Ảnh: Phạm Thành đang có nghi vấn thần kinh tái phát (nguồn Internet)

Mới đây giới rận chủ đang lao xao vụ blogger Bà Đầm Xòe – Phạm Thành, 68 tuổi đang được đưa từ trại tạm giam Hỏa Lò đến Viện Pháp Y Tâm Thần Trung Ương để “giám định và kiểm tra sức khỏe.”

Nhắc đến Phạm Thành, giới rận chủ cũng phải ngán ngẩn vì phong cách không giống ai của y, y luôn ảo tưởng việc có tài mà không được trọng dụng, đại tài tiểu dụng, cho rằng nếu mình giữ vị trí cao trong Đảng, Nhà nước thì sẽ khiến Việt Nam phát triển hơn. Y cũng tự ra ứng cử “đại biểu Quốc Hội” năm 2016 nhưng hiển nhiên không mấy ai quan tâm. Chính vì bất mãn mà y bỏ làm thư ký tòa soạn Đài Tiếng Nói Việt Nam quay ra chống đối, nói xấu, đổ lỗi cho lãnh đạo, chính quyền. Y tự viết và phát tán một loạt các tài liệu không qua kiểm duyệt như “Nền Kinh Tế Thị Trường Định Hướng XHCN Xuống Hố Cả Lũ” và tiểu thuyết “Cò Hồn Xã Nghĩa”… và mới đây nhất là tài liệu mang tên “Nguyễn Phú Trọng: Thế Thiên Hành Đạo Hay Đại Nghịch Bất Đạo” do y tự xuất bản và phát hành qua mạng xã hội hồi tháng 9/2019. 

Tuy khi ở ngoài thì không mấy mặn mà với Phạm Thành nhưng khi y mới bị bắt, giới rận chủ được đà quay ra trách chính quyền cấm tự do ngôn luận, đổ lỗi cho chế độ và quay ra thể hiện “tình thương mến thương” với y. Có lẽ đó là thời khắc y được quan tâm, chú ý nhất.

Thời gian gần đây, có lẽ do trong tù không được “anh em rận chủ” quan tâm, bệnh cũ của Phạm Thành lại tái phát. Cũng phải thôi, với một kẻ chuyên ảo tưởng, vì bản thân mà quay lưng lại với xã hội thì dù ở cái tuổi gần đất xa trời, y vẫn muốn gây sự chú ý của những người xung quanh, sao có thể ngồi im một chỗ trong tù được. Trong dòng trạng thái đăng trên trang cá nhân hôm 28/11, Thị Nghiêm, vợ Phạm Thành viết: “Là vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm, tôi thấy anh hoàn toàn bình thường, không có biểu hiện gì về tâm thần nên không hiểu họ chuyển chồng tôi xuống đó làm gì? Nay tôi đến viện đã gửi tiền lưu ký và quà nhưng không được gặp trực tiếp. Tôi vô cùng lo lắng nếu có sự cố bất ổn xảy ra.” Vậy đó, nếu không vì ảo tưởng chính trị, vì những hành vi vi phạm pháp luật, sao Phạm Thành phải ngồi tù. Điều đáng trách ở đây là Thị Nghiêm đã không biết khuyên can chồng mà còn hùa theo khiến y bị ảo tưởng càng nặng hơn. Còn hội rận chủ bên ngoài thì chỉ mãi hùa theo, còn việc Phạm Thành có bệnh hay không chúng cũng chả quan tâm.

Thiên Bình



C:\Users\C500-CERT\Desktop\453333.png

Ảnh chụp 1 bài viết xuyên tạc việc Tòa án nhân dân Hà Nội xét xử kín vụ án trên trang BBC NEWS

Ngày 11/12/2020 tới đây, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sẽ đưa ông Nguyễn Đức Chung cùng 03 đồng phạm khác ồm Phạm Quang Dũng (SN 1983); Nguyễn Hoàng Trung (SN 1983) và Nguyễn Anh Ngọc (SN 1974) để xét xử tội Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước, quy định tại Điều 337 Bộ luật hình sự năm 2015. Điều đáng chú ý là theo quyết định của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sẽ đưa phiên tòa này ra xét xử theo hình thức xét xử kín. Xung quanh vấn đề này xuất hiện nhiều dư luận trái chiều, đặc biệt trên các trang mạng phản động, chống đối đồng loạt đăng các thông tin xuyên tạc rằng "việc xét xử kín là nhằm bao che, dung túng tội phạm". Đây hoàn toàn là luận điệu sai trái của các đối tượng phản động, chống đối. Vậy tại sao Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội lại đưa phiên tòa ra xét xử kín? Việc xét xử hình thức này có đảm bảo tuân thủ pháp luật hay không?

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rõ hình thức xét xử kín là gì? Xét xử kín được hiểu là không phải tất cả mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa như trường hợp xét xử công khai, nhưng phải tuyên án công khai. Việc quy định xét xử kín được quy định trong Hiến pháp cũng như Bộ luật Tố tụng hình sự của Việt Nam. Cụ thể Hiến pháp năm 2013 quy định về nguyên tắc xét xử tại Điều 103, trong đó nêu rõ: “Tòa án nhân dân xét xử công khai. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong, mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người chưa thành niên hoặc giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự, Tòa án nhân dân có thể xét xử kín”. Điều 25 - Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015 đã quy định: “Tòa án xét xử công khai, mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc, bảo vệ người dưới 18 tuổi hoặc để giữ bí mật đời tư theo yêu cầu chính đáng của đương sự thì Tòa án có thể xét xử kín nhưng phải tuyên án công khai”. 

Như vậy, đối chiếu với tính chất của vụ án chiếm đoạt bí mật nhà nước xảy ra tại Hà Nội thì vụ án này là vụ án liên quan đến bí mật nhà nước. Một trong những yêu cầu đặt ra là cần phải giữ bí mật nhà nước. Đối chiếu theo quy định của Hiến pháp và Bộ luật Tố tụng Hình sự thì việc Tòa án nhân dân Hà Nội quyết định xét xử kín vụ án là hoàn toàn đúng pháp luật. Hơn nữa, đây không phải là vụ án đầu tiên mà Tòa án nhân dân Hà Nội lựa chọn hình thức xét xử kín. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng việc xét xử kín ở đây không đồng nghĩa rằng Tòa án sẽ tuyên án kín mà việc tuyên án sẽ được công khai. Điều này đảm bảo tính minh bạch trong xét xử, cũng như đảm bảo quyền lợi của các bên liên quan. Chính vì vậy, người dân hoàn toàn có thể tin tưởng Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội sẽ xét xử nghiêm minh, đúng người, đúng tội./.

Mạc Huy


 

Đến hẹn lại lên, tổ chức Ân Xá Quốc tế đã cho ra ra bản báo cáo mới về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Điều đáng nói là lần này, thay vì đề cập tới vấn đề nhân quyền ở khía cạnh quyền tôn giáo, dân sự thì họ lại chọn báo cáo tình hình liên quan tới việc “bắt tay kiểm duyệt ngày càng khắt khe của chính phủ Việt Nam cùng với các mạng xã hội lớn như Facebook và Google” với chủ đề “Hãy để chúng tôi thở”.

Báo cáo dài 78 trang, có đoạn viết: “dựa trên hàng chục cuộc phỏng vấn với các nhà hoạt động và bảo vệ nhân quyền trong và ngoài Việt Nam, bao gồm các cựu tù nhân lương tâm, luật sư, nhà báo và nhà văn, ngoài thông tin do Facebook và Google cung cấp”. Đồng thời cho rằng Facebook và Google “đang tự cho phép mình trở thành công cụ kiểm duyệt và quấy rối người dân của chính quyền Việt Nam, trong một dấu hiệu đáng báo động về việc các công ty này có thể ngày càng hoạt động ở các quốc gia hà khắc” và dẫn ra những con số chứng minh cho những điều chỉ ra với việc “đang giam giữ 170 tù nhân lương tâm, trong đó 69 tù nhân lương tâm chỉ vì hoạt động truyền thông xã hội của họ”.

Bài trên RFA (Nguồn: FB)

Theo dõi báo cáo lần này của tổ chức Ân Xá Quốc tế, có thể thấy không có nhiều điểm mới, dù vấn đề nói tới có sự khác biệt với những năm trước. Và như nhiều người khi đánh giá về báo cáo này, vấn đề không nằm ở những con số, những vấn đề được chỉ ra mà chính là cách tiếp cận của tổ chức này với vấn đề quản lý truyền thông, mạng xã hội của Việt Nam.

Họ (Tổ chức Ân Xá Quốc tế) chỉ nhăm nhăm tìm, chỉ ra cho được những vấn đề, thậm chí còn cố tình dàn dựng, làm cho nội dung được đề cập tới có “vấn đề” mà quên mất đi rằng, đối với bất cứ thực thể nào khi tồn tại ngoài những mặt trái, điều chưa được còn có những điều tích cực, đáng được biểu dương, ngợi ca.

Chính cách nhìn một chiều, mặc cảm khiến cho báo cáo của Ân Xá Quốc tế chỉ toàn màu đen, bất chấp thực tế quyền tự do trên internet đã được Việt Nam luật hoá, thực thi đầy đủ trên cơ sở tuân thủ nghiêm ngặt những công ước, điều ước Quốc tế liên quan. Các báo cáo, ghi nhận những thành tựu của nhiều tổ chức chuyên môn của Liên Hợp Quốc đủ sức chứng minh những điều được nói đến đó.

Đương nhiên trong công tác quản lý, đi liền với những chế tài về quyền được làm, không được làm sẽ có những chế tài xử lý. Đó là vấn đề muôn thuở. Và trên thực tế, để quản lý trên không gian mạng không riêng gì VN đưa ra những quy định liên quan, mà ngay Mỹ, các nước Eu cũng đã thực hiện điều này. Có thể kể đến như việc Quốc hội Mỹ đã ban hành nhiều văn bản luật nhằm xử lý, ngăn chặn việc lợi dụng internet, mạng xã hội để khủng bố, kích động bạo lực….; EU đã ban hành luật về bảo vệ sự riêng tư toàn cầu nhằm hạn chế hoạt động của Internet, mạng xã hội vi phạm quyền riêng tư của công dân của các nước thành viên.

Thậm chí trong năm 2017, EU cũng đã yêu cầu Facebook, Google, Twitter phải điều chỉnh ngay các điều khoản sử dụng dịch vụ, truy quét thông tin xấu, gồm cả tin xuyên tạc, sai sự thật, nếu không sẽ phải chịu chế tài xử lý nghiêm khắc.

Không có cái gì là tự do đến độ vô chính phủ, bất chấp. Thế nhưng vì quan điểm cá nhân, vì sự mặc cảm có thừa mà tổ chức Ân xá quốc tế một lần nữa phạm phải những nguyên tắc sơ đẳng trong xây dựng, thông qua những báo cáo quan trọng. Họ diễn đi, diễn lại một nội dung trong khi điều đó đã “biết rồi, nói mãi”. Và đây có thể là lí do khiến họ nói nhiều, nói mãi nhưng giới chức VN mãi bỏ qua những điều họ nói và lặng lặng làm cái điều mình cho là đúng!

PHƯƠNG NAM

| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"