Ở bài viết trước, blog Kênh Việt Nam đã đề cập tới việc HỘI THÁNH TIN LÀNH ĐÃ LÊN TIẾNG VỀ "MỘT HỘI KHÔNG PHẢI LÀ HỘI THÁNH TIN LÀNH THUẦN TÚY" thì nay đến lượt đạo Công giáo lên tiếng. Cũng xin nói luôn là chính đạo Công giáo và Tin Lành đã bị ảnh hưởng sau khi Hội thánh đức chúa trời mẹ này xuất hiện. Và không chỉ lợi dụng danh nghĩa của chính 2 tôn giáo này mà "Hội thánh đức chúa trời mẹ" còn lôi kéo và khiến không ít tín đồ của 2 tôn giáo này từ bỏ để đi theo. 
Hội thánh đức chúa trời mẹ (Nguồn: FB).
Và trên báo Người công giáo, đã có ít nhất 2 bài viết về nội dung này, trong đó không chỉ phủ nhận tính liên quan của đạo CÔng giáo đối với hiện tượng tà giáo này (ĐẠO CÔNG GIÁO KHÔNG LIÊN QUAN VỚI HỘI THÁNH CHÚA TRỜI MẸ!) mà tác giả của một bài viết sau đó (là một tu sỹ) đã phân tích khá kỹ về hội thánh Đức chúa trời mẹ trong bài: "Hội thánh đức chúa trời " KHÔNG PHẢI ĐẠO CÔNG GIÁO". 
Trong đó ở bài viết có tính nhận diện về Hội thánh đức chúa trời, Linh mục Dòng Tên Khắc Bá, S.J đã khái lược về tôn giáo này như sau: "Dựa vào một số thông tin từ mạng Internet[1], nội dung giáo lý của ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ có thể tóm tắt như sau: Thiên Chúa ‘có nam có nữ’, gồm Đức Chúa Trời Cha và Đức Chúa Trời Mẹ. Chúa Trời Cha đã tái sinh vào một người đàn ông Hàn Quốc tên là Anh Sahng-hong, và Chúa Trời Mẹ tái sinh chính là vợ ông, tên Zang Jah Gil. Đây là thời cận kề ‘tận thế’, nên họ chính là ‘Đấng Cứu Chúa’ của thời đại: sẽ cứu vớt những ai gia nhập đạo của họ. Đi kèm với tín điều này là một số luật: Thờ phượng ‘Đấng Cứu Chúa’ vào ngày Sabat (Thứ Bảy); giữ một số ngày lễ Do Thái giáo: Lễ Lều, Lễ Vượt Qua; không ăn đồ cúng; đập bỏ bát hương và các hình thức tôn kính tổ tiên truyền thống; dâng cúng 10% thu nhập". 
Vị linh mục Dòng tên này cũng không quên đưa ra những điều có tính định hướng trong cách hành xử của người kitô hữu xung quanh câu hỏi: "Vậy, Ki-tô hữu nên tiếp cận và có thái độ thế nào đối với những tín hữu của ‘tôn giáo mới’ này?". Và câu trả lời là: "Trước hết, chúng ta không nên quá lo lắng trước hiện tượng này, mà nên cầu nguyện để tín thác vào ý muốn của Thiên Chúa. Còn khi tiếp xúc với họ, chúng ta cần phải tôn trọng ‘cảm xúc tôn giáo’ của họ. Cũng đừng vội vàng ‘kết án’ họ là ‘tà đạo’, nhất là khi chưa hiểu rõ về họ. Tuy nhiên, nếu bằng lương tâm Ki-tô giáo, chúng ta nhận ra những lệch lạc rõ ràng, nhất là trong việc thực hành của họ, gây nguy hại đến những người tin vào tôn giáo này và cho cộng đồng xã hội, cũng như làm hoang mang đức tin một số Ki-tô hữu, thì chúng ta cần có trách nhiệm đối diện vấn đề.
Nhưng phải đối diện thế nào? Có nhiều Ki-tô hữu ‘quá khích’, cảm thấy Thiên Chúa bị họ xúc phạm, nên muốn bảo vệ Thiên Chúa bằng cách căm ghét, thậm chí sỉ nhục họ. Đó là thái độ sai trái. Thiên Chúa đâu cần chúng ta bảo vệ Ngài! Điều Ngài muốn là chúng ta phải bảo vệ người anh chị em yếu đuối đang ở trước mặt mình, những người bị lầm lạc vì nhiều lý do. Vì thế, điều căn bản là phải thật lòng yêu mến, cầu nguyện cho họ; và nếu có khả năng thích hợp, thì hãy đối thoại và giúp họ nhận ra những lầm lạc.
Câu hỏi cuối cùng: trước hiện tượng tôn giáo này, xã hội và Giáo Hội Công Giáo có thể phản tỉnh được điều gì? Về mặt xã hội, hiện tượng này khiến tôi nhớ tới lời phát biểu (được nhà báo Thu Hà nhắc lại) của ông Nguyễn Quốc Tuấn, Viện trưởng Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo, trong cuộc phỏng vấn gần đây trên Vietnamnet, ngày 12/03/15, nhằm giải mã hiện tượng bùng phát các lễ hội tâm linh một cách lộn xộn ở Việt Nam gần đây: “dường như những chính sách về tôn giáo nghiêm trọng và sai lầm trước đây mà cả hiện nay nữa đã tạo ra một quá trình sa mạc hóa về tâm linh ở Việt Nam, để giờ đây tâm hồn của người Việt đã biến thành một bãi hoang có thể chấp nhận các loại bụi gai xương rồng và không thể trồng được loại cây có hoa thơm, quả ngọt.”[5] Rõ ràng, nếu thật sự ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ là một hiện tượng lệch lạc, thì xã hội cũng phải tự suy xét trách nhiệm. Vì tâm thức tôn giáo – khuynh hướng tìm về điều thiêng liêng cho những câu hỏi nội tâm – tự nó thuộc về bản chất con người, nên nếu gặp ‘sa mạc’ thay vì ‘đất tốt’ thì nó sẽ bị biến dạng thôi!
Về mặt Giáo Hội, có lẽ đây là một cơ hội cho Giáo Hội và mỗi Ki-tô hữu cầu nguyện, phản tỉnh và học hỏi nhiều điều. Thật thế, nếu hiện tượng ‘bội thực tin dữ’ đã dẫn đến những khủng hoảng niềm tin, thì Giáo Hội cần đi ngược chiều: loan báo và giúp hiện thực hoá Tin Mừng và Bình An thật sự. Hơn nữa, chính chúng ta phải học hỏi từ ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ trong cách sống tương quan với anh chị em mình (tất nhiên là tránh đi những điều lệch lạc): mỗi người đều có những khó khăn nhất định, và đều có nhu cầu được nâng đỡ, vì thế Hội Thánh – mà cụ thể là từng Ki-tô hữu – cần quan tâm và giúp đỡ tha nhân cách cụ thể.
Hội Thánh phải thật sự trở nên gần gũi, ấm áp với mọi người, như cách Đức Giê-su đã đến và chăm sóc các môn đệ.[6] Cuối cùng, chúng ta cần trở lại với tinh thần ‘cộng đoàn’ của Giáo Hội sơ khai, nơi mọi người cảm thấy mình cùng thuộc về một gia đình đầy tình thương. Tất nhiên, đây là những thách đố lớn lao, nhưng đồng thời cũng là lời mời gọi Thiên Chúa dành cho mỗi người trong việc xây dựng Giáo Hội, trong chính thời đại hôm nay, trở thành điểm quy tụ nhân loại hướng về vương quốc Tình Yêu". 
Tin Lành và Công giáo, 2 tôn giáo liên quan đã lên tiếng. Tính pháp lý và chỗ dựa của hiện tượng tà giáo này đã không còn. Câu chuyện còn lại có vẻ như chỉ là của chính quyền. Một động thái mạnh tay để dẹp bỏ tôn giáo này là cần thiết để tránh những sự biến tướng có thể xảy đến và gây ra hậu quả trong nay mai! 
TRÙNG DƯƠNG


Theo lẽ thường, báo chí có hai chức năng (ngoài các chức năng khác) là đưa tin và định hướng thông tin. Nhưng ở xứ ta, chuyện đưa tin, định hướng thông tin còn quá nhiều chuyện để bàn để nói. Cho nên, một số sự kiện, nhất là sự kiện quốc tế, chính việc đưa tin còn mang tính chủ quan nên hệ quả là tính định hướng thông tin có phần đi xa bản chất thường thấy. Thế nên với sự ca ngợi và nói quá nhiều về hội nghị thượng đỉnh liên triều mới đây, không ít người đã hoan hỉ, ca ngợi lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un có phần quá lời, bất chấp thực tế những điều đang diễn ra. 
Cái bắt tay chỉ là tín hiệu của hi vọng (Nguồn: FB).
Theo đó, mặc dù Nam - Bắc Triều dù mới chỉ là "bản cam kết về hòa giải, hòa bình, cùng nhau phát tiển thịnh vượng chứ chưa phải là bản tuyên bố về bước đi để đi đến thống nhất hai miền" (Theo Mõ Làng) với những biểu hiện cụ thể như: dở bỏ hệ thống loa tuyên truyền ở khu vực biên giới và trước đó là tuyên bố dừng thử hạt nhân, tên lửa, ra lệnh đóng cửa bãi thử hạt nhân làm bản lề cho cuộc gặp gôm 28/4 mới đây.
Và một điều mà nếu ai chú ý theo dõi hẳn sẽ biết, sau cuộc gặp này mặc dù với Mỹ - Hàn Quốc là sân sau của mình, và với Trung Quốc - mặc dù chưa biến Triều Tiên thực sự thành sân sau của mình nhưng họ luôn muốn duy trì Triều Tiên trong tình thế hiện tại để sử dụng với tư cách "con bài chiến lược" của mình! Song cả hai đã không phản ứng về sự kiện này, thậm chí họ còn tỏ ra hoan hỉ, vui mừng. Điều này đồng nghĩa với việc cả Hàn Quốc và Triều Tiên đang ở một giới hạn mà Trung Quốc và Mỹ đều cho phép được. 
Xung quanh điều này, blog Mõ Làng đã rất chí lý khi nói rằng: "Đừng quên rằng, nước Mỹ và lợi ích của họ còn đó, nước Mỹ chưa bao giờ từ bỏ mục tiêu "ngăn chặn nạn cộng sản". Đại Hàn không đủ bản lĩnh để gạt Mỹ ra khỏi cuộc chơi cũng như Triều Tiên chưa đủ bản lĩnh để gạt Trung Quốc và đôi khi cả Nga. Điều này đã được chứng tỏ khi Triều Tiên tỏ ra "biết điều" mà không đã động gì đến việc Mỹ phải rút 25.000 quân ra khỏi lãnh thổ Đại Hàn và không có phản ứng gì khi giới chức Đại Hàn thẳng thừng rằng không có chuyện Mỹ rút quân, thậm chí hủy bỏ tập trận.
Ý thức hệ, thể chế chính trị đối lập không dễ ngày một, ngày hai có thể xóa bỏ. Có chăng mục tiêu ký hiệp ước Hòa Bình, giữ nguyên hiện trạng và bang giao kinh tế là hiện thực. Nghĩ đến Triều Tiên thống nhất một nhà thì chắc còn lâu lắm. Thậm chí, nếu mất cảnh giác Bắc Triều Tiên có thể trở thành Syria, Lybia... nếu Mỹ muốn". 
Và như thế hiện rào chắn ý thức hệ cùng vai trò của các nước lớn vẫn chưa cho phép cả hai (Hàn quốc và Triều Tiên) bước qua "cái gờ xây bằng xi măng" - một biểu tượng của nhiều thứ cao cả và thiêng liêng. Điều quan trọng hơn và hết thảy trong chuyện này là trong dòng chảy của lịch sử hiện đại của thế giới chưa có cái gì chia cắt thế giới, chia cắt dân tộc, chia cắt quốc gia, chia cắt gia đình, chia cắt bạn bè bằng ý thức hệ? Đằng sau ý thức hệ đó không chỉ là quyền lợi của một người, một nhóm người nhỏ mà quyền lực, lợi ích của mình, của gia đình, gia tộc và của phe nhóm mình. 
Vậy nên, với những gì diễn ra, với bất cứ ai đều có quyền hoan hỉ, bởi điều đó báo hiệu của một nền hòa bình và thịnh vượng tại 02 miền Nam - Bắc triều. Nhưng đó chưa phải là tất cả, hoan hỉ quá mức cũng là chưa phù hợp. Bởi đó là cơ hội để những kẻ mang trong mình chủ nghĩa xét lại sử dụng, lợi dụng để lên án cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước mà cả dân tộc đã thực hiện và thành công cách đây 43 năm với những câu hỏi như: Tại sao không tiến hành thống nhất bằng một cuộc đối thoại hòa bình như cái cách Triều Tiên đang làm? Tại sao lại để hàng triệu đồng bào phải hi sinh oan uổng, rơi vào trạng huống nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn???? Dù đó là câu chuyện của gần nửa thế kỷ và những bước đi hiện tại của Nam - Bắc triều chỉ mới là tín hiệu! 
PHƯƠNG NAM



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"