Nếu như Ls Trần Vũ Hải đã bất chấp luân lí về tính công bằng để bảo vệ, ủng hộ báo Tuổi trẻ sau quyết định kỷ luật vừa qua chỉ vì đây là tờ báo có lượng phát hành và tính nhanh nhạy của nguồn tin được đưa. Thì cũng với quan điểm cho rằng, việc bộ TTTT xử lý báo Tuổi trẻ là không đúng, Phạm Chí Dũng (một kẻ bất đồng chính kiến tại TP Hồ Chí Minh đã đưa ra quan điểm của riêng mình dù có phần trái chiều và khó hiểu. 
Và ít ai ngờ được rằng, với cái bộ óc suy nghĩ có phần phong phú của mình, Dũng đã gắn vào đó những cái thuyết âm mưu gây chia rẽ Bắc Nam (Nam Kỳ - Bắc Kỳ) mà từ lâu gã và một số nhân vật khác tại TP Hồ Chí Minh đã dày công thực hiện như nhạc sỹ Tuấn Khanh và Ls Lê Công Định ngay từ tên tiêu đề bài viết: “Bắc Kỳ cai trị Nam kỳ hay Tuổi trẻ bị “cắn trộm”.
Phạm Chí Dũng (Nguồn: FB).
Dũng viết: “Quyết định trên - mà có thể hiểu là xuất phát từ chỉ đạo trực tiếp của Tổng bí thư Trọng - cũng có thể mang hàm ý răn đe đối với những đối thủ chính trị của ông ta trong nội bộ đảng, cho dù lâu nay một số dư luận vẫn cho rằng Tuổi Trẻ là tờ báo ‘thân’ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Facebook Lê Nguyễn Hương Trà còn cho biết trước khi Tuổi Trẻ Online chính thức bị đình bản 3 tháng, tổng biên tập Tuổi Trẻ là Lê Thế Chữ đã vội bay ra Hà Nội để xin gặp Thủ tướng Phúc, để sau đó nhận được lời hứa của ông Phúc là ‘không đình bản’.
Và với quyết định trên, có lẽ kẻ hả hê thỏa mãn nhất chính là Bộ trưởng TT-TT còn chưa mất chức là Trương Minh Tuấn. Phải chăng trong thời gian ngắn ngủi còn giữ được ghế Bộ trưởng TT-TT mà chưa bị thuyên chuyển sang một vị trí ‘thấp hơn một chút’, Trương Minh Tuấn đã tìm cách ‘cắn trộm’ báo Tuổi Trẻ.”
Vẫn với một phương thức cũ, tự dẫn ra những điều thuộc về thâm cung bí sử, Phạm Chí Dũng đã tái dẫn ra một cuộc đấu đá trong nội bộ đảng cộng sản xung quanh việc xử lý hay không xử lý báo Tuổi trẻ với sai phạm được chỉ ra. Hai nhân vật đại diện cho hai miền, chiến tuyến lần này vẫn là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người bên kia là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. 
Và để đảm bảo câu chuyện mang hơi thở của thời đại, có tính thời sự thì Dũng đã không quên đưa trường hợp Bộ trưởng Trương Minh Tuấn sau khi ông này bị Bộ Chính trị xử lý kỷ luật cảnh cáo, cách chức bí thư ban cán sự đảng bộ Thông tin & truyền thông vào. 
Có vẻ như đó là cái lợi thế của Dũng mà ít kẻ tại Tp Hồ Chí Minh và cả đám dân chủ Hà Thành có thể thực hiện được. Tuy nhiên, khách quan và công tâm sẽ thấy trong cách dựng chuyện của Dũng dù đã dụng công, tài tình nhưng còn không ít kẻ hở chết người mà nếu có một sự xâu chuỗi thì điều đó sẽ bị lòi đuôi. 
Theo đó, trong hành vi khiến báo này bị xử lý, ngoài liên quan trực tiếp tới việc đăng tải thông tin không đúng sự thật về lời phát biểu của chủ tịch nước thì còn liên quan tới việc đăng tải bình luận với nội dung “Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị”.
Với mối liên hệ có tính sợi dây liên kết này và việc chỉ ra "cuộc đấu đá nội bộ" trong tưởng tượng ở trên nên vô hình dung, dư luận sẽ bị hướng lái suy nghĩ sang một chiều kích mới. Rằng, báo Tuổi trẻ bị xử lý không đơn thuần là kỹ thuật làm báo mà nó gắn với cuộc đấu đá nội bộ đảng cộng sản đang diễn ra (???). 
Chỉ ra điều này, ngoài để thấy được cái sự thâm hiểm trong cách dẫn dắt chuyện của Dũng thì cũng để chúng ta nhận diện rõ hơn vấn đề và thanh lọc thông tin. 
Báo Tuổi trẻ bị xử lý như trong quyết định của Cục báo chí bộ Thông tin & truyền thông đã chỉ ra rất rõ ràng. Và xin thưa, như nhiều trang khác đã phân tích và chỉ ra, ngoài hai lỗi trên thì báo này có vô số những lỗi hệ thống. Nếu không vì những ưu ái vì những tính ưu việt, đóng góp của báo này thì không phải đến nay mới xử lý. 
Rất đáng khen cho Phạm Chí Dũng trong cách lèo lái dư luận, diễn vấn đề ra và hướng suy nghĩ của dư luận vào những điều của mình. Song, gã không thể ngờ, trình độ thường thức chính trị của người Việt đã được nâng cao. Sự lan toả của thông tin đủ sức cho họ biết được báo Tuổi trẻ đã vi phạm điều gì và vì sao bị xử lý. Do đó, suy cho cùng, với điều được chỉ ra, có chăng Phạm Chí Dũng đang làm cho câu chuyện báo Tuổi trẻ bị xử lý trở nên phong phú hơn mà thôi. 
Cũng nói thêm, dù trình độ, sự ảnh hưởng của báo Tuổi trẻ đã được xác lập nhưng không đến nỗi cao như ai đó vẫn tưởng. Bằng chứng là họ bị xử lý chỉ bởi cái thói ăn non và thích oai, thích được khen của chính mình. 
TRƯỜNG GIANG



"Có lẽ nhiều lãnh đạo cần học tập Đại úy Đỗ Đình Viên, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 27, Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động trong cách trả lời báo chí và bảo vệ CBCS nhiều nhiều.
Khi dư luận đang nóng, cộng với tư duy lính nghĩa vụ phải dốt thì anh đã dũng cảm, tự tin khẳng định trước truyền thông bảo vệ danh dự cho các chiến sỹ của mình.
Hiện nay, đã có kết quả chấm phúc khảo, 35 chiến sỹ ấy không "gian lận" chắc anh sẽ rất vui.
Vài năm trước, khi ngành CA đang tuyển dụng vào biên chế từ nghĩa vụ thì đúng là dốt thật, còn hiện nay đa số con em nông dân trong hàng ngũ lính nghĩa vụ nên tôi tin là học thật!
Xin chúc mừng anh! Chúc mừng đơn vị!". 
Đại uý Đỗ Đình Viên, Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2, Bộ tư lệnh cảnh sát cơ động (Nguồn: Ảnh cắt từ video)
Đó là vài dòng ngắn gọn của một Fbker sau khi đoàn công tác của Bộ Giáo dục và đào tạo công bố chính thức không có dấu hiệu sửa điểm xảy ra tại điểm thi trường Chu Văn An (Lạng Sơn) trong đợt thi THPT Quốc gia vừa qua (có chăng là sai số do quá trình cộng điểm mà thôi). 
Khách quan nhìn nhận sự việc đã qua thì không phải ai cũng dám lên tiếng một cách hùng hồn như vị lãnh đạo của tiểu đoàn Cảnh sát cơ động trực thuộc Bộ Tư lệnh cảnh sát cơ động đóng tại Lạng Sơn này. 
Bởi lẽ, đứng trước những sóng gió kiểu này để yên thân và cũng là một cách để xoa dịu dư luận thì những người trong cuộc như ông Viên sẽ chọn cách im lặng; sẽ từ chối tiếp báo giới vào một thời điểm khác khi sự việc đã có kết luận. 
Đằng này, vị Đại uý Công an này lại trả lời một cách công khai, và không phải trả lời thông thường mà tổ chức hẳn một hội nghị kiểu họp báo hẳn hoi. Đó là điều thú thật là không phải ai cũng làm được. 
Và xin thưa, so với mặt bằng lãnh đạo tại Cơ quan Công an theo một người trong ngành tiết lộ thì một đại uý như ông Viên giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng là trẻ. Bởi chức vụ tương đương này thông thường do những người có cấp hàm cao hơn đảm nhiệm. Nghĩa là một bất lợi nữa của Đại uý Viên trong trường hợp này là tuổi đời. Đương nhiên, yếu tố này sẽ trực tiếp quyết định tới khả năng cũng như cách ứng xử đối với những tình huống, trường hợp nhạy cảm. 
Song, vượt lên tất cả, Đaị uý Viên đã làm cái điều mà số đông sẽ làm ngược lại: Công khai đăng đàn và trả lời mạch lạc, rõ ràng những điều được báo giới nêu... 
Ở đây cũng sẽ có một thực tế, là đối với những trường hợp kiểu này thì thay vì trả lời chắc nịch là không có sai phạm thì để có đường lui thì đa số cá nhân khi gặp vào trạng huống này sẽ có cách trả lời kiểu vô thưởng, vô phạt. Kiểu như chúng tôi ghi nhận phản ánh của các báo và sẽ phối hợp với các nhà quản lý Giáo dục tiến hành kiểm tra và có kết luận chính thức; khi nào có kết quả thì chúng tôi sẽ thông tin tới báo giới... 
Nhưng vị đại uý, tiểu đoàn trưởng này đã dám khẳng định, dám chấp nhận đối đầu với dư luận. Tin chắc rằng nếu kết luận thanh kiểm tra của Bộ Giáo dục & đào tạo có kết luận ngược lại thì báo giới sẽ không để yên cho ông này. Đó là chưa nói đám dân chủ a dua, a tòng sẽ ngay lập tức phát động một cuộc gây sức ép, đưa yêu sách buộc ông này phải từ chức, hoặc chí ít cũng là yêu cầu làm rõ trách nhiệm của ông này đối với vụ sửa điểm (nếu có)... 
Đại uý công an này đáng khen là vì thế. 
TRÙNG DƯƠNG


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"