Bằng một trí tưởng tưởng phi thực tế, Ngô Văn Kha đã lợi dụng cái sự kiện gọi là “cưỡng chế, cướp đất” tại chùa Liên Trì, Thành phố Hồ Chí Minh để sủa ra bài viết: “tan tác một đóa sen”, thêu dệt nên một bức tranh u ám, bế tắc nhưng hoàn toàn sai lầm về tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Đồng thời, hắn biện minh cho sự sai trái của trụ trì Thích Không Tánh, từ đó chửi chế độ, chửi cả xã hội. Một kẻ lưu manh đội lốt tôn giáo, liệu có tư cách để trách móc, lên giọng dạy đời người khác?
Linh mục Ngô Văn Kha
Ảnh: Linh mục Ngô Văn Kha (Nguồn: Internet)
Trong bài trước với tên “Ngôi chùa “ma” bị cưỡng chế”, tác giả đã làm rõ về sự cần thiết, cấp bách của dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm, làm rõ ngôi chùa “ma” Liên Trì và kẻ lưu manh đội lốt trụ trì Thích Không Tánh là ai? Trong bài viết này, tôi xin lật tẩy bộ mặt xấu xa, đê hèn cũng như những ngôn từ “ruồi không thèm bu” của kẻ được gọi là “Cha”: Giuse Ngô Văn Kha.
Trong bài viết của hắn, có một số đoạn cần đáng lưu ý:
“… Cho đến thời điểm này, cho dù đang sống trong xã hội cộng sản, một xã hội chủ trương xoá sạch mọi dấu vết của tôn giáo, sau khi đã cố bôi nhọ, vu khống đủ mọi điều xấu xa, cố tình ra tay triệt hạ mọi vết tích và ảnh hưởng của tôn giáo…. Ai chứng minh được quyền hành mình bao trùm lên cả tôn giáo, chi phối hoặc có thể bóp chết một tôn giáo, thậm chí có thể khai sinh một tôn giáo mới và khác, đó chỉ có thể là cộng sản!.... Nếu có tổ chức, đảng phái, chính thể theo thứ tôn giáo “nửa ma nửa quỷ”, sẽ làm tốn hại đến cả dân tộc. Và điều ấy đang xảy ra cho dân Việt đáng thương này, từ chủ trương, chính sách của đảng cộng sản…”
Tại http://tinhdongchuacuuthe.com/tan-tac-mot-doa-sen
Vậy, hắn có biết đến chủ trương, chính sách luôn tôn trọng và đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của công dân, được Đảng, Nhà nước ghi rõ trong Hiến pháp và các Luật, Nghị định có liên quan. Nếu như có cái chuyện “triệt hạ mọi vết tích và ảnh hưởng của tôn giáo”, liệu có hàng nghìn hàng vạn ngôi chùa được mọc lên, hàng triệu tín đồ đã và đang theo các tôn giáo khác nhau. Làm sao có thể xóa và chẳng có lý do gì để xã hội này phải “xóa sạch mọi dấu vế của tôn giáo” như hắn nói, vượt qua mọi sự khác biệt, khó khăn, chính quyền luôn xác định tôn giáo là nhu cầu chính đáng của mỗi công dân, tạo điều kiện để tôn giáo phát triển và thực hiện đúng vai trò giáo dục con người.
Nhưng đáng buồn, ở đâu đó vẫn có những kẻ lấy bình phong tôn giáo để hoạt động chính trị phi pháp, làm tiền cho cái túi không đáy của mình. Tại sao trong số hàng vạn chức sắc, hàng triệu tín đồ, ai ai cũng giữ trọn đức tin: Sống phúc âm trong lòng dân tộc, thì Ngô Văn Kha lại lạc loài, tư tưởng trì trệ, bảo thủ chẳng có ở riêng ai. Hắn là kẻ giúp sức cho Chúa hay đang đội lốt Chúa để thỏa mãn nhu cầu chính trị của mình. Không ai dám phủ nhận vai trò giáo dục của tôn giáo, 10 điều răn của đạo Công giáo cực kỳ hay và ý nghĩa. Nhưng tại sao Ngô Văn Kha không thực hiện đúng đắn trách nhiệm của người làm “Cha” là giáo dục con chiên sống có đức, có tâm, vì đất nước, vì dân tộc và chế độ, mà lại tiêm nhiễm vào đầu con chiên những rác rưởi, sự đố kỵ, nhỏ nhen không đáng có. Chúa đã dạy “Chớ làm chứng dối, chớ tham của người nhưng Ngô Văn Kha lại đang tự dối mình, dối người về tình hình tôn giáo ở Việt Nam, về bản chất của vụ việc di dời chùa Liên Trì ở thành phố Hồ Chí Minh. Vậy hắn có xứng là người đại diện cho Đức Chúa trời?
Việt Nam, một đất nước lấy con người làm trung tâm, đang và sẽ không bao giờ có chuyện “bóp nghẹt, xóa sạch” tôn giáo như Ngô Văn Kha rêu rao, có chăng chỉ là sự quản lý cần thiết để đảm bảo quyền lợi chính đáng cho các tôn giáo và mọi người dân không theo tôn giáo. Qua đó hướng đến một đất nước dân chủ, công bằng, làm hài lòng tất cả các yếu tố cấu thành nên xã hội, trong đó có tôn giáo!

Niềm Tin
Ngày 12/09 vừa qua, tại buổi làm việc với Thành ủy Hà Nội về công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí , Thường trực Ban Bí thư ông Đinh Thế Huynh đã có lời phát biểu đầy đanh thép, thể hiện quyết tâm mạnh mẽ của TW: “Phải xây dựng được một văn hóa, nếp sống khinh bỉ những kẻ tham nhũng và hành vi tham nhũng”.
tham nhũng
Ảnh: Nguồn Internet
Ấy vậy mà trớ trêu thay, có những kẻ ngu si đần độn, mượn gió bẻ măng, hướng lái sự quyết tâm ấy bằng những lời xảo trá: “Ông Huynh đang xúi dân khinh đảng, bởi lẽ đa số những người tham nhũng đều là đảng viên”.
Đúng! Đa số những người tham nhũng đều là đảng viên, vì đơn giản chỉ có những người có quyền lực thì mới có thể “tham”, người dân bình thường thì lấy gì mà “tham”. Nhưng đừng bao giờ quy chụp cái đám thoái hóa, biến chất, vì tiền bán rẻ lương tâm ấy là Đảng. Vì Đảng là một tổ chức tập hợp rất nhiều người, chứ không phải của vài cá nhân đơn lẻ. Xét trong bình diện một cá thể, ai cũng có cái tốt, cái xấu, đan xen hòa quyện tạo nên tính cách của họ, một tổ chức cũng vậy, ắt có kẻ xấu người tốt. Quan trọng, TW mà cụ thể là ông Đinh Thế Huynh đã dám nhìn thẳng vào sự thật. Sẵn sàng chửi, lên án những kẻ “tham”, những kẻ đang làm thụt lùi sự phát triển của đất nước. Vậy nên, cần hiểu đối tượng hướng đến ở đây không phải là Đảng, mà là đám sâu mọt trong Đảng.
Thứ hai, cần trả lời câu hỏi: Tại sao Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh lại kêu gọi xây dựng “văn hóa khinh bỉ kẻ tham nhũng”? Cần hiểu, sự trừng phạt đến với một con người có 3 góc độ: lương tâm, dư luận và pháp luật. Lương tâm là do CHÍNH CON NGƯỜI có hành vi “tham” quyết định, là sự ăn năn, day dứt, đau khổ trước hành vi của mình…. Còn pháp luật là do Nhà nước tiến hành xử lý kẻ ĐÃ vi phạm pháp luật bằng hình thức phạt tiền, ngồi tù… Điều mà TW muốn nhận mạnh chính là sự trừng phạt đến từ: dư luận. Nếu như sự trừng phạt bằng lương tâm đến từ chính bản thân mỗi người, không ai khác có thể can dự vào, trong khi vai trò của pháp luật cũng có những khuôn hạn nhất định, chỉ tiến hành sau khi hành vi sai trái đã xảy ra. Thì yếu tố dư luận thể hiện sự chủ động của xã hội, khiến kẻ “tham” phải khiếp sợ, phải né tránh, đắn đo trước hành vi phạm pháp? Từ đó đánh thức lương tâm, thức tỉnh con người. Quán triệt phương châm: Phòng ngừa là chính!
Ông Đinh Thế Huynh đã nói rất đúng và rất trúng, muốn đẩy lùi được nạn tham nhũng phải xây dựng cho được: văn hóa khinh “tham”. Khi xã hội nhất tề xông lên chửi, lên án kịch liệt, ắt hẳn đám “quan tham” sâu mọt phải dè chừng, người liêm chính phải cẩn trọng! Đó là trách nhiệm không chỉ riêng của các ban ngành chức năng, mà là trách nhiệm của toàn xã hội!
Niềm Tin



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"