Thời gian gần đây, người dùng mạng của VN cũng như các chuyên gia về các lĩnh vực có rất nhiều ý kiến về việc dự thảo Luật An ninh mạng Việt  Nam yêu cầu các doanh nghiệp nhà mạng nước ngoài đặt máy chủ tại Việt Nam. Cụ thể là, tất cả các dịch vụ của nước ngoài đang cung cấp tại Việt Nam hiện nay như Google, Facebook, Viber, Skype, Gmail, Uber... buộc phải có giấy phép hoạt động, có cơ quan đại diện, có đặt máy chủ quản lý dữ liệu người dùng ở Việt Nam mới được cung cấp dịch vụ tại Việt Nam.
Nếu nhìn nhận qua một lượt thì không ít người cho rằng đây là ý tưởng có chiều hướng cản trở hơn là so với việc xây dựng đối với sự phát triển của nền kinh tế - xã hội đất nước. Tuy nhiên, xét một cách tổng quát cũng như xuất phát từ vị trí của đất nước mới thấy được đây là một ý tưởng giàu giá trị thực tế cần có trong chiều hướng biến động phức tạp của người dùng mạng hiện nay tại VN.
  Có người cho rằng, việc yêu cầu đặt máy chủ tại Việt Nam sẽ khiến cho các nhà đại diện nước ngoài như: Google, Facebook có thể rút khỏi Việt Nam và gây khó khăn cho người dân trong việc tiếp cận công nghệ trong thời đại cách mạng 4.0. Nếu xét về mặt lý thuyết thì đúng là như thế, nhưng thực tiễn thì nó chưa hẳn là như vậy!
Nên nhớ rằng, bất kỳ một công ty hay doanh nghiệp nào việc đưa ra một sản phẩm hay một dịch vụ nào đó cũng cần đến người mua và người tiêu dùng. Người Việt hiện nay đa phần đều rất chuộng các loại hình sản phẩm của Google, Facebook và đây là nơi, là quốc gia mà google hay facebook đều không muốn bỏ lỡ kinh doanh. Do đó, việc thiết lập một máy chủ tại Việt Nam đối với họ không quá khó nếu có yêu cầu về mặt hình chính trong hoạt động. Việc đầu tư phải chấp nhận những điều khoản quy định riêng của cả hai bên là một điều thường thấy trong lĩnh vực kinh doanh hiện nay trên thế giới chứ không riêng gì ở VN.
Có người cho rằng, việc ban bố chính sách này sẽ là một rào cản khiến người Việt không thể tiếp cận được những tiến bộ về mặt công nghệ truyền thông của thế giới?! Đó là một nhận thức sai lầm và thậm chí là thiếu thực tế.
Ảnh: Không gian mạng tại từng quốc gia là một “lãnh thổ riêng” chịu sự quản lý và giám sát của chính quyền sở tại. (Nguồn:Internet)
Chúng ta có biết rằng, Trung Quốc cấm hoàn toàn những dịch vụ tìm kiếm và mạng xã hội quốc tế như Google, Youtube, Gmail, Facebook, Twitter. Thay vào đó là các chương trình mang màu sắc TQ do các nhà mạng TQ viết ra tương ứng như: Baidu, WeChat, Weibo, Youku Tudou tất cả những loại hình này đều đầy đủ và không hề thiếu bất kỳ một thứ gì giống như Google hay Facebook. Và điểm mấu chốt ở đây là việc làm này của TQ chính là việc chính quyền rất dễ kiểm soát. Bởi bất kì ai sử dụng mạng xã hội ở TQ đều biết 1 điều: Tất cả những nội dung trên MXH đều bị chính quyền theo dõi và kiểm duyệt!
Tháng 5/2017 vừa qua Liên minh Châu Âu (EU) cũng đã thống nhất việc quản lý không gian mạng của tổ chức các thành viên bằng cách kiểm soát chặt chẽ các nội dung trên MXH. Và lý do được các nhà quản lý đưa ra chỉ trong một câu ngắn gọn là “tăng cường khả năng kiểm soát nội dung thù địch hay kích động khủng bố” mà mặc kệ những người cố ý phản đối cho rằng đó là cản trở quyền tiếp cận và tự do thông tin của họ.
Quay trở lại VN, sự phát triển như vũ bão của công nghệ đã và đang đưa Google và Facebook đến với người Việt như một thứ không thể thiếu và bản thân người Việt hàng năm cũng mang lại những lợi nhuận không hề nhỏ cho các loại hình dịch vụ này. Tuy nhiên, sự phát triển của nó lại kéo theo chuỗi hệ lụy vô cùng lớn đối với an ninh quốc gia cũng như việc tác động lớn đến thể chế chính trị VN qua chính không gian mềm đang “rất khó kiểm soát” này.
Ngày nay, không khó để tìm kiếm các trang mạng trên Google, các nhóm, cá nhân ẩn danh trên Facebook có các bài viết, ngôn từ chống phá nhà nước VN, xúc phạm danh dự và nhân phẩm của các cán bộ nhà nước VN. Bản thân việc kiểm soát các luồng thông tin, bài viết độc hại này lại rất khó khăn mặc dù các đường dẫn độc hại có thể bị chặn nhưng với một vài thủ thuật nhỏ thì rất người dùng rất dễ tìm đến các địa điểm “đen” này. Tất cả cũng xuất phát từ lý do không có quyền kiểm soát một “máy chủ”.
Do vậy, việc “hành chính hóa” các thủ tục liên quan đến không gian mạng đối với VN hiện nay là điều cần thiết và nên làm trên con đường xây dựng và phát triển đất nước. Một nhà đầu tư khi đầu tư vào một quốc gia thì nhất thiết phải tuân thủ pháp luật cũng như các quy định về đầu tư đối với quốc gia sở tại. Có như thế hướng đầu tư mới đúng và người được hưởng các mặt dịch vụ đầu tư mới theo hướng đi của quốc gia đang tịnh tiến.

Hiểu Minh
Thời gian gần đây các trang mạng của lũ rận chủ và một số lều báo đang rất tích cực kêu gào một cách thảm thiết và biện hộ đủ loại lý lẽ trên trời dưới đất để phản đối dự thảo Luật An ninh mạng sẽ được thông qua vào năm 2018. Sở dĩ chúng lại nhảy dựng và xù lông lên như vậy là vì trong dự thảo luật sẽ quy định cụ thể và chặt chẽ đối với các doanh nghiệp hoạt động trên lĩnh vực Internet và đặc biệt hơn vì nó liên quan đến hoạt động của Facebook và Google – nơi mà chúng đang lợi dụng để hoạt động nhiều nhất. Cụ thể trong nội dung Khoản 5, Điều 39 Dự thảo Luật An ninh mạng yêu cầu: “các công ty cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật; tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam; có giấy phép họat động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ Việt Nam; bảo mật thông tin cho người dùng và thông tin tài khoản của người dùng; xử lý nghiêm các hành vi sai phạm theo quy định của pháp luật”. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Facebook và Google sẽ phải đặt máy chủ tại Việt Nam thay vì ở nước ngoài như hiện nay. Đây là một điều hoàn toàn dễ hiểu và cần thiết.
 
Thứ nhất: việc Facebook và Google có máy chủ đặt tại Việt Nam sẽ tạo sự ổn định cho người dùng hơn trước rất nhiều, chúng ta sẽ không cần phải băn khoan về việc không vào được Facebook hay Youtube khi cáp quang biển bị sự cố hay một vấn đề nào khác về đường truyền mạng quốc tế… Không những vậy điều này còn để bảo về người dùng trước các nguy cơ bị đánh cắp thu thập các thông tin cá nhân khi máy chủ của các trang mạng đặt ở nước ngoài. Khi có sự tranh chấp hay các vụ kiện liên quan đến người dùng trong nước của Facebook và Google chúng ta mới có cơ sở để đòi quyền lợi trước các doanh nghiệp trên.
          Thứ hai: đây là cơ sở để nhà nước ta quản lý đối với hoạt động của các doanh nghiệp hoạt động trên lĩnh vực Internet nói chung và đặc biệt là các doanh nghiệp nước ngoài với những đặc thù riêng có của các doanh nghiệp này. Nó cũng là căn cứ để chúng ta bắt buộc họ phải thực hiện các nghĩa vụ về thuế và rất nhiều vấn đề khác có liên quan khi kinh phát triển dựa vào người dùng trong nước. Nhà nước cũng sẽ có điều kiện để kiểm soát giám sát và quản lý các hoạt động của doanh nghiệp nước ngoài. Hạn chế các luồng thông tin sai sự thật không thể kiểm soát khi chúng thoải mái phát tán từ máy chủ bên ngoài vào trong nước.
Thực tế là các nước trên thế giới đã và đang có những hoạt động tương tự để kiểm soát bảo vệ người dùng trong nước chứ không phải riêng nước ta. Chẳng cần nói đâu xa khi chính liên minh Châu Âu là một trong những nơi có những quy định chặt chẽ nhất để bảo vệ người tiêu dùng của họ, hay đất nước Nga rộng lớn và rất nhiều đất nước khác nữa. Vậy mới thấy chúng ta rất cần có những điều luật chặt chẽ trong thời gian tới để bảo về người dùng trong nước.
Vậy vấn đề đặt ra là khi chúng ta chính thức có những quy định chặt chẽ như vậy Google và Facebook có từ bỏ thị trường Việt Nam như một số trang lều báo và lũ rận chủ đang kêu gào thảm thiết. Dám chắc với mọi người rằng hai doanh nghiệp kia sẽ chẳng bao giờ từ bỏ một thị trường béo bở như Việt Nam chỉ vì các quy định mới này. Một thị trường quá tiềm năng với số lượng người dùng Facebook lớn (khoảng 30 triêu) và tỉ lệ người dân truy cập và sử dụng Internet rất lớn đang đem lại lợi nhuận hàng trăm tỉ mỗi năm cho họ và sẽ chẳng dể gì từ bỏ. Chẳng qua từ trước tới giờ họ vẫn đang kiếm tiền từ Việt Nam mà chẳng hề phải đóng thuế hay thực hiện nghĩa vụ gì với chúng ta điều đó sắp bị xóa bỏ mà thôi. Mà việc kinh doanh và đóng thuế là nghĩa vụ của mọi doanh nghiệp, nếu anh không chấp nhận việc đó thì chúng tôi cũng sẽ không bao giờ tiếc nuối tới sự tồn tại của các doanh nghiệp kiểu như vậy.
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"