Đã định rửa tay gác kiếm, quy ẩn giang hồ, về vườn làm bạn với núi non, tránh xa chính trường hiểm ác nhưng chuyện đã đến nước này thì không thể không lên tiếng. Thật khó và cũng không muốn nói ra điều này, nhưng sự thực thì, đúng là một bộ phận dân ta quá thật thà, thật thà đến ngu dại.
Cứ hễ những gì “mắt thấy tai nghe” là y như rằng rủ nhau nườm nượp tin sái cổ để rồi không biết từ bao giờ tự biến mình thành con lừa cho “lũ lưu manh” dắt mũi mà không biết rằng sự thật đằng sau khác xa so với những thứ tưởng chừng không thể nào sai được đó. Nói thế là để nhắc cho quý vị nhớ về vụ việc đang gây bão trong thời gian vừa qua, từ một video ghi lại cảnh một chiến sĩ quân đội cầm khẩu súng chĩa về phía máy quay được cho là “dân oan”  nào đó để rồi hết báo này cho đến báo nọ, từ bến xe cho đến vỉa hè, từ ông bán thịt đến chị bán rau phải sồn sồn hết cả lên mà vội hướng chỉ trích vào lực lượng Quân đội nhân dân. Đốn mạt hơn là bè lũ phản động trong và ngoài nước, đặc biệt là Việt Tân khi xem đây là cơ hội quý giá để tiếp tục sự nghiệp xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, kích bác, nói xấu Đảng, nhà nước, chế độ ta với những câu chữ kiểu “dân là địch hay sao lại bắn?”, “quân không còn là đầy tớ của dân”, “quân đội làm phản”,… Tuy nhiên, sự thật có như những gì Việt Tân nói ?
Việt Tân
Đoạn video trên trang Việt Tân
Lời đầu tiên xin phép lưu ý rằng, đây là một đoạn clip đã bị cắt khúc đầu. Chẳng ai rõ khởi nguồn vụ việc thế nào bởi chả nhẽ gì mà tự nhiên anh Bộ đi (chính xác là Vệ binh) đang trực cổng lại đi ra đến cái xe đó để gây hấn với dân? Tuy nhiên, không có lửa thì làm gì có khói, nói đến đây chắc là cũng đủ để gợi lên nhiều điều đáng được suy nghĩ về sự thật bị chôn giấu. Và sự thật, xin phép nói ngắn gọn mà cụ thể như sau:
Thứ 1: Khu vực trong clip được quay có địa chỉ tại "khu vưc 550 ĐT743 ở Bình Dương" là 1 trong các khu vực mà Quân đoàn 4 trực thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam đóng quân.  Đây là khu vực Quân sự, nằm trong danh mục Khu vực Cấm (cấm đỗ, đậu, quay phim, chụp ảnh, cấm ra vào nếu không có phận sự...). Đến ngay Thủ tướng Chính phủ hay Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng nếu không chuẩn bị đủ giấy tờ thì cũng còn phải đứng ngoài chờ Chỉ huy ở đó cho vào chứ đừng nói là chiếc xe không giấy tờ kia đậu, đổ tại ngay gần tường, cổng đơn vị là đã vi phạm quy định Cấm trong Khu vực cấm. Vậy cho nên việc anh Bộ đội ra nhắc nhưng người lái xe đã cự ci lại không tuân theo yêu cầu di rời xe đến nơi khác đã dẫn đến tình huống như trên.
Thứ 2: Đừng bao giờ viện lý do kiểu con nít “mệt quá nên ngủ mới dừng xe ở đó khi mà mọi lý do đều là ngụy biện bởi dù có biết Luật hay không thì khi người thi hành công v đã nhắc rời xe ra khỏi khu vực quân sự thì phải lập tức tuân lệnh. Cái kiểu làm sai rồi viện lý do tao là dân tao có quyền kiểu này chính là sự coi thường pháp luật và phá hoại đất nước không cần kẻ thù nhúng tay. Chưa kể đến việc anh bộ đội đã cố tình “mở đường”, cho người sai phạm một đường lui nhưng chính sự hỗn xược và thiếu nghiêm túc của người lái xe cũng là biểu hiện của một thành phần đáng bị “dạy dỗ”.
Thứ 3: Cho dù Hiến pháp là cao nhất về Luật nhưng các vấn đề An ninh quốc gia và An ninh quốc phòng nếu bị xâm hại thì Hiến pháp cũng bị lượt bỏ qua. Bởi nếu hai khách thể trên bị xâm phạm và phá hủy thì Hiến pháp cũng chả còn giá trị vì Nhà nước còn đâu nữa. Vậy nên cái lập luận kiểu Việt Tân âu cũng chỉ là lừa được con nít là cùng.
Vậy là mọi chuyện đã rõ, những thứ mà Việt Tân tuyên truyền và những thứ mà một cơ số người đang ép mình phải tin chẳng qua là hàng giả mị dân mà thôi.
Sự thật không phải bao giờ cũng hiện ngay trước mắt, vậy nên trước khi biến một điều gì đó thành chân lí, trước khi đặt niềm tin của mình vào một điều gì đó, chúng ta hãy nên tìm hiểu thật rõ và cân nhắc kĩ càng. Đừng có sử dụng cái sự thật thà cộng với sự manh động  để rồi biến mình thành “một đấng ngu si” nguy hại cho xã hội. Đừng vì những thứ chưa rõ đầu đuôi để rồi “dính bã” của lũ phản động mà tự đưa cổ vào tròng , làm con rối cho những mưu đồ chống phá Đảng, nhà nước của chúng.
Niềm Tin 





Lần đầu tiên TT Hun Sen lên tiếng và biện hộ cho bản thân mình đã gây ra một hiệu ứng dậy sóng đối những phát ngôn của ông về nhân dân và đất nước Campuchia, về thái độ và cách nghĩ của ông đối với Việt Nam. Lần đó, bản thân tác giả không có suy nghĩ gì bởi nghĩ chắc đó chỉ là một “phát ngôn vội” của ông khi chịu quá nhiều áp lực từ những tin nhắn nhằm vào ông qua mạng xã hội. Tuy nhiên, một lần nữa ông Hun Sen lại tiếp tục đăng đàn và tiếp tục khẳng định những ý kiến của mình, đặc biệt ông nhấn mạnh vấn đề biển Đông không liên quan đến Campuchia lại buộc tác giả có đôi dòng muốn gửi tới con người đứng đầu đất nước Campuchia này.
Như tác giả đã nói, vào hôm  27/8 Thủ tướng Campuchia Hun Sen lại tiếp tục viết trên trang Facebook chính thức của mình trả lời một người dùng Facebook được cho là người Việt chỉ trích lập trường của Campuchia trong vấn đề Biển Đông. Cụ thể ông nói rằng: “Tôi muốn nói với bạn rằng, hãy tôn trọng độc lập và chủ quyền của đất nước chúng tôi, vì Campuchia có quyền bình đẳng với các nước khác, trong đó có Việt Nam. Một lần nữa, tôi muốn khẳng định với bạn rằng, tôi không phải là một con rối của Việt Nam mà phải phục vụ cho lợi ích của đất nước Việt Nam. Và tôi cũng không phải là một ông chủ của Việt Nam. Tôi không yêu cầu Việt Nam phải phục vụ cho lợi ích chính trị nào của Campuchia. Tranh chấp Biển Đông nên được giải quyết một cách hòa bình giữa chính phủ Trung Quốc với chính phủ Việt Nam”. Đúng vậy, với cương vị là một người đứng đầu một đất nước và dân tộc, ai cũng như ông, Việt Nam chúng tôi cũng giống như ông rằng chúng tôi cũng mong muốn hòa bình, sự yên bình và chủ quyền tuyệt đối của chúng tôi trong con mắt và thái độ của mọi quốc gia. Thực tế từ trước đến này, Việt Nam chúng tôi luôn biểu thị là một dân tộc yêu chuộng hòa bình và tôn trọng quốc gia khác, lịch sử của chúng tôi chỉ có đứng lên đánh đuổi những thằng ăn cướp, những thằng ngoại xâm nhưng chưa một lần kéo quân đi đánh nước người và tàn sát người dân nước người thưa ông!
Hun Sen 
Ảnh: Hòa bình là trách nhiệm của cả một cộng đồng chứ không riêng gì hai quốc gia tranh chấp thưa ông Hun Sen. (Nguồn: Internet)
Vậy có bao giờ ông có chịu nhìn nhận và nghĩ về hòa bình trong mối quan hệ đa quốc gia? Tôi xin khẳng định với ông một điều rằng thế giới hiện tại là thế giới của đoàn kết và tác động nhiều mặt, do đó hòa bình của một quốc gia chính là trách nhiệm của cả một cộng đồng quốc gia chi phối lẫn nhau chứ không riêng gì hai nước tranh chấp như ông nói. Lật lại lịch sử một chút, thời quân Pôn Pốt diệt chủng ở đất nước ông, rõ ràng nếu Việt Nam chúng tôi đã đánh bọn  chúng khỏi lãnh thổ của chúng tôi thì đã hết trách nhiệm với chúng tôi. Nhưng không, dưới sự kêu gọi giúp đỡ của các ông, vì hòa bình mà chúng tôi không ngại giúp các ông đuổi và đánh sập tận sào huyệt của chúng để rồi biết bao nhiêu người con yêu nước và yêu chuộng hòa bình của chúng tôi vĩnh viễn nằm mãi bên đất nước ông mà không thể trở về. Tất cả là vì cái gì thưa ông? Đó là vì láng giềng, vì anh em, vì hòa bình và đoàn kết của một cộng đồng!
Ông nói ông không phải là con rồi và không phải là ông chủ của Việt Nam, ông nói chúng tôi nên tôn trọng các ông và đất nước Lào? Đúng thế, ông nói không sai, Việt Nam chúng tôi luôn yêu quý và tôn trọng các ông, chúng tôi luôn gọi Việt – Lào – Cam là ba nước anh em và cùng nhau đồng tiến mà không có ý đồ hay hành động gì hãm hại nhau. Nhưng có khi nào ông chịu nhìn về hành động của ông đối với chúng tôi?
Nhân dân Việt Nam không bao giờ coi mình là “ông chủ” của ông và ông cũng không bao giờ là ông chủ hay “con rối” của Việt Nam. Nhưng điều mà nhân dân Việt Nam muốn ở ông lại là việc khác. Nhân dân Việt Nam chỉ muốn ông hiểu rõ về giá trị của hòa bình và vai trò to lớn của các quốc gia đối với hòa bình trong đó có nước ông với vấn đề biển Đông đang dậy sóng hiện tại. Sẽ thật là sai lầm khi nhân dân Việt Nam gọi ông là con rối hay ông chủ nhưng sẽ thật là hợp lí nếu có ai đó gọi ông là kẻ phản bội và vô trách nhiệm với láng giềng. Ông của hiện tại là con người của sự bội ơn, ông dường như quên rằng ai đã có công và ngay cả tính mạng của mình để đưa một đất nước Campuchia trong tình trạng “The killing Fields” (những cánh đồng thảm sát) đến với cánh cửa hồi sinh, đến với hòa bình hội nhập và vững bước tiến vào hội nhập với cộng đồng thế giới. Để rồi đến ngày hôm nay có một ông Hun Sen như ông đứng trên đời, lãnh đạo chỉ huy một quốc gia tiến những bước tiến trên lịch sử.
Ông vì lợi ích của đất nước ông là hoàn toàn chính xác nhưng liệu ông có còn trách nhiệm với những quốc gia như Việt Nam khi họ đang bị chính cái đất nước từng đưa đất nước ông bước vào giai đoạn của sự tuyệt chủng nhăm nhe và đòi ăn sống? Ông ngửa tay xin tiền Trung Quốc, ông vì những đồng tiền đã từng nuôi dưỡng thế lực diệt chủng ở đất nước ông mà không màng đến nước khác, không màng đến hòa bình khu vực để rồi hết lần này đến lần khác chính ông là người cản trở với việc xúc tiến hòa bình chung của cả một cộng đồng khu vực, với hòa bình và với kẻ đang có máu ăn tham muốn nuốt trọn cả thế giới này.
Thưa ông Hun Sen, đã đến lúc ông nên nhìn nhận lại, đừng hỏi ngẫu nhiên vì sao nhiều người tỏ ý kiến với ông bởi chính ông đã và đang biến thành nhân tố ngăn cản đến tiếng nói hòa bình chung của cả khu vực với sự bành trướng của  một quốc gia. Vì lợi ích quốc gia ông có thể gắp lửa bỏ tay người nhưng không có nghĩa sẽ có ngày chính ngọn lửa đó sẽ thiêu rụi nhà ông mà ông không thể lường hết được nó!
Hiểu Minh


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"