"- Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được đề cử giải Nobel Hòa Bình năm 2018 cho những nổ lực đấu tranh cho quyền tự do căn bản của con người, đấu tranh để thay đổi cho một xã hội tốt đẹp hơn. - Amanda Nguyen được đề cử giải Nobel Hòa Bình năm 2019 cho những nổ lực bảo vệ những cô gái bị xâm phạm tình dục.
Hai con người, hai sự kiện này là nỗi vui và niềm tự hào của người Việt trong và ngoài nước nói chung và cho giới phụ nữ Việt nói riêng.
THẾ NHƯNG....
Việc Amanda, một cô gái Mỹ, gốc Việt, sống tại Mỹ được đề nghị giải thưởng danh giá này được truyền thông trong và ngoài nước đăng tải rộng rải. Những trang báo (lề đảng) lớn của Việt Nam như Vietnamnet, Thanh Niên..v.v.. đều đăng với niềm tự hào như thể cô Amanda là người Việt đang sống tại Việt Nam . Trong khi đó, Mẹ Nấm là một người Việt 100%, đang sống tại Việt Nam thì báo chí lề đảng không hề đăng một tin nào về sự kiện này. Truyền thông trong nước hoàn toàn im lặng trước niềm vui này". 
Đó là điều được FB Tường An trong sự so sánh giữa hai người phụ nữ đều được đề cử cho giải thưởng danh giá Nobel Hoà bình. Câu hỏi tại sao đặt ra đối với 2 người phụ nữ cùng mang trong mình huyết quản dòng máu da vàng. Cả hai được vinh danh nhưng tại sao báo chí trong nước mà chúng ta hay quen gọi báo chí lề đảng chỉ ca ngợi có một (trường hợp Amanda Nguyen) và giành sự ghẻ lạnh đối với trường hợp còn lại (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh). 
Thực sự để hiểu điều này không hề khó, và chỉ cần bình tâm lại nghĩ suy đôi chút chúng ta hiển nhiên sẽ có được cho mình một câu hỏi không thể đúng đắn và sáng suốt hơn. 
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bên cạnh Amanda Nguyen (Nguồn: FB)
Như đã được cung cấp ở trên, nội dung khiến được người phụ nữ Mỹ gốc Việt Amanda Nguyen được đề cử giải thưởng Nobel Hoà bình năm 2019 cho những nổ lực bảo vệ những cô gái bị xâm phạm tình dục. Đây là một vấn đề mà nói đúng hơn là vấn nạn được cả thế giới chứ không riêng gì Việt Nam quan tâm. Và là người Việt Nam, giới chức Việt Nam và đặc biệt là báo giới Việt Nam phải thấy được đó là sự vinh dự, sự tự hào mà chúng ta không dễ gì có được. 
Và riêng với điều này, dù không sinh sống tại Việt Nam nhưng Amanda Nguyen đáng được khen và đó là lí do cô được báo giới lề đảng tung hô. Và xin nói luôn, sự tung hô đó là khách quan và chắc khi biết được báo giới và đồng bào quê hương ghi nhận mình thì Amanda Nguyen sẽ cảm động biết bao. 
Từ điều chỉ ra đối với Amanda Nguyen, sẽ thấy được tại sao báo chí trong nước - lề đảng lại ghẻ lạnh đối với Quỳnh - Mẹ Nấm. 
Bởi lẽ, trong khi Amanda Nguyen với hành động của chính mình đã làm tiếng tăm Việt Nam được thế giới biết đến (dù không chính danh). Còn đằng này, với hành động của mình dù được lắm kẻ bên ngoài ngợi ca, ban điều hành Giải thưởng Nobel và đám bên ngoài cũng đã ngợi ca và vinh danh Quỳnh bởi việc đưa tên vào phần người được đề cử nhưng với nhà nước Việt Nam, người dân Việt thì hành động của Quỳnh mang ý nghĩa tiêu cực hơn là tích cực. 
Cái gọi là "nỗ lực đấu tranh cho quyền tự do căn bản của con người, đấu tranh để thay đổi cho một xã hội tốt đẹp hơn" dù xét dưới một khía cạnh nào đó là tích cực nhưng, đối với nhà nước đương nhiên đó là mối đe doạ tiềm tàng cho chính sự ổn định và phát triển của bất cứ chế độ nào. Cơ chế tự bảo vệ, phản xạ trước những mối đe doạ lí giải tính tự thân của vấn đề và cũng lí giải tại sao nhà nước và các cơ quan báo chí lại không giang tay đón nhận Quỳnh, thậm chí còn xét xử và bỏ tù , lên án Quỳnh! 
Và với người dân, bản thân họ không hiểu về Quỳnh, về mục đích tranh đấu của Quỳnh nhưng ngay lúc này, đó không phải là sự đổi thay kèm theo những cơn bấn loạn và đảo chiều của xã hội với những hệ luỵ khó lường. Điều họ cần lúc này đây vẫn là sự ổn định để phát triển, để làm ăn. Hay nói cách khác, với người dân, họ dị ứng và không đồng tình với những kiến giải trong mục đích và động cơ hành động của Quỳnh. Còn với báo giới, trong mắt họ Quỳnh là một tên tội phạm và sẽ chẳng ai cả gan dám ủng hộ cho một kẻ đã được định hình là tội phạm. 
TRƯỜNG GIANG

Nếu như Ls Trần Vũ Hải đã bất chấp luân lí về tính công bằng để bảo vệ, ủng hộ báo Tuổi trẻ sau quyết định kỷ luật vừa qua chỉ vì đây là tờ báo có lượng phát hành và tính nhanh nhạy của nguồn tin được đưa. Thì cũng với quan điểm cho rằng, việc bộ TTTT xử lý báo Tuổi trẻ là không đúng, Phạm Chí Dũng (một kẻ bất đồng chính kiến tại TP Hồ Chí Minh đã đưa ra quan điểm của riêng mình dù có phần trái chiều và khó hiểu. 
Và ít ai ngờ được rằng, với cái bộ óc suy nghĩ có phần phong phú của mình, Dũng đã gắn vào đó những cái thuyết âm mưu gây chia rẽ Bắc Nam (Nam Kỳ - Bắc Kỳ) mà từ lâu gã và một số nhân vật khác tại TP Hồ Chí Minh đã dày công thực hiện như nhạc sỹ Tuấn Khanh và Ls Lê Công Định ngay từ tên tiêu đề bài viết: “Bắc Kỳ cai trị Nam kỳ hay Tuổi trẻ bị “cắn trộm”.
Phạm Chí Dũng (Nguồn: FB).
Dũng viết: “Quyết định trên - mà có thể hiểu là xuất phát từ chỉ đạo trực tiếp của Tổng bí thư Trọng - cũng có thể mang hàm ý răn đe đối với những đối thủ chính trị của ông ta trong nội bộ đảng, cho dù lâu nay một số dư luận vẫn cho rằng Tuổi Trẻ là tờ báo ‘thân’ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Facebook Lê Nguyễn Hương Trà còn cho biết trước khi Tuổi Trẻ Online chính thức bị đình bản 3 tháng, tổng biên tập Tuổi Trẻ là Lê Thế Chữ đã vội bay ra Hà Nội để xin gặp Thủ tướng Phúc, để sau đó nhận được lời hứa của ông Phúc là ‘không đình bản’.
Và với quyết định trên, có lẽ kẻ hả hê thỏa mãn nhất chính là Bộ trưởng TT-TT còn chưa mất chức là Trương Minh Tuấn. Phải chăng trong thời gian ngắn ngủi còn giữ được ghế Bộ trưởng TT-TT mà chưa bị thuyên chuyển sang một vị trí ‘thấp hơn một chút’, Trương Minh Tuấn đã tìm cách ‘cắn trộm’ báo Tuổi Trẻ.”
Vẫn với một phương thức cũ, tự dẫn ra những điều thuộc về thâm cung bí sử, Phạm Chí Dũng đã tái dẫn ra một cuộc đấu đá trong nội bộ đảng cộng sản xung quanh việc xử lý hay không xử lý báo Tuổi trẻ với sai phạm được chỉ ra. Hai nhân vật đại diện cho hai miền, chiến tuyến lần này vẫn là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, người bên kia là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. 
Và để đảm bảo câu chuyện mang hơi thở của thời đại, có tính thời sự thì Dũng đã không quên đưa trường hợp Bộ trưởng Trương Minh Tuấn sau khi ông này bị Bộ Chính trị xử lý kỷ luật cảnh cáo, cách chức bí thư ban cán sự đảng bộ Thông tin & truyền thông vào. 
Có vẻ như đó là cái lợi thế của Dũng mà ít kẻ tại Tp Hồ Chí Minh và cả đám dân chủ Hà Thành có thể thực hiện được. Tuy nhiên, khách quan và công tâm sẽ thấy trong cách dựng chuyện của Dũng dù đã dụng công, tài tình nhưng còn không ít kẻ hở chết người mà nếu có một sự xâu chuỗi thì điều đó sẽ bị lòi đuôi. 
Theo đó, trong hành vi khiến báo này bị xử lý, ngoài liên quan trực tiếp tới việc đăng tải thông tin không đúng sự thật về lời phát biểu của chủ tịch nước thì còn liên quan tới việc đăng tải bình luận với nội dung “Nam Kỳ đang bị bọn Bắc kỳ ngu dốt cai trị”.
Với mối liên hệ có tính sợi dây liên kết này và việc chỉ ra "cuộc đấu đá nội bộ" trong tưởng tượng ở trên nên vô hình dung, dư luận sẽ bị hướng lái suy nghĩ sang một chiều kích mới. Rằng, báo Tuổi trẻ bị xử lý không đơn thuần là kỹ thuật làm báo mà nó gắn với cuộc đấu đá nội bộ đảng cộng sản đang diễn ra (???). 
Chỉ ra điều này, ngoài để thấy được cái sự thâm hiểm trong cách dẫn dắt chuyện của Dũng thì cũng để chúng ta nhận diện rõ hơn vấn đề và thanh lọc thông tin. 
Báo Tuổi trẻ bị xử lý như trong quyết định của Cục báo chí bộ Thông tin & truyền thông đã chỉ ra rất rõ ràng. Và xin thưa, như nhiều trang khác đã phân tích và chỉ ra, ngoài hai lỗi trên thì báo này có vô số những lỗi hệ thống. Nếu không vì những ưu ái vì những tính ưu việt, đóng góp của báo này thì không phải đến nay mới xử lý. 
Rất đáng khen cho Phạm Chí Dũng trong cách lèo lái dư luận, diễn vấn đề ra và hướng suy nghĩ của dư luận vào những điều của mình. Song, gã không thể ngờ, trình độ thường thức chính trị của người Việt đã được nâng cao. Sự lan toả của thông tin đủ sức cho họ biết được báo Tuổi trẻ đã vi phạm điều gì và vì sao bị xử lý. Do đó, suy cho cùng, với điều được chỉ ra, có chăng Phạm Chí Dũng đang làm cho câu chuyện báo Tuổi trẻ bị xử lý trở nên phong phú hơn mà thôi. 
Cũng nói thêm, dù trình độ, sự ảnh hưởng của báo Tuổi trẻ đã được xác lập nhưng không đến nỗi cao như ai đó vẫn tưởng. Bằng chứng là họ bị xử lý chỉ bởi cái thói ăn non và thích oai, thích được khen của chính mình. 
TRƯỜNG GIANG


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"