bảo thủ, ích kỷ, nhỏ nhen vẫn không chịu buông tha quỹ tài chính của Việt Tân mà vẫn ôm khư khư. Con trai của y, Hoàng Tứ Duy đóng vai trò là người phát ngôn của Việt Tân – một công tử bột có vẻ ngoài hào hoa có cuộc sống xa hoa, tiêu tiền như nước, một cuộc sống mà nhiều người chỉ biết mơ. Một tổ chức mà ở đó, quyền lực bị thâu tóm bởi một dòng họ Hoàng Cơ, lại thêm nắm quyền tài chính, con cháu họ Hoàng Cơ ngày càng hách dịch. Con trai của Hoàng Cơ Định nổi lên không phải vì tài năng, cũng không phải vì những phát ngôn ấn tượng mà Hoàng Tứ Duy “nổi tiếng” nhờ những cuộc tình chóng vánh với các nữ thành viên dưới quyền có sắc đẹp, những chuyện tình một đêm và thói ăn chơi trác táng trong các quán bar, quầy bia…Nữ thành viên cao cấp “hot” Nguyễn Hồng Thuận là một trong những người tình “một đêm”, thích thì gọi tới của Hoàng Tứ Duy.
 Thùng rỗng kêu to, vì bên trong mục rỗng toàn bộ nên muốn lừa bịp được cộng đồng thì phải có vỏ bọc hào nhoáng. Bởi vậy, Việt Tân đã rót số tiền khủng vào việc đầu tư truyền thông, nuôi dưỡng một bộ phận thành viên chỉ chuyên mỗi nhiệm vụ: Đó là online, trực máy tính suốt 24/24h để làm “anh hùng bàn phím”, “chém gió” các bài viết thổi phồng về những hoạt động nhỏ lẻ mang tính chất khua trương, đánh bóng của Việt Tân, xuyên tạc, bịa đặt và vu cáo, bôi đen tình hình chính trị, kinh tế, xã hội…của Việt Nam để nhằm “lái” dư luận” trên các trang mạng lề trái… Đó là bộ phận chỉ bao gồm thành viên ngồi trực mạng xã hội như facebook để đăng tải, câu “like”, “share” các bức ảnh đã được chỉnh sửa bằng phần mềm photoshop, những bài viết đánh bóng tên tuổi của Việt Tân và thêu dệt, bôi lem hình ảnh chính trị, kinh tế…của Việt Nam.
Anh trai chết ở bìa rừng hẻo lánh của Lào như một quân cờ thí tốt, Hoàng Cơ Định ung dung một mình ở Mỹ, nghiễm nhiên hưởng thụ số tiền khủng từ các đợt quyên góp trước đó của cộng đồng hậu duệ VNCH và một mình tự tung, tự tác chi phối mọi hoạt động, loại trừ những nhân vật chống lại và gây ảnh hưởng trong Việt Tân. Vì thế, Nguyễn Đức Tường, một kẻ cấp dưới và là rất thân tín với Hoàng Cơ Định mới phải thốt lên rằng: “Hoàng Cơ Định là một cái yết hầu ung thư của cơ thể tổ chức Việt Tân”.
TRÙNG DƯƠNG


Nguyễn Xuân Diện cái tên không còn xa lạ trong giới zân chủ, điều đáng quan tâm ở đây là ông ta đang diễn trò gì và liệu có đáng xem không? Như mèo thấy mỡ, hổ đói thấy con mồi, ông ta đã nhanh như cắt chớp lấy câu nói của Trần Nhương rồi bồi vào những ngôn từ có cánh. Vậy thực hư vở hài kịch này như thế nào?
Trần Nhương
Ảnh: Chân dung Trần Nhương (Nguồn: Internet)
Chuyện là cái ông già Trần Nhương muốn hủy bỏ giải thưởng về văn học nghệ thuật của Nhà nước. Không hiểu ông ta nghe ma xui quỷ khiến hay tự lú lẫn về già mà dám bạo cuồng phát ngôn như vậy, được thì chẳng thấy nhưng mất thì rõ rành rành!
Đầu tiên, Trần Nhương cho rằng “kiểu giải thưởng và phong tặng Danh hiệu nghệ sỹ của ta là học mót anh CCCP (tức Liên Xô trước), nó cũ mèm. Nước họ thì đủ năng lực, còn ta thì không”. Ô hay, ông này lập luận buồn cười thật, chính ông ta cũng cho rằng đây là cái tốt, mà dĩ nhiên cái tốt thì phải học, kể cả là học mót. Cái tốt mà dẫu không hay chưa làm được thì phải tìm cách khắc phục mà làm cho bằng được chứ. Chả nhẽ biết cái tốt, cái học mót mà chưa làm được thì ta bỏ à. Cứ thế thì đất nước bao giờ mới tiến bộ, mới phát triển được đây.
Lại nữa, ông ta cho rằng “sinh ra giải thưởng, bỏ phiếu thì có chuyện “chạy” giải, xin phiếu. Nhà nước không nên có mảnh đất để sinh thêm tiêu cực”. Cái lí lẽ này mới lố bịch làm sao. Muốn cái gì tốt thì ta phải làm nó chặt chẽ, có quy trình đàng hoàng, hay nói chung là phải có cơ chế. Mà nếu đã có cơ chế thì chắc chắn sẽ có cách luồn lách, xin xỏ, nói chung là có tiêu cực. Cái quan trọng là nghĩ cách xóa bỏ cái tiêu cực thì ông ta không nghĩ, chỉ nghĩ đến cái xóa. Chẳng nhẽ đất nước này bao nhiêu cái có cơ chế thì phải xóa bỏ bấy nhiêu cái hay sao.
Cuối cùng ông ta chốt lại “Chi phí cho giải thưởng khá tốn kém trong khi nợ công tăng nhanh, dân đã nghèo lại cõng thêm đóng góp”. Là nhà văn, Trần Nhương lại buông ra những câu nói vô trách nhiệm và ngu xuẩn đến không tưởng. Phát triển kinh tế dĩ nhiên phải đồng hành cùng với phát triển văn hóa. Đó là điều không phải bàn cãi. Chẳng nhẽ ông ta muốn sau này đất nước ta trở thành một lão trọc phú ngu học, cư xử mất dạy hay sao. Mà hơn nữa, văn hóa chính là động lực cho phát triển kinh tế, Nhật Bản, Hàn Quốc là minh chứng cho điều này, ta chưa làm được điều này thì càng phải cố mà làm, vì nó là cái tốt. Hơn nữa nếu so ra với chu kì 5 năm một lần, số tiền của giải thưởng này còn không bằng cả một dự án kinh tế. Tiền bỏ ra ít, tác dụng thì lớn, tại sao chúng ta phải bỏ đi.
Xem ra, những lí lẽ mà Trần Nhương đưa ra để hủy bỏ giải thưởng có vẻ không hợp lí. Thế nhưng, điều gì lại làm cho Nguyễn Xuân Diện hết lời tung hô như vậy ?
Về quen biết, Diện và Nhương chỉ quen biết sơ sơ, thỉnh thoảng gặp mặt chào hỏi, nói chung là không mặn mà gì. Thế nhưng bỗng chốc Diện và Nhương trở nên hợp cạ bởi vì một cái đích chung : Loại bỏ Hội Nhà văn Việt Nam và ủng hộ cho việc thành lập Văn đoàn độc lập. Chính vì vậy mà Diện bốc Nhương lên tận mây xanh với hàng loạt câu chào mời kiểu như “Khi nhà văn Trần Nhương đã phải lên tiếng, thì sự việc này đã quá nghiêm trọng rồi!”. Chứ thực ra ai trong Hội Nhà văn đều biết Nhương là một nhà văn thuộc tầm “thường thường bậc trung” mà thôi.
Bộ mặt đểu giả của những kẻ như Diện và Nhương, cùng tất cả những kẻ có ý đồ làm lụn tàn, mất uy tín, hạ bệ Hội Nhà văn còn thể hiện ở chỗ có những kẻ là thành viên của Văn đoàn độc lập, một tổ chức đối lập với Hội Nhà văn, thế nhưng vẫn trơ trẽn ăn lương của Hội Nhà văn Việt Nam. Có hiện tượng “chân trong chân ngoài” như vậy bởi lẽ Diện và Nhương cùng tất cả những kẻ đó, cuối cùng, sau những lời lẽ, khẩu hiệu đấu tranh này nọ vẫn không bước qua cái sức hút của đồng tiền, dù là đồng tiền ở nơi chúng không tiếc lời mạt sát, chê bai, khinh bỉ.
Vậy nên, dù cố tung hứng, cố tạo ra dư luận đồng tình, thì bản chất đểu giả, trơ trẽn của những kẻ như Nhương và Diện đã bị bóc mẽ. Và dĩ nhiên, sẽ chẳng có ai tin vào những lời lẽ cảm tính, thiếu xác đáng như Nhương và Diện.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"