Phùng Hiệu cái tên đang hót xình xịch trên mạng xã hội hiện nay, không phải vì anh ta đẹp trai lãng tử hay anh hùng thời đại mới, mà bởi những phát ngôn ngông cuồng, cùng một cái kết đắng cho kẻ dám phỉ bám lãnh tụ cách mạng Cuba, cũng là người bạn thân thiết của Chủ tịch Hồ Chí Minh: ông Fidel Castro.
Có ai ngờ đâu, trong lúc say xỉn, có lẽ là lúc Phùng Hiệu sống thật nhất với lòng mình, lại có thể sủa ra những ngôn từ rác rưởi:
Xin thắp cho ông Fidel Castro một nén nhang, chúc cho dân tộc của ông bước sang một trang sử mới. Sau gần 50 năm cai trị đất nước Cuba với sự độc tài, bảo thủ và tôn thờ chủ nghĩa Marx một cách mê muội, ông Fidel Castro đã để lại một Cuba nghèo nàn, lạc hậu với những chiếc xe Lada cũ kỹ thời Xô Viết và những chiếc tivi màn hình đen trắng…”.
Phùng Hiệu
Ảnh: Chụp từ trang Facebook cá nhân của Phùng Hiệu, một kẻ lầm đường lạc lối
          Ai là người Việt Nam có chút hiểu biết về lịch sử đều biết đến người anh hùng tuổi trẻ tài cao Fidel Casto, người đã dẫn dắt cách mạng Cuba từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, mang đến độc lập, tự do, cuộc sống mới cho nhân dân nước bạn Cuba. Đồng thời ông cũng luôn kề vai sát cánh với Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam trong lúc bộn bề khó khăn chống đế quốc xâm lược. Tại miền đất Quảng Trị khói lửa giữa năm 1973, câu nói bất hủ của ông luôn được đời đời thế hệ con cháu Lạc Hồng khắt cốt ghi tâm: “Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu của mình”.
          Một con người vĩ đại, một người bạn thân thiết của Việt Nam, không tri ân đã đành, Phùng Hiệu lại có thể phát ngôn vần vựa như thế. Dễ hiểu, khi cộng đồng mạng “ném đá”, chửi bới hắn tan tành. Nhưng với bản chất đê hèn, khối não ngắn, Phùng Hiệu còn nhu nhược biện hộ: “ Năm nay tam tai mà, nhưng tôi chỉ nói đúng sự thật thôi”.
          Hay cho câu “sự thật” hắn thốt ra, ở đây chỉ có một sự thật duy nhất: chính hắn là kẻ vô lương tâm khi phỉ báng, bôi xấu ông Fidel Castro. Một điều hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với toàn thể nhân dân Việt Nam và nước bạn Cuba.
Được biết Phùng Hiệu là kẻ nắm quyền phụ trách cơ quan phía Nam của Nhà báo và Công luận (Cơ quan Trung ương Hội nhà báo Việt Nam). Nhưng đáng tiếc hắn lại lầm đường lạc lối, đánh mất chính mình như vậy. Và cái kết đắng hắn tất yếu phải nhận, chính là việc bị đình chỉ công tác và tước quyền phụ trách cơ quan phía Nam của tờ báo này.
Thử hỏi với cách hành xử thô lỗ, thiếu lương tâm như vậy, Phùng Hiệu có còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ phóng viên Việt Nam?
Niềm Tin


          Những ngày vừa qua trong khi ở Bình Định, Phú Yên đang có lũ lớn, giới dâm chủ lại râm ran chuyện tên Tống Văn Công với sức hoang tưởng đã bịa ra cuốn hồi ký vạch trần bản chất của Y: “Đến già mới chợt tỉnh – Từ theo cộng đến chống cộng”. Vậy đâu là lý do khiến bè lũ dâm chủ trong và ngoài nước chú ý một tên vô danh tiểu tốt và một cuốn hồi ký vớ vẩn như vậy?
Tống Văn Công
Ảnh: Tống Văn Công và cuốn hồi ký “Đến già mới chợt tỉnh” được đăng tải trên mạng Internet.
          Tìm hiểu ra mới vỡ lẽ, cuốn hồi ký trên là tập hợp những câu chuyện xuyên tạc, bịa đặt của bè lũ ăn hại trong và ngoài nước về các vụ việc thời xưa như vụ Nhân văn giai phẩm, về ông Tôn Đức Thắng…. Chẳng may tên Tống Văn Công “chó ngáp phải ruồi” cóp nhặt được, đầu tư công sức tổng hợp lại rồi xuất xưởng cuốn sách trên cho “anh em” tự sướng. Chủ đạo trong cuốn nhật lý này là tài liệu phá hoại tư tưởng, xuyên tạc sự thật ở Việt Nam do các đối tượng ăn hại ở nước ngoài như Pháp làm ra để chống lại đất nước ta. Nhưng đối với Tống Văn Công, do tuổi già sức yếu, tâm trí mù mờ lại vì chút tiền hư vô, hắn đã a dua theo những điều thị phi, sai trái, trở thành con cờ thí tốt cho bè lũ bán nước hại dân.
          Nhờ cuốn nhật ký này, chúng ta đã hiểu sâu, hiểu kỹ hơn lý do tại sao tên Tống Văn Công, người từng là Tổng biên tập Báo Lao động Việt Nam lại bị khai trừ ra khỏi Đảng năm 2014 và bị dư luận dèm pha, dè bỉu. Trong khi phường “dị hợm” trong nước lại hứng khởi, tung hô, dành cho hắn những lời có cánh như vậy.
          Có một sự thật đáng buồn ai cũng thấy, hiện nay một bộ phận cán bộ đảng viên có biểu hiện suy thoái, biến chất, lầm đường lạc lối lúc hạ thế về già. Khi không còn được trọng vọng, do nhàn cư vi bất thiện, lại bị các đối tượng phá hoại kích đểu, không ít người đã sa cơ lỡ bước. “Sai một ly đi một dặm”, danh dự, tiếng tăm phải mất bao công sức, trí lực cả đời mới xây dựng nên, bỗng chốc tan thành mây khói do những tư tưởng, quan điểm sai trái lúc gần đất xa trời. Chính tên Tống Văn Công là điển hình cho điều đó.
          Đất nước muốn yên bình, thịnh vượng, nhân dân được ấm no, hạnh phúc, cần lắm những người cán bộ vì nước vì dân, vừa có tâm lại vừa có tầm. Mong sao những “con sâu làm rầu nồi canh” như Tống Văn Công nhận thức được điều đó, quay đầu làm bờ, vừa được cho mình, vừa giữ cho nước. Đây sẽ trở thành bài học đắt giá cho những ai đã và đang phục vụ nhân dân!
Niềm Tin
           


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"