Từ Đà Lạt, Lâm Đồng, mới đây ông Hà Sỹ Phu mới có bài viết TẢN MẠN QUANH CHUYỆN ĐẠI THẮNG HAY QUỐC HẬN. Bài này được Thân Hữu Việt Tân Úc Châu đăng lại. 
Bài khá dài và có nhiều chi tiết liên quan, trong đó có 4 nội dung chính được ông này vạch ra khá rõ ràng. Do đó, ở từng khía cạnh được chỉ ra, blog Kênh Việt Nam xin được mạn đàm và bình luận xung quanh những điều được ông này nói ra. 
Ở bài thứ nhất xin được nói về ý thứ nhất trong bài viết của ông Hà Sỹ Phu: "1/ Đại thắng hay quốc hận?" để thấy được tại sao ông này cùng với Bùi Minh Quốc lại bị cho là thành phần xét lại và chống đối chế độ. 
Dưới đây là toàn văn cách nói của ông này về nội dung đầu tiên này: "Trong sự kiện 30-4-1975 của chiến trường Việt Nam, miền Bắc thắng miền Nam nên miền Bắc gọi đó là đại thắng, miền Nam thua và gọi đó là quốc hận. Nếu thoát ra khỏi nhãn quan của mỗi bên, chỉ lấy lợi ích và tương lai của cả đất nước, của toàn dân làm trọng thì xin hỏi biến cố kết thúc cuộc chiến như tháng Tư năm 1975 ấy là điều tốt hay xấu, có lợi hay có hại, đáng mừng hay đáng tiếc đây?
Ông Hà Sỹ Phu (Nguồn: FB).
Có thể viện dẫn một chân lý chung đã thành kinh điển “Chiến tranh, nhất là nội chiến thì dù bên nào thắng, nhân dân cũng là kẻ thua”, nhưng cũng phải nói thêm: khi bên thắng là Cộng sản (CS) thì sự “thua” của nhân dân có phần đậm hơn! Bởi CS thắng thì đưa cả nước vào quỹ đạo CS là quỹ đạo của một chủ thuyết có tính chất dân túy (Populismus), ve vãn người dân bằng những ảo tưởng đến mức độ ngớ ngẩn về mặt khoa học, nhưng lại có sức lôi cuốn, kích động, cực đoan nên tàn phá xã hội đến mức tan hoang. Giương cao búa liềm Công Nông nhưng Công Nông thời CS khổ hơn bao giờ hết. Riêng VN thì con đường CS còn dẫn đến một đại họa bao trùm hết thảy là nạn Bắc thuộc mới, trở lại mối họa truyền kiếp với nước khổng lồ Bắc phương. Môt “đại thắng” của chuyên chính CS toàn trị lại trở thành một “quốc hận” đối với quốc gia, với nghĩa như một điều đáng ân hận, điều không may, điều đáng tiếc cho đất nước bởi khi CS nắm quyền toàn trị nó cản trở một cách mãnh liệt con đường Dân chủ pháp trị là con đường văn minh chung của nhân loại ngày nay". Hết trích! 
Tôi không muốn và bình luận nhiều về những điều được ông Hà Sỹ Phu nói ra. Bởi đằng sau những lời đề dẫn rất ngắn gọn thì ngay lập tức ông ta đi vào đả phá chế độ. Ông ta sẽ dẫn ra đủ thứ, nào là cộng sản là học thuyết lỗi thời hay ở đó lợi ích chỉ thuộc về một nhóm người mà không phải là quãng đại quần chúng... Rồi ông cũng không quên nói rằng: Sự lệ thuộc của VN vào TQ khiến cho ý nghĩa của cuộc chiến tranh giải phóng mà cả dân tộc thực hiện vào năm 1975 trở nên vô nghĩa khi chuyển từ sự lệ thuộc này sang sự lệ thuộc khác...
Về nội dung này không có ý bàn cãi hay tranh luận với ông ta, bởi dù gì những thứ đó đã được cài sẵn, thậm chí là lập trình sẵn trong đầu ông ta. Và hễ cứ mở miệng ra là ông ta nói và tuôn ra những thứ đó.  
Cũng nói thêm, cứ mỗi độ 30/4 về, dù ở đâu và làm gì đi nữa thì ông Hà Sỹ Phu (đương nhiên cùng với đám văn thân Đà Lạt) lại không quên lục lại quá khứ. Họ dựng dậy cả những điều vốn đã nên được yên nghỉ và lãng quên. Họ xét lại và đi tới phủ nhận. Nhưng xin được nói rằng, nếu cuộc chiến tranh giải phóng đó không diễn ra thì Việt Nam chúng ta hôm nay mãi không thể liền dải, Nam - Bắc đang li tán và câu chuyện Nam - Bắc Hàn lại được tái diễn trên mảnh đất hình chữ S thân yêu này! Và những điều tệ hại nhất mà đám ngụy quân, ngụy quyền đem lại vẫn còn hiện diện! 
30/4 thực sự là tết độc lập, ngày đoàn viên đối với mọi người Việt! Hãy đừng xét lại, dẫn ra những lí do không đâu để thóa mạ và dựng lại! 
Ở bài viết tiếp theo sẽ đề cập tới nội dung: "2/ Những tấm gương của thế giới chứng minh điều gì?" trong bài viết của ông này! 
TRÙNG DƯƠNG 


Ở bài viết trước, blog Kênh Việt Nam đã đề cập tới việc HỘI THÁNH TIN LÀNH ĐÃ LÊN TIẾNG VỀ "MỘT HỘI KHÔNG PHẢI LÀ HỘI THÁNH TIN LÀNH THUẦN TÚY" thì nay đến lượt đạo Công giáo lên tiếng. Cũng xin nói luôn là chính đạo Công giáo và Tin Lành đã bị ảnh hưởng sau khi Hội thánh đức chúa trời mẹ này xuất hiện. Và không chỉ lợi dụng danh nghĩa của chính 2 tôn giáo này mà "Hội thánh đức chúa trời mẹ" còn lôi kéo và khiến không ít tín đồ của 2 tôn giáo này từ bỏ để đi theo. 
Hội thánh đức chúa trời mẹ (Nguồn: FB).
Và trên báo Người công giáo, đã có ít nhất 2 bài viết về nội dung này, trong đó không chỉ phủ nhận tính liên quan của đạo CÔng giáo đối với hiện tượng tà giáo này (ĐẠO CÔNG GIÁO KHÔNG LIÊN QUAN VỚI HỘI THÁNH CHÚA TRỜI MẸ!) mà tác giả của một bài viết sau đó (là một tu sỹ) đã phân tích khá kỹ về hội thánh Đức chúa trời mẹ trong bài: "Hội thánh đức chúa trời " KHÔNG PHẢI ĐẠO CÔNG GIÁO". 
Trong đó ở bài viết có tính nhận diện về Hội thánh đức chúa trời, Linh mục Dòng Tên Khắc Bá, S.J đã khái lược về tôn giáo này như sau: "Dựa vào một số thông tin từ mạng Internet[1], nội dung giáo lý của ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ có thể tóm tắt như sau: Thiên Chúa ‘có nam có nữ’, gồm Đức Chúa Trời Cha và Đức Chúa Trời Mẹ. Chúa Trời Cha đã tái sinh vào một người đàn ông Hàn Quốc tên là Anh Sahng-hong, và Chúa Trời Mẹ tái sinh chính là vợ ông, tên Zang Jah Gil. Đây là thời cận kề ‘tận thế’, nên họ chính là ‘Đấng Cứu Chúa’ của thời đại: sẽ cứu vớt những ai gia nhập đạo của họ. Đi kèm với tín điều này là một số luật: Thờ phượng ‘Đấng Cứu Chúa’ vào ngày Sabat (Thứ Bảy); giữ một số ngày lễ Do Thái giáo: Lễ Lều, Lễ Vượt Qua; không ăn đồ cúng; đập bỏ bát hương và các hình thức tôn kính tổ tiên truyền thống; dâng cúng 10% thu nhập". 
Vị linh mục Dòng tên này cũng không quên đưa ra những điều có tính định hướng trong cách hành xử của người kitô hữu xung quanh câu hỏi: "Vậy, Ki-tô hữu nên tiếp cận và có thái độ thế nào đối với những tín hữu của ‘tôn giáo mới’ này?". Và câu trả lời là: "Trước hết, chúng ta không nên quá lo lắng trước hiện tượng này, mà nên cầu nguyện để tín thác vào ý muốn của Thiên Chúa. Còn khi tiếp xúc với họ, chúng ta cần phải tôn trọng ‘cảm xúc tôn giáo’ của họ. Cũng đừng vội vàng ‘kết án’ họ là ‘tà đạo’, nhất là khi chưa hiểu rõ về họ. Tuy nhiên, nếu bằng lương tâm Ki-tô giáo, chúng ta nhận ra những lệch lạc rõ ràng, nhất là trong việc thực hành của họ, gây nguy hại đến những người tin vào tôn giáo này và cho cộng đồng xã hội, cũng như làm hoang mang đức tin một số Ki-tô hữu, thì chúng ta cần có trách nhiệm đối diện vấn đề.
Nhưng phải đối diện thế nào? Có nhiều Ki-tô hữu ‘quá khích’, cảm thấy Thiên Chúa bị họ xúc phạm, nên muốn bảo vệ Thiên Chúa bằng cách căm ghét, thậm chí sỉ nhục họ. Đó là thái độ sai trái. Thiên Chúa đâu cần chúng ta bảo vệ Ngài! Điều Ngài muốn là chúng ta phải bảo vệ người anh chị em yếu đuối đang ở trước mặt mình, những người bị lầm lạc vì nhiều lý do. Vì thế, điều căn bản là phải thật lòng yêu mến, cầu nguyện cho họ; và nếu có khả năng thích hợp, thì hãy đối thoại và giúp họ nhận ra những lầm lạc.
Câu hỏi cuối cùng: trước hiện tượng tôn giáo này, xã hội và Giáo Hội Công Giáo có thể phản tỉnh được điều gì? Về mặt xã hội, hiện tượng này khiến tôi nhớ tới lời phát biểu (được nhà báo Thu Hà nhắc lại) của ông Nguyễn Quốc Tuấn, Viện trưởng Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo, trong cuộc phỏng vấn gần đây trên Vietnamnet, ngày 12/03/15, nhằm giải mã hiện tượng bùng phát các lễ hội tâm linh một cách lộn xộn ở Việt Nam gần đây: “dường như những chính sách về tôn giáo nghiêm trọng và sai lầm trước đây mà cả hiện nay nữa đã tạo ra một quá trình sa mạc hóa về tâm linh ở Việt Nam, để giờ đây tâm hồn của người Việt đã biến thành một bãi hoang có thể chấp nhận các loại bụi gai xương rồng và không thể trồng được loại cây có hoa thơm, quả ngọt.”[5] Rõ ràng, nếu thật sự ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ là một hiện tượng lệch lạc, thì xã hội cũng phải tự suy xét trách nhiệm. Vì tâm thức tôn giáo – khuynh hướng tìm về điều thiêng liêng cho những câu hỏi nội tâm – tự nó thuộc về bản chất con người, nên nếu gặp ‘sa mạc’ thay vì ‘đất tốt’ thì nó sẽ bị biến dạng thôi!
Về mặt Giáo Hội, có lẽ đây là một cơ hội cho Giáo Hội và mỗi Ki-tô hữu cầu nguyện, phản tỉnh và học hỏi nhiều điều. Thật thế, nếu hiện tượng ‘bội thực tin dữ’ đã dẫn đến những khủng hoảng niềm tin, thì Giáo Hội cần đi ngược chiều: loan báo và giúp hiện thực hoá Tin Mừng và Bình An thật sự. Hơn nữa, chính chúng ta phải học hỏi từ ‘Hội Thánh Đức Chúa Trời’ trong cách sống tương quan với anh chị em mình (tất nhiên là tránh đi những điều lệch lạc): mỗi người đều có những khó khăn nhất định, và đều có nhu cầu được nâng đỡ, vì thế Hội Thánh – mà cụ thể là từng Ki-tô hữu – cần quan tâm và giúp đỡ tha nhân cách cụ thể.
Hội Thánh phải thật sự trở nên gần gũi, ấm áp với mọi người, như cách Đức Giê-su đã đến và chăm sóc các môn đệ.[6] Cuối cùng, chúng ta cần trở lại với tinh thần ‘cộng đoàn’ của Giáo Hội sơ khai, nơi mọi người cảm thấy mình cùng thuộc về một gia đình đầy tình thương. Tất nhiên, đây là những thách đố lớn lao, nhưng đồng thời cũng là lời mời gọi Thiên Chúa dành cho mỗi người trong việc xây dựng Giáo Hội, trong chính thời đại hôm nay, trở thành điểm quy tụ nhân loại hướng về vương quốc Tình Yêu". 
Tin Lành và Công giáo, 2 tôn giáo liên quan đã lên tiếng. Tính pháp lý và chỗ dựa của hiện tượng tà giáo này đã không còn. Câu chuyện còn lại có vẻ như chỉ là của chính quyền. Một động thái mạnh tay để dẹp bỏ tôn giáo này là cần thiết để tránh những sự biến tướng có thể xảy đến và gây ra hậu quả trong nay mai! 
TRÙNG DƯƠNG


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"