Ngay sau thất bại cay đắng, ê chề của tên Tiến sĩ dởm Nguyễn Quang A trong việc ứng cử tham gia giải thưởng Hoa Tuylip về nhân quyền tại Hà Lan. Mạng lưới nhân quyền Việt Nam đã cầm đầu, bịa ra cái gọi là Giải thưởng nhân quyền năm 2016, thế là giới dâm chủ lại được dịp râm ran, bàn tàn. Vậy thực hư về giải thưởng “lạ” này như thế nào?
Giải thưởng nhân quyền năm 2016
Ảnh:Bốn ứng cử viên cho cái gọi là Giải thưởng nhân quyền năm 2016. Nguồn Internet
          Được biết, trong số mấy thằng ba láp, mất dạy trong giới dâm chủ, ban tổ chức đã phải đau đầu vắt óc suy nghĩ mới lựa chọn ra được bốn cái tên gồm: Mạng lưới blogger Việt Nam, Cấn Thị Thêu, Trần Ngọc Anh và tên luật sư biến chất Võ An Đôn. Cứ ngỡ giải thưởng về nhân quyền liên quan đến quyền con người, nó quan trọng và ý nghĩa, lẽ ra phải trao cho những người vừa có tâm vừa có tầm, đã tích cực nổ lực mang đến niềm vui hạnh phúc cho người dân. Đơn cử như những anh hùng miền núi, sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn, gian khổ vận động, tuyên truyền bà con phá bỏ những hủ tục lạc hậu, mang cái chữ cho trẻ em vùng cao, vùng sâu.. vân.. vân. Ấy vậy mà mấy con mụ thằng cha trên suốt ngày ở trong nhà rồi la cà Hồ Gươm chửu bới, lăn lê bò trườn, kiếm đô la lại được cái tổ chức “chó cắn áo rách” kia trao cho giải thưởng về “nhân quyền”. Phải chăng khái niệm nhân quyền của chúng khác xa với những điều nhân dân Việt Nam mơ ước, đó là sự ổn định, độc lập tự do.
Chúng ta hãy cùng chỉ mặt những cái tên được Mạng lưới nhân quyền Việt Nam “chọn mặt gửi vàng” trao giải:
Đầu tiên phải nhắc đến vị luật sư dởm Võ An Đôn, bào chữa cho dân thì ít mà bào chữa cho phường “dị hợm” thì nhiều. Đã thế hắn còn huyên hoang đòi ứng cử Đại biểu quốc hội nhưng kết quả lão phải chui rúc nhà vệ sinh cho bớt xấu hổ vì không được người dân địa phương tín nhiệm. Còn con mụ Cấn Thị Thêu cùng ả Trần Ngọc Anh nổi tiếng hành nghề “chăn dắt dân oan”, giàu nhanh trông thấy khi ăn chặn “tiền lương” của anh em cùng hội cùng thuyền. Khẩu hiệu  của hai mụ này na ná như Phương Trinh: “Không có tiền cạp đất mà ăn”. Với ưu thế được trời ban phát cho cái mồm to cong cớn đã trở thành “thương hiệu”, chính là dấu ấn khiến “ban tổ chức” quyết định ghi tên trao giải cho hai ả, nhằm gây dựng “hội chửi đổng” tại Hà Nội. Vậy nên không lạ, khi Cấn Thị Thêu và Trần Ngọc Anh đều ra tù vào tội không ít lần với tội  “Gây rối trật tự công cộng”.
Cuối cùng về Mạng lưới blogger Việt Nam, nơi chuyên phát động các phong trào vô bổ kiểu ném cát bụi tre hòng vớt vát chút tinh thần đang sụt giảm của giới dâm chủ trong nước. Như những vòng tròn bong bóng dễ vỡ, các phong trào kiểu Tuyên bố 258, We are one, Chúng tôi muốn biết… hay  mới đây nhất là những vụ kích động người nhẹ dạ cả tin, thiếu hiểu biết ở Miền Trung gây rối ANTT sau sự cố ô nhiễm môi trường biển. Đều có một điểm điểm chung dễ trông thấy: tự làm tự sướng, còn tiền cứ tiêu. Nghe đâu, cứ mỗi ý tưởng “phong trào” được lập nên, nhóm này với những cái tên quen thuộc như Phạm Thanh Nghiêng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cũng kiếm được kha khá, ăn chơi nhảy múa cũng được một thời gian.
Đấy, với những thành tích bất hảo được lập nên, bốn ứng cử viên nghe đã thấy có gì sai sai, gồm Mạng lưới blogger Việt Nam, Cấn Thị Thêu, Trần Ngọc Anh và Võ An Đôn đang được giới dâm chủ trong nước tán hưởng, tung hô. Nhưng sự thật, một điều ai cũng biết: trò hề giải thưởng nhân quyền chỉ là bức màn che cho tiếng thở “thoi thóp” của giới “dâm chủ” trong nước.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"