Cũng như nhiều người Việt Nam khác, hễ đến dịp 30/4 hàng năm, với mong muốn hòa hợp dân tộc, cả trong thế hệ người đã từng ơn nặng nghĩa dày với chế độ cũ và cả những người sinh ra hôm nay, người Viết đã cố công tìm cho được những ví dụ, những điển hình. Kiểu như một người Việt Nam ra đi sau 30/4/1975 nói tốt về chế độ hay những dân chủ trong nước trước đây đã có những lời lẽ xuyên tạc, phủ nhận giá trị của 30/4/1975… Nhưng xem chừng nhiều kẻ vẫn cứng cố đến khó hiểu và nếu không có những cứ liệu để bôi nhọ thì chúng sẽ cố nhặt nhạnh để cho ra đời những sản phẩm hư cấu hoặc không mấy liên quan đến mình. Sự việc được dẫn về từ Fb của Nguyễn Tường Thụy (Hà Nội) là một ví dụ như thế.
Bài trên Fb của Nguyễn Tường Thụy (Nguồn: FB)
Thụy đã viết như thế “lày” nhân dịp 30/4 năm nay: “Có mấy vụ tranh công ở Dinh Độc Lập trưa 30/4/1975 đến giờ tạm sáng tỏ.
1. Húc cánh cổng dinh Độc Lập là xe tăng 390 do trung úy Vũ Đăng Toàn chỉ huy chứ không phải xe 843 do Bùi Quang Thận chỉ huy. Đến năm 1995, nhà báo Pháp Francoise Demulder sang Việt Nam và công bố những bức hình chụp được hôm ấy mọi việc mới sáng tỏ.
Như vậy suốt 20 năm thông tin chính thống đều cho công này của Bùi Quang Thận. Nhưng ông Thận không hề lên tiếng cải chính.
2. Thảo thư đầu hàng: ông Bùi Văn Tùng và ông Phạm Xuân Thệ đều nhận là mình thảo. Nhưng sau đó, người ta chỉ coi là ông Thệ, có lẽ do ông nhiều lời hơn và năng xuất hiện trước báo chí hơn.
Theo con gái ông Tùng thì năm 2006 khi biết Phạm Xuân Thệ tranh công, ông Tùng nói tay này tầm bậy.
Năm 2007 nhà báo Borries Gallasch có mặt ở dinh ĐL khi ấy và chứng kiến việc thảo thư đầu hàng tại Đài phát thanh nói ra, khẳng định ông Bùi Văn Tùng thảo thư đầu hàng.
Như vậy, suốt 32 năm, ông Thệ tranh công ông Tùng và có lẽ vì thế, mà ông từ đại úy leo lên tận trung tướng.
3. Cắm cờ: Ông Phạm Xuân Thệ còn tranh chấp là người cắm cờ lên nóc dinh ĐL với ông Bùi Quang Thận (ông Thận đã nhắc ở trên). Hai ông đều giữ 2 lá cờ VNCH và đều cho là hạ xuống để treo cờ mặt trận lên. Ông Nguyễn Tất Tài (khi đó là lữ trưởng lữ 203) vẫn còn giữ được riềm cờ nên đem ra ráp lại thì xác định được là ông Thận cắm cờ.
(Nhặt nhạnh và tổng hợp từ các nguồn)”.
Xin được miễn nói về những điều được Thụy dẫn về, bởi đây không phải là lần đầu tiên những cứ liệu nhặt nhạnh và chưa có được những kết luận cuối cùng ấy xuất hiện trên không gian mạng. Đó thậm chí cũng là những chủ đề có tính phiếm đàm được khá nhiều người tham gia… Nhưng cái điều khiến người viết chú ý nhất trong chuyện này, đó là cái cách Thụy dẫn lên và cái tâm thế kèm theo của Thụy khi dẫn về những điều này…
Rõ ràng, như đã nói, những điều được đưa ra không hề mới, nếu không nói đã quá sức cũ. Thụy không đưa lên thì dư luận vẫn biết, vẫn nghe và vẫn bàn luận. Cái cách đưa lên trong khiên cưỡng, không có điều mới ít nhiều cho thấy tâm thế của gã trong chuyện này. Rằng, phải chăng, với gã dân chủ đất Hà Thành này đã quá thiếu đi những chuyện hay hớn để biên, để viết mà phải cậy nhờ vào những chuyện nhặt nhạnh, thu góp dạng này…
Theo dõi những năm trước, Thụy biên khá nhiều bài, đó hầu hết là những mẩu chuyện có tính xuyên tạc, gợi ra một điều gì đó không phải sự thực về 30/4/1975 và những câu chuyện trước đó. Thụy cũng tự biên những mẩu chuyện dạng tầm thức để khơi gợi, làm biến dạng niềm tin… Thế nhưng, năm nay mọi thứ chỉ có thế và cũng chỉ dừng lại có chừng đó… Sự nghèo nàn về mặt nội dung, sự thuần dụng về mặt văn phạm khiến văn của Thụy trở nên đơ cứng, thiếu sức sống…Đấy cũng là những dấu hiệu cho thấy, những kẻ như Thụy, giống Thụy sau tất cả đã cạn kiệt tâm thức lần nguồn lực để chống phá. Và với đà này thì đến 30/4 sang năm Thụy cũng sẽ chỉ biết nhìn, ngắm mà không viết nổi một tút tương tự.
PHƯƠNG NAM

Trong khi nhiều người đã  nhận diện được chiêu trò của Osin Huy Đức nhân việc Ban Dân vận Thành ủy Hà Nội cho biết “bên cạnh những kết quả đạt được, công tác dân vận còn những tồn tại, hạn chế. Trong đó, việc đánh giá, dự báo tình hình nhân dân, đặc biệt là ở những địa bàn phức tạp, nhạy cảm là chưa kịp thời, chưa sâu sát.  Từ đó dẫn đến việc tham mưu cho cấp ủy, chính quyền giải quyết các vụ việc phát sinh trong nhân dân còn hạn chế, như vụ việc ở Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức” khi làm lệch lạc, biến chất khái niệm “Dân”. Ở một góc cạnh khác, nơi nước Đức xa xôi, Bùi Thanh Hiếu (Hiếu Gió), một kẻ mưu sinh bằng nghề chửi, khóc thuê mạt hạng đã kịp thể hiện cái bản chất cơ hội của mình khi viết, bình luận rằng: “Vớ được dữ kiện này, mượn lập luận tấn công vào lãnh đạo Đảng, Nhà nước của Trương Huy San, Bùi Thanh Hiếu tiếp tục tung ra "thuyết âm mưu" quen thuộc của mình  bóp méo bản chất vụ việc để tung tin đồn về chuyện nội chính.
Bài của Hiếu trên Fb cá nhân (Nguồn: Fb)
Hiếu viết rằng San “nói úp mở” về vụ Đồng Tâm để đổ trách nhiệm cho Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm, trong khi người thật sự chịu trách nhiệm về vụ Đồng Tâm là Thượng tướng Bùi Văn Nam (Thủ trưởng Cơ quan An ninh Điều tra của Bộ). Theo lời Hiếu, lý do nằm ở chỗ cả San lẫn ông Nam đều “là quân của” ông Trương Tấn Sang. Sau đó, Hiếu tiếp tục cáo buộc Thượng tướng Bùi Văn Nam “muốn xích lại gần Trung Quốc hơn”, “không có thiện chí với nhân quyền”, và chịu trách nhiệm về việc bắt, kết án nặng nhiều gương mặt chống đối kể từ năm 2016 đến nay” (Theo Loa Phường).
Và như thế, từ một chuyện biến nhận thức thành thái độ của một gã nhà báo hết đát trong nước, một tên phản động không dám ló mặt về nước đã da công, cắt xén và thêm thắt để biến nó trở thành một loạt chuyện “đấu đá” trong nội bộ Đảng cộng sản như thể bất cứ chuyện gì trong nội bộ đảng công sản gã (Bùi Thanh Hiếu) cũng biết, cũng tỏ tường, như thể con chó trong nhà mấy ông quan chức nhà ta vậy… Nhưng, có lẽ nếu trước đây có nhiều dữ liệu hơn thì cách dựng chuyện của Hiếu có phần thuyết phục hơn, thì nay với những dữ liệu lượm lặt, thiểu số, không đa dạng, nhặt nhạnh, sản phẩm được Hiếu cho ra đời có phần biến dạng, thiếu thuyết phục và có phần gượng gạo đến khó hiểu…
Câu chuyện được diễn ra nghèo nàn đến độ, nó chỉ đưa ra những dữ liệu, những thông tin cũ mèm và quan trọng nhất là không đưa ra nổi bất cứ một “kết luận” nào cho ra trò, cho hay hớn hoặc thuyết phục được người nghe. Câu chuyện vì thế thêm một lần nữa cho thấy không phải cứ dựng chuyện là người khác tin; muốn thuyết phục người khác thì không có gì ngoài sự chân thực, khách quan của vấn đề.
Hiếu Gió nổi tiếng với những chiêu trò chống phá, nhất là liên quan việc đưa tin có tính công kích, đấu đá trước các kỳ đại hội Đảng các cấp. Nếu trước đây với một ít thông tin là sự thật thì với sự tài tình của mình trong gia công, dựng chuyện, Hiếu đã ít nhiều xác lập được tiếng nói, dù chỉ ở dạng vỉa hè. Nhưng nay, khi mà đám “cộng tác viên” của Hiếu đa phần bị sa lưới, xộ khám, đi tù dài ngày, số khác lại nằm im không dám hoạt động khiến Hiếu như kẻ mất tay chân, thiếu chất phụ da cho những vấn đề cần nói, muốn nói. Hiếu phải tìm đến, phải mượn đến những ý tứ của những kẻ như Huy Đức trong một câu chuyện ngay khi xuất hiện đã lên án, ít nhiều cho thấy cái tình cảnh không thể tốt hơn của đám dân chủ nơi hải ngoại. Chúng sinh sống bằng nghề chống phá đất nước, mà nay khi cơ hội ít đi, chúng trở thành những kẻ chém gió, phét lác đến tầm thường, bản vị…
Có lẽ đến độ này thì những kẻ như Hiếu Gió, Osin Huy Đức nên chuyển nghề nếu như không muốn dư luận, cộng đồng đào thải…
PHƯƠNG NAM
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"