Chiến tranh đã lùi xa và súng đạn đã chìm vào đất mẹ cũng với những người con can trường vì Tổ quốc và nhân dân. Nhìn khung cảnh bình yên và bộ mặt đời sống đất nước đang ngày càng đi lên yên bình nhưng ít ai nghĩ được rằng đâu đó vẫn còn những người con yêu nước vẫn phải nằm xuống vì yên bình đất nước, vì cuộc sống của nhân dân. Họ lặng lẽ cống hiến, họ âm thầm hy sinh để tất cả vì một mục tiêu cuối cùng là yên bình cho dân tộc. Nhưng bên cạnh đó lại nổi lên những kẻ mạnh miệng, mắt to chuyên mở ra là kêu gào vì đất nước và dân tộc nhưng lại từng ngày tìm mọi cách bóp chết cái yên bình này vì những người khác, vì những đồng tiền để khỏa lấp nỗi thèm khát vật chất mà tính dân tộc đã chết từ trong họ bao giờ. Và hai lớp người đó không chính ai khác là những người lính và loài Cc!
Sự ra đi của Đại tá phi công Trần Quang Khải rồi đến sự ra đi của thiếu úy học viên phi công Phạm Đức Trung (22 tuổi) đã gợi lại những nỗi đau mất mát lớn mà nhân dân và đất nước vẫn phải chng kiến và chịu đựng. Nhưng người chiến sĩ CAND can trường không ngại gian khó hy sinh để ngăn cản cái chết trắng hàng loạt, ngăn cản những tệ nạn, những ác nhân... và tất cả những hành động đó cũng đều một mục đích cuối cùng là vì cuộc sống bình yên của nhân dân và vì độc lập hòa bình cho đất nước.
Sẽ có người hỏi rằng, sao họ ra đi thì nhân dân mới biết đến còn thường ngày lại chẳng ai biết và nghĩ ngợi một điều gì? Đơn giản, họ yêu đất nước họ trong sự thầm lặng, họ vì đất nước họ mà âm thầm chịu đựng và làm tất cả mong sao anh, chị, em và người thân, đồng nghiệp họ có một cuộc sống trong yên bình và không với những hiểm nguy. Họ không kêu ca hay hô hào về nghề nghiệp của họ, vui sướng họ chia sẻ, gian khổ họ lặng im chịu đựng để mang lại niềm tin cho những con người xung quanh. Và tuyệt nhiên, họ đâu có được nhắc đến là những nhà chính nghĩa, nhà vì nước Việt Nam tươi đẹp hay thế này thế khác, đơn giản yêu nước không cần múa mép và khua môi!
Nhưng! Với những kẻ nhân danh yêu nước, chính nghĩa, những kẻ hành nghề với mác dân chủ, dân oan thì lại khác. Chúng – những tên sống không vì đất nước, sống không vì dân tộc, không vì chính nghĩa và hòa bình mà chúng sống vì những kẻ đứng sau chúng, là những kẻ mà muốn ăn tươi muốt sống cái đất nước và dân tộc nhỏ bé mới hòa bình và thống nhất cách đây hơn 40 năm này. Chúng là những kẻ chuyên phùng mang trợn mắt để kêu gào cho nước, cho dân nhưng đều là những lũ giả cầy giả thịt để một mục đích cuối cùng là vì những đồng tiền bẩn thỉu từ bên ngoài đang treo lơ lửng mà muốn lấy phải gây bất ổn và bạo loạn trong lòng đất nước bé nhỏ và yêu chuộng hòa bình này.
Cc
Ảnh:Yêu nước phải bằng sự chân chính với những hành dộng chân chính chứ không phải yêu nước là những gì mà loài Cc hiện nay đang thể hiện. Đó là phá hoại chứ không phải yêu nước. (Nguồn: Internet)
Nếu những người con của dân tộc, những người lính họ cống hiến trong thầm lặng bao nhiêu thì những kẻ mang mác dân chủ lại hành ngề bằng cái miệng của mình cùng với chiêu thức vê tròn, bóp méo thông tin để làm mù nhận thức người khác, khiến người khác theo chúng gây bất ổn một cách công khai trắng trợn bấy nhiêu. Khi đất nước gặp khó, khi đất nước tổn thất chúng không có hành động gì để giúp đỡ hay khắc phục mà chúng chỉ biết khoét sâu nỗi đau và gia tăng bới móc để nỗi đau cứ to thêm, khó khăn cứ lớn dần lên miễn sao chúng được lợi nhất mà lợi ích đất nước chúng không màng hay ngó đến.
Nếu những người con chân chính, nhưng người lính chọn cái chết để mang lại yên bình cho Tổ quốc, toàn vẹn cho tính mạng nhân dân thì chúng – những con người thậm chí được đất nước và nhân dân nâng đỡ và ấp ủ, những kẻ từng đứng trong hàng ngũ lãnh đạo nhân dân nhưng khi hết hạn phục vụ lại quay lưng để bi móc và mang chủ nghĩa xét lại của bản thân cộng với uy danh của bản thân để đòi đất nước theo hướng mà những kẻ muốn nuốt trọn đất nước này muốn. Và suy cho cùng, những hành động đó của chúng cũng chỉ vì quyền lực và danh lợi mà lợi ích đất nước đâu có là cái thá gì với con người của chúng.
Khi cả dân tộc cùng chung tay khắc phục và chung tay xây dựng, khi quá trình xây dựng ấy phải đánh đổi bằng cả tính mạng của những người con ưu tú nhất thì chúng lại làm điều ngược lại. Chúng không hành động để dựng xây, chúng ngồi một chỗ với cái bàn phím để cào cấu và gào thét, chê bai thế này thế khác, chúng so sánh hết cái này đến cái khác để rồi thốt lên thật nhục nhã khi tồn tại ở đất nước vừa thấp, vừa hèn như thế này. Một loạt câu hỏi vì sao đất nước chậm đi lên như thế, thua kém người ta như thế trong khi bản thân chúng chẳng có cái định mức gì về tầm nhìn cũng như kiến thức thực tế mà đất nước và nhân dân ta xuất phát đi lên.
Tổ quốc đang nuôi dưỡng và đùm bọc hai nhóm người nhưng có lẽ rằng nhóm người thứ hai cần được bóp chết và loại bỏ ngay thì may sao Tổ quốc mới có thể yên bình và mạnh mẽ đi lên được. Hòa bình hôm nay đất nước giành được, thành tựu hôm nay mà đất nước đón lấy chính là điều nhận được bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ. Không phải ngẫu nhiên mà lch sử chọn chế độ hiện tại, không phải ngẫu nhiên mà dân tộc được gọi là kiên cường và bất khuất, đó là vì người Việt chân chính luôn hành động và ít kêu gào bằng lời nói, họ hành động bằng bản thân họ hơn là bám và sống một cuộc đời dựa dẫm vào những kẻ mang bản chất quỷ dữ. Sẽ là vĩnh viễn không đủ tư cách để nói đến dân tộc khi bản thân không vì dân tộc, không hành động vì dân tộc và sống cuộc sống bám víu và dựa giẫm hạ thấp dân tộc mình!

Hiểu Minh
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"