Nếu như  dân  chủ Hà Nội đã bị Nguyễn Tường Thuỵ làm cho phen bẽ bàng và xấu mặt khi dung một bức ảnh cũ từ tết năm 2017 để nói chuyện trồng cây của tết năm 2019 thì ở phía Nam (Tp Hồ Chí Minh) cơ hồ cũng xảy ra chuyện tương tự.
Blog Kênh Việt Nam đang nói đến tuyên bố của nhà dân chủ Phạm Chí Dũng trong dịp đầu năm mới.
Phạm Chí Dũng (Nguồn: FB)
Theo đó, Dũng đã dự báo và tuyên bố rằng: “Năm 2019 Việt Nam sẽ phải trả tự do cho tù nhân lương tâm” mặc dù như thường lệ Dũng không hề đưa ra bất cứ luận chứng, luận điểm hay nói nôm na là căn cứ của điều mình nói. Đó là điều tai hại mà không phải đến nay, đã rất nhiều người góp ý nhưng sự bất lực thông tin, kém cỏi về cách viết khiến gã không thể thoát khỏi cái vòng mớ bòng bong tội nghiệp đó.
Cái điều duy nhất Dũng có đề cập đến dù không rõ ràng là việc Việt Nam sẽ dồn mọi công sức để ký kết hiệp định EVFTA. Việc hiệp định kinh tế quan trọng này có vô vàn nhưng điều kiện về nhân quyền khiến nhà dân chủ TP Hồ Chí Minh này ngộ nhận và xem đó là lí do chính khiến giới chức VN phải thoả hiệp để đạt được những thoả thuận quan trọng về kinh tế. Hay nói cách khác, để tham gia vào hiệp định EVFTA, VN sẽ phải nhân nhượng những vấn đề khác, trong đó có vấn đề về nhân quyền…
Qua theo dõi thì xin nói thẳng, đó là điều đã từng xảy ra, giới chức trong nước đã từng thả không ít kẻ khi có sức ép từ bên ngoài hoặc để đạt được những mục đích cao cả và to lớn hơn.
Nhưng ngoài đó là chuyện của quá khứ thì xin thưa rằng trong bối cảnh mà lợi ích đang đan xen một cách dày và hệ thống hơn thì đó chưa hẳn là ưu tiên, nhất là đối với các nước phương Tây. Nghĩa là, họ sẽ có nhiều sự đánh đổi hơn mấy kẻ chống đối vô dụng, có tiếng không có miếng kia. Chưa nói, can thiệp để đám này ra, họ sẽ chịu thêm gánh nặng về mình khi phải lo chỗ ăn ở, định cư, thậm chí là việc làm bởi đa phần những kẻ chống đối bị bắt đều không nghề nghiệp, học hành dở dang, không được trọng dụng do kém tài nên sinh ra bất mãn mà chống đối.
Một chuyện khác cũng nhắc luôn: Đồng ý là có sự thoả hiệp, đánh đổi. Đó là thứ quy luật tất yếu của đời sống xã hội hôm nay, nhưng mọi thứ đánh đổi đều luôn có điều kiện. Trong vấn đề nhân quyền, Việt Nam ta cũng thế. Giới chức họ sẽ chẳng bao giờ đồng ý trả tự do cho một kẻ để rồi sau khi ra chính kẻ đó lại tập hợp lực lượng để đối trọng, chống lại mình. Đó là điều cấm kỵ và ít khi họ để xảy ra. Vì lẽ đó, nên đối với những kẻ được trả tự do, đa phần chúng đều được xuất cảnh ra nước ngoài. Những kẻ cưu mang, bảo trợ cho chúng sẽ lãnh phần trách nhiệm sau khi chúng được trả tự do. Và xin thưa, trong bối cảnh mà mọi thứ đang trở nên thừa thãi, kể cả dân nhập cư thì điều đó đồng nghĩa với gánh nặng thực sự mà không quốc gia nào muốn mang lên mình!
Cho nên những điều chỉ ra càng thấy rõ hơn, sự què quặt trong suy nghĩ của những kẻ như Phạm Chí Dũng. Và cứ đà này thì làng dân chủ sẽ còn ảm đạm nhiều năm nữa chứ không riêng gì năm 2019.  

TRÙNG DƯƠNG 
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"