Ảnh: Hội nhà báo phản động sẽ đi về đâu (nguồn Internet)
Những ngày qua giới rận chủ trong và ngoài nước chưa hết bàng hoàng sau khi liên tiếp trong các ngày 21 và 23/5/2020, lần lượt thành viên cốt cán Phạm Thành (chủ trang blog Bà Đầm Xòe) và Phó Chủ tịch của “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” là Nguyễn Tường Thụy và đã lần lượt bị bắt. Tương lai mịt mù phía trước cho hội nhà báo phản động này.
 “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” sau đây xin gọi tắt là hội nhà báo phản động được thành lập ngày 4/7/2014, ban đầu gồm 42 thành viên, với tôn chỉ, mục đích tự PR là “vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh”; “hướng đến mục tiêu cổ súy cho tự do của người dân và dân chủ cho toàn xã hội, đóng góp ý kiến phản biện dưới dạng các tác phẩm báo chí và diễn đàn ngôn luận cho xã hội và đất nước”… Tuy nhiên, về bản chất, “Hội Nhà báo độc lập” là tổ chức trái pháp luật; các hoạt động của Hội thường xuyên nhắm tới đả kích, chống phá chế độ, bôi nhọ uy tín của Hội nhà báo Việt Nam. Hội nhà báo phản động do Phạm Chí Dũng làm chủ tịch, các phó chủ tịch lần lượt là Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc. Trong đó mỗi Chủ tịch Phạm Chí Dũng đã từng là Nhà báo, còn lại các phó Chủ tịch kia thì mang danh “nhà báo” khi nhiều lần đăng tải những thông tin sai lệch, xuyên tạc lên mạng xã hội và blog cá nhân, làm cộng tác viên cho các trang tin lề trái.
Tại sao nói tương lai của Hội nhà báo phản động mịt mù? Điều này là bởi trước đó vào ngày 21/11/2019, Phạm Chí Dũng, Chủ tịch của Hội nhà báo phản động đã bị bắt vì hành vi “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Vậy là từ chủ tịch, phó chủ tịch và thành viên cốt cán của Hội nhà báo phản động đã lần lượt bị bắt. Khi Dũng và Thụy bị bắt thì Hội cũng trên bờ vực bởi những rùm beng liên quan đến đấu đá nội bộ, mâu thuẫn tiền bạc… của các thành viên trong hội không còn kẻ điều hòa. Những tên a dua còn lại thì chỉ biết lo thân mình. Cái kết đen tối cho Hội nhà báo phản động đã được báo trước.

Tô Ngọc

Cư dân mạng đang chuyền tay nhau câu chuyện về nội dung câu chuyện giữa Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh, nguyên Giám mục Giáo phận Kon Tum với cán bộ Công an trong 1 lần ông này ra nước ngoài.
Trong câu chuyện được nói đến, trước chuyến đi để nhắc nhở vị Giám mục này không nên chụp ảnh chung với đám cờ sọc vàng (của Việt Nam Cộng hoà), viên Công an đã đề nghị: “Ông đi nước ngoài nhớ đừng chụp hình với lá cờ vàng ba sọc đỏ”. Thế nhưng cái mà vị Giám mục hưu trí này đáp trả lại thì không hề dễ chịu tí nào: “Ngài đáp ngay: “Vậy tôi trả hộ chiếu lại cho các ông, tôi không đi nữa”.
Họ ngạc nhiên hỏi ngài: “Sao vậy?”
Ngài cười: “Chứ nếu đi nước ngoài mà toi đời thì đi làm gì?”.
Câu chuyện được trích từ bài viết "Chuyện kể của một Đức Giám Mục" của tác giả Lê Quang Vinh.
Đọc kỹ đoạn đối thoại và những chuyện bên lề được kể ra thì có thể thấy: Ngoài thái độ thách thức hết sức rõ nét thì những điều được Giám mục này nói đến không khác gì chính ông ta là phường thảo khấu. Ông ta đưa lí luận ra để biện bạch, bảo vệ nền quan điểm của mình, nhưng chán ngán thay khi tất thảy đó chỉ là lí sự cùn, nó không đi đâu đến đâu, cho thấy rất rõ tâm thế của một kẻ chống đối đã ăn sâu vào bản chất.
Giám mục Hoàng Đức Oanh (Nguồn: FB)
Theo đó, nhặt ra những điều như: “Này nhé, tôi vào nhà ông, thấy ông để tượng Hồ chí Minh với lá cờ đỏ, tôi có bảo ông đem đặt chỗ khác không?”, rồi “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi.
Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?”
“Còn nữa, hàng năm chúng ta đón bao nhiêu Việt kiều, nhận bao nhiêu tiền họ gửi về, sao lại phải lúc nào cũng căm ghét cờ của họ?”. Và không quên đưa cái hoàn cảnh của bản thân vào đề biện hộ: “Ngài nói thêm, như lời tâm sự, nghe rất xúc động: “Năm 1954 gia đình tôi di cư vào Nam. Gia đình tôi sống được và tôi lớn lên, ăn học là dưới lá cờ vàng. Nếu các ông di cư năm ấy thì các ông cũng thế thôi” để biện bạch cho mình. Song dường như tất thảy những điều vị Giám mục này nói ra hoặc chỉ là giọng lưỡi của những kẻ thảo khấu, thiếu lí luận sắc bén mà thừa thãi sự chày cối, bao biện. Hoặc chỉ nói để trẻ con nghe bởi chúng sẽ không có đủ kiến thức, trải nghiệm để phản biện lại.
Ông ta nhắc nhiều đến việc tôn trọng “chủ nhà” nơi đến nhưng lại quên mất, để làm hài lòng “khách” hoặc giữ thể diện cho khách thì “chủ nhà” cũng cần có những động thái đúng mực. Thế mới là tôn trọng lẫn nhau.
Và người ta cũng hết sức bất ngờ khi làm đến cương vị của một Giám mục, đứng đầu một Giáo phận mà Giám mục Hoàng Đức Oanh lại có thể nói ra những câu hỏi đến ngớ ngẩn thế này: “Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung quốc, chào cờ Pháp, Mỹ đó thôi. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế?” trong khi chuyện yêu – ghét trong xã hội hiện đại không có chỗ để tồn tại công khai, nhất là trong quan hệ ngoại giao. Chúng ta căm hờn những kẻ xâm lược, đô hộ chúng ta nhưng trong 1 thế giới mà nếu như chúng ta giữ nguyên mặc cảm, kỳ thị, xa lánh thì sẽ gây thiệt thòi cho chính chúng ta. Vì vậy, chúng ta ghét họ nhưng vẫn phải chơi với họ (lãnh đạo nhà nước), vẫn phải chào cờ họ, đó đơn giản là nghi thức ngoại giao, là điều mà bất cứ quốc gia nào trong thế giới hiện đại, vì đại cục chung.
Còn về việc nói rằng: “Còn nữa, hàng năm chúng ta đón bao nhiêu Việt kiều, nhận bao nhiêu tiền họ gửi về, sao lại phải lúc nào cũng căm ghét cờ của họ?thì xin thưa cần phải nhận thức lại. Bởi giữa chuyện ghét bỏ những kẻ vẫn nuôi căm hận, duy trì chuyện cờ vàng để chống lại  đất nước khác với những người đang cần mẫn lao động để góp nhặt những đồng tiền để xây dựng gia đình, bản thân và góp phần xây dựng đất nước. Cái cách nói rằng, chúng ta ghét bỏ những người mang tiền về xây dựng đất nước chỉ là cách nói có tính quy chụp, đánh lận bản chất sự việc.
Vấn đề cuối cùng được đề cập tới: “Năm 1954 gia đình tôi di cư vào Nam. Gia đình tôi sống được và tôi lớn lên, ăn học là dưới lá cờ vàng. Nếu các ông di cư năm ấy thì các ông cũng thế thôi” thì gần như đã nhổ toẹt vào những điều ở trên. Bởi gần như ông đã thừa nhận chuyện yêu mến cờ vàng vì ông sinh trưởng dưới chế độ đó chứ không phải vì chuyện khách – chủ hay những lí do vớ vẩn khác…
PHƯƠNG NAM
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"